Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 102: chạy

Chương 102: chạy

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Những vị khách mời khác nghe thấy gã nói thì đều quay đầu nhìn sang.

Đại đa số mọi người hiển nhiên không muốn để ý tới gã cho lắm, Lợi Khoan thân là người nhiều tuổi nhất nhóm đành mở miệng phá vỡ bầu không khí có chút lúng túng này: “Tôi có thấy gì lạ đâu?”

Phương Khung vừa nói vừa chậm rãi đi về phía quan tài, gã vừa đi vừa nói: "Trong hầm mộ này có hai thứ khiến người khác vô cùng chú ý, tại sao mọi người lại không có một ai mở ra xem vậy? Lỡ như đã bỏ sót manh mối quan trọng nào đó thì sao? Lát nữa lại phải quay lại đây xem thì chẳng phải đã lãng phí thời gian à?"

Trong tầm mắt của tất cả mọi người, thậm chí gã còn có thể cảm thấy máy quay phim đang di động theo bước chân của mình, kiếm được thêm thời gian lên hình khiến Phương Khung vô cùng đắc ý, gã càng thêm tự đắc với sự thông minh của mình. Lập tức làm ra bộ dáng chẳng sợ hãi gì, gã duỗi tay nhấc nắp quan tài lên.

Những vị khách mới mới còn chưa kịp phản ứng nhưng sau khi thấy gã định làm gì, sắc mặt của các khách mời cũ lập tức đồng loạt biến đổi, theo bản năng bật thốt lên: "Dừng lại ——!"

Phương Khung sao có thể nghe theo lời bọn họ, hoàn toàn đắm chìm trong sự đắc ý khi mình trở thành “tiêu điểm” toàn trường, gã không chút sợ hãi nhấc nắp quan tài lên toàn bộ, lật tung nó ra nằm trên mặt đất.

Lâm Tĩnh Nhiễm đang đứng ở một chỗ khác cách khá xa gã, vừa thấy thế thì nơi lông mày liền mơ hồ nhướng lên một cái, một từ ngữ quanh quẩn trong miệng mấy lần, cuối cùng cũng phun ra mấy chữ: "Ngu ngốc!"

May mắn thay, các nhân viên công tác phản ứng vô cùng kịp thời, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai chèn âm lên câu nói vị khách mời đặc biệt này, vì thế, trong phòng phát sóng trực tiếp lúc này chỉ nghe thấy một âm thanh trong trẻo dễ nghe: [Bíp -!].

Tất cả những chuyện này chỉ phát sinh ra trong chớp mắt, các khán đang xem live stream chỉ lơ mơ chốc lát liền rất nhanh phản ứng lại.

—— .? ? ? Vừa nãy Nhiễm muội nói cái gì thế? Sao lại bị chèn tiếng zậy???!

—— Tui nghi ngờ một cách hợp lý là mẻ vừa chửi thề, nhưng mờ tui không có chứng cứ.

—— Ha ha ha ha ha ha, Nhiễm muội cũng có lúc thô tục như vậy sao? Cừi chết tui rồi, tốc độ tay của tổ tiết mục cũng đỉnh quá đi, chèn rất ư là đúng lúc.

—— Đoán xem Nhiễm muội vừa mới nói cái gì nào? Ngu ngốc? Não tàn? Thiểu năng trí tuệ? Ha ha ha ha, không được, mị đoán không được nữa rồi.

—— Nhiễm muội: Phảng phất cảm thấy như chỉ số thông minh của tui bị sỉ nhục!

—— Cho nên, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

...

Rốt cuộc là có chuyện gì?

Câu hỏi này không kéo dài quá lâu.

Phương Khung mở nắp quan tài vô cùng dứt khoát lưu loát, hơn nữa, phảng phất như để tăng mạnh hiệu suất của chương trình, gã còn trực tiếp một lần mở nắp của hai cái quan tài luôn.

Lợi Khoan cách gã gần nhất, vốn anh ta còn định chờ cho mọi người đi qua hết rồi mình sẽ đi cuối bọc lót đằng sau, lúc này không chút do dự xua xua tay: “Tất cả chạy mau!"

Những khách cũ cũng không quay đầu lại xoay người chạy ngay lập tức, có thể nói là vô cùng dứt khoát.

Đám khách mời mới lại chẳng hiểu mô tể gì, không biết đã có chuyện gì xảy ra, chẳng qua vẫn theo bản năng nối gót chạy theo người cũ, gia nhập quân đoàn chạy té khói.

Bất kể như thế nào thì cứ theo sau đít mấy người này, nhất định không sai được!

Phương Khung vốn còn tưởng sẽ được mọi người khen ngợi có tâm tư cẩn thận, kết quả, vừa ngẩng đầu lại chỉ thấy được bóng lưng đang chạy chối chết của các khách mời, nụ cười trên mặt lập tức cứng ngắc ở nơi đó: "? ? ?"

Chạy cái gì vậy? Được rồi, đợi lát nữa phát hiện mình đã bỏ qua chi tiết nhỏ thì đừng có quay lại khóc lóc van xin gã đấy!

Gã còn đang khinh bỉ nhủ thầm, trong nháy mắt quay đầu lại, vừa khéo đối mặt với khuôn mặt trắng bệch của cương thi trong quan tài, hai bên bốn mắt nhìn nhau.

Lúc nhìn thấy nụ cười quái dị trên khuôn mặt đó, gã chỉ cảm thấy chân mình đột nhiên mềm nhũn ra, suýt chút nữa đã tiếp ngã trên mặt đất.

"Cứu mạng a a a a a a —— .!"

Giọng hét yếu ớt tan nát cõi lòng đột nhiên xuyên thấu vang vọng khắp con đường hẹp, cách thật xa cũng có thể cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của người hét.

Lâm Tĩnh Nhiễm yên lặng "Chậc chậc" hai tiếng ở trong lòng, cảm khái lắc lắc đầu: "Không tìm đường chết sẽ không phải chết, đây đại khái chính là tự bê đá đập chân mình trong truyền thuyết đây mà!”

Trúc Mẫn Hi bị âm thanh chói tai này làm cho đầu óc tê dại, theo bản năng rùng mình một cái, hơi sợ hãi hỏi: “Đây chính là lý do tại sao vừa nãy em không cho anh sờ vào mấy cái quan tài kia à?”

“Yap.” Lâm Tĩnh Nhiễm gật đầu: “Không phải ban nãy vừa vào đây em đã nói rồi sao, dựa theo sự hiểu biết của em với đạo diễn, ổng nhất định sẽ sắp xếp người tới dọa chúng ta, anh xem, chỗ kia có bao nhiêu lớn chứ, vừa vào trong, liếc mắt một cái đã thấy hết toàn bộ rồi, còn có chỗ nào giấu người được nào? Tất nhiên nơi có khả năng duy nhất chỉ có hai cái quan tài kia thôi.”

Nói xong cô còn nhún vai một cái: “Tuy là đạo cụ đặc biệt và kỹ thuật trang điểm của chương trình cũng chỉ tới thế thôi nhưng mà, ai mà biết được, khụ, ai mà muốn đụng phải mấy thứ đó chứ.”

Một đoạn phân tích mãnh liệt như hổ, sắc mặt tổng đạo diễn không khỏi trầm xuống mấy phần.

Trình độ nhóm kỹ thuật của tiết mục bọn tui không qua được ải của cô thật đúng là có lỗi với cô mà!!!

Nghe Lâm Tĩnh Nhiễm nói xong, các khán giả xem live stream rốt cuộc cũng hiểu rõ là có chuyện gì xảy ra.

Hiển nhiên là không chỉ có một mình Lâm Tĩnh Nhiễm đoán được chuyện này, các khách mời cũ khác cũng đã đoán trước được ít nhiều, vì thế bọn họ đều tiện thể nhắc nhở nhóm khách mời mới một chút.

Chẳng qua, Tạ Quan Vũ chung nhóm với Phương Khung bình thường cũng không phải là người hay nói, lại thêm ngay từ đầu anh đã không có ấn tượng tốt với gã nên chẳng nói được mấy câu với người đồng đội này, chớ nói chi là nhắc nhở mấy cái thường thức này, chính vì vậy mới dẫn đến thảm án lúc này đây.

Lúc này, tất cả mọi người đều không hề có bất kỳ ý trách cứ Tạ Quan Vũ nào, chỉ có Ngao Tử Bình hỏi một câu: "Thật sự không cần quay lại cứu người sao?"

Lục Dĩnh Tuệ trước giờ vẫn luôn dịu dàng hôm nay lại trưng ra một khuôn mặt hả giận, nở nụ cười: "Tự anh ta mở mà! Cứ để anh ta hưởng thụ đi, coi như là học phí đầu tiên của chương trình “chạy thoát mật thất”."

Ấy vậy mà thật sự không có ai thèm quay lại cứu?!

Mấy người không về cứu là muốn đám diễn viên quần chúng bọn tui phải thao tác như thế nào bây giờ? Cũng không thể thật sự để khách mời vừa ra trận còn chưa kịp làm gì đã bị giết chết trong phó bản đầu tiên chứ? Mấy người thật sự cho rằng phí mời đắt đỏ kia đều là do gió lớn thổi tới sao? !

Các khán đang xem live stream dĩ nhiên không hiểu được sự đau khổ của nhóm đạo diễn, sau khi nghe thấy Lục Dĩnh Tuệ nói thì lại không nhịn được cuồng hoan trong khu bình luận của kên live stream.

—— Ha ha ha ha, trước đây Tuệ Tuệ đâu có như vậy đâu, Tuệ Tuệ, em học xấu rồi.

—— Hãy trả lại Tuệ tiểu tiên nữ dịu dàng lương thiện cho tui đi, ô ô ô ô. (T▽T)

—— Luận bàn một gameshow như thế nào mới có thể biến một thiên sứ đáng yêu thành Ma nữ? Cười chớt tui.

—— CP vàng bạc lại thắng lớn! Sức ảnh hưởng quả của Nhiễm muội đối với Tuệ Tuệ thật sự quá lớn! ヾ(*ΦωΦ)ノ

—— Đây đại khái chính là gần đèn thì rạng, gần Nhiễm thành đen trong truyền thuyết đây mà?! (╭☞´ิ∀´ิ)╭☞

—— Ài, Tuệ Tuệ, you đã thay đổi. [doge.jpg]

...

________________ Lảm nhảm:

Nhiễm muội: Cái này mà cũng nói tại tui hở???

Chó ngồi ở trong nhà, nồi từ trên trời rớt xuống….






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch