Phương Khung không biết chuyện phát sinh đằng trước, vẫn cũng đang kêu cứu trong sự suy sụp tột độ, hai chân gã đã mềm nhũn dính vào mặt đất, mất cả nửa ngày cũng không thể bò lên được.
Mấy diễn viên quần chúng đã nằm trong quan tài cả nửa ngày, vốn cũng sắp nghẹn đến sắp hoảng luôn rồi, thật vất vả mới được mở lồng cũng theo sau phóng thích vô cùng triệt để.
Dựa vào sắp xếp trước đó, bọn họ đáng ra chỉ cần làm dáng dọa dọa khách mời một chút là được, lúc đuổi theo cứ chạy chầm chậm theo đuôi là xong, chỉ cần tạo ra một chút áp lực cho đám khách mời là oike rồi, cũng không cần thẳng tay giết chết khách mời ở trong gian mật thất đầu tiên này.
Kết quả, bây giờ bọn họ đã giương nanh múa vuốt đợi cả buổi rồi mà cái tên khách mời Phương Khung này vẫn u như kĩ bị doạ ngây người đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, ngược lại còn khiến hai người có chút lúng túng.
Sau khi leo ra khỏi quan tài thì vị khách mời này đứng ngay trước mặt bọn họ, rốt cục là có nên bắt người hay không đây tròi??? Nhưng nếu như cứ đứng mãi bất động tại chỗ thì chuyện bọn họ thả người cũng quá rõ rồi, các khán giả đang xem trực tiếp đều không phải là kẻ ngu, rõ ràng tổ kể hoạch muốn tập này của chương trình thật khủng bố mà, nếu thả người ngay trước mặt thì sẽ khiến hiệu quả giảm sút không nhỏ!
May mắn thay, sau khi sửng sốt một lúc Phương Khung cuối cùng cũng phục hồi lại tinh thần, gã há miệng run rẩy, gian nan nhấc chân lên bỏ chạy.
Hai diễn viên quần chúng cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu dựa theo kế hoạch đã định chậm rãi từ từ bò ra khỏi quan tài.
Tuy nhiên, tuy chân của Phương Khung đã có thể di chuyển, nhưng gã vẫn không thể chống lại được sự nhũn chân do sợ hãi, mới chạy trốn được mấy bước đã lảo đà lảo đảo, càng đừng hy vọng gã tăng được chút tốc độ lên.
Hai diễn viên quần chúng không còn cách nào, chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh truyền tới từ trong tai nghe của tổng đạo diễn nay đã khàn cả giọng: ‘Chậm thôi! Chạy chậm lại thêm chút nữa đi!”
Sau khi nghe theo, một cảnh quay tốc độ rượt đuổi cứ thế biến thành một pha quay chậm chiếu lại, chuyện này khiến cho trong ánh mắt cả hai người nhìn về phía Phương Khung đều không khỏi tràn đầy ghét bỏ.
Bọn họ thật sự đã chậm lắm rồi! Chậm nữa sẽ thành ra dậm chân tại chỗ đó! Vị anh em này, rốt cuộc anh có thể ra thêm chút sức được hay không hở?!
Nói đến cũng phải ngầm lại, với cái tố chất tâm lý này của Phương Khung còn không bằng để Lâm Tĩnh Nhiễm cầm theo gậy gộc đuổi bọn họ đâu! Chí ít còn có thể thống khoái cầu xin.
Bây giờ thì hay rồi, một chương trình khủng bố đang yên đang lành phong cách một lần nữa biến thành tràn đầy hài kịch, toàn bộ khu bl của phòng livestream đều đã cười muốn điên rồi.
Còn về mấy người Lâm Tĩnh Nhiễm ở đằng trước thì, nhìn qua bọn họ thật sự không hể có chút ý tứ sẽ quay trở lại để cứu người chút nào, đến ngay cả đồng đội của Phương Khung là Tạ Quan Vũ cũng là vẻ mặt vô cùng bình tĩnh tiếp tục tiến lên, thật giống như tập thể mất trí nhớ, triệt để quên mất trong nhóm còn có một người tên là Phương Khung vậy.
Một bên thì điên cuồng chạy trốn như muốn tè ra quần, một bên lại không nhanh không chậm bước đi, nhìn vào so sánh, cách một lớp màn hình cũng có thể cảm nhận được sâu sắc ác ý của chương trình này đối với Phương Khung.
Trong đống bình luận của phòng phát sóng trực tiếp, ngoại trừ fans hâm mộ của Phương Khung đang không ngừng chửi cha mắng mẹ ra thì tất cả đều là một vùng "Ha ha ha ha ha ha" sung sướng ngập tràn, cả đám còn đang xôn xao suy đoán rốt cuộc vị khách mời này đã đắc tội với vị khách mời nào để đến độ cả đám đều không chút quan tâm như vậy.
Ngay khi mấy khách mời còn lại đã tìm ra được một nửa lời giải cho cánh cửa gian mật thất thứ hai, Phương Khung cuối cùng mới mồ hôi nhễ nhại xuất hiện.
Trong nháy mắt gã tiến vào mật thất, tiếng đóng lại của cánh cửa cũng theo sau vang lên, chặn lại hai con ‘cương thi’ ở bên ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa kia khép lại, Phương Khung và cả hai diễn viên quần chúng liền cảm thấy tảng đá lớn trong lòng triệt để rơi xuống, trong đầu đều là cùng một ý nghĩ —— Má nó, cuối cùng được giải thoát rồi!
Mà cũng là vào lúc này, Phương Khung cuối cùng mới phát hiện ra không có ai quay lại cứu gã cũng không phải vì có chuyện gì ràng buộc mà chỉ đơn giản là vì đám người này hoàn toàn không có ý định kia, đây rõ ràng chính là thấy chết mà không cứu.
Gã không nghi ngờ chút nào trực tiếp giận chó đánh mèo lên trên người Lâm Tĩnh Nhiễm, âm thầm trừng cô một cái.
Sau khi tìm được cộng sự Tạ Quan Vũ của mình, lòng gã vẫn còn sợ hãi thở hổn hển hai cái, còn chưa kịp phục hồi lại tinh thần đã nghe thấy Trúc Mẫn Hi đứng ở cách đó không xa bỗng nhiên lên tiếng: “A? Phương Khung nè, cậu thẻ qua đây nhìn một chút xem, xem xem có phải là ở đây có cái cơ quan gì không?”
Phương Khung so với Trúc Mẫn Hi thì cao cao hơn một chút, mắt thấy anh phải phải dùng sức nghển cổ lên nhìn, vẫn còn có chút sững sờ nên không nghĩ nhiều, gã theo bản năng đi tới chỗ anh, đưa tay chạm vào nơi trên giá mà Trúc Mẫn Hi chỉ, sờ soạng hai lần hỏi: “Chỗ này á?”
Trúc Mẫn tươi cười: “Đúng đúng.”
Phương Khung vừa mò mẫm lục lọi vừa nhích lại gần chỗ kia hơn, gần như không nghĩ nhiều cứ thế lấy thứ đồ trên đó xuống, chờ đến lúc nhìn rõ được trên tay cầm thứ gì….
"A ——!"
Tiếng thét chói tai lại một lần nữa vang vọng toàn bộ gian mật thất.
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm theo tiếng độn g quay đầu nhìn lại chỉ thấy Phương Khung đã ném văng "cái đầu" máu thịt be bét trên tay ra, cả khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, chỉ thiếu điều chưa viết thẳng lên năm chữ "Linh hồn đã siêu thoát".
Nhìn lướt qua Trúc Mẫn Hi đã cười đến suýt chút nữa nằm luôn xuống đất, cô sao có thể không đoán ra được vừa có chuyện gì xảy ra.
Dở khóc dở cười đi tới, cô nhặt cái đầu giả trên mặt đất lên nhìn một chút, đột nhiên một tay cô dùng sức một chút, mở cái miệng đang ngậm chặt của cái đầu kia ra, đưa tay vào trong móc ra một chiếc chìa khóa đã han gỉ ở bên trong. Sắc mặt chợt lóe lên vui mừng: "Mọi người ơi, không cần tìm nữa đâu, chìa khoá đây rồi!"
Phương Khung chỉ cảm thấy trong cơ thể như thể đang có một thứ gì đó cuồn cuộn dâng lên, gã lập tức nôn khan hai tiếng, vẻ mặt nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm càng thêm cổ quái
Người này thật sự là phụ nữ sao?!
Trúc Mẫn Hi mỉm cười tủm tỉm đi tới bên cạnh gã nói xin lỗi: "Thật ngại quá đi, tôi cũng không biết trên đó là thứ này, đã dọa cậu sợ rồi. Nhưng mà cũng may, nhờ thế mới tìm được chìa khoá nha, công lao này vẫn tính cho cậu!”
Khóe miệng Phương Khung giật một cái, nếu như không phải thể lực hiện tại không cho phép, gã thật sự muốn tại chỗ bùng nổ mắng mấy câu thô tục.
Duconmenonua! Công cái cmn lao! Ai thèm cái công lao này chứ?!!!
Ghi hình tiến hành đến hiện tại, cả người gã đã có vẻ hơi uể oải, nếu như không phải biết rõ bây giờ còn đang phòng phát sóng trực tiếp, đoán chừng gã đã sớm quảng gánh không thèm làm tiếp rồi.
Tất cả mọi người tiếp tục đi về phía trước, Lâm Tĩnh Nhiễm quay đầu lại liếc Phương Khung có trạng thái tinh thần suy sụp kia một cái, không nhịn được bật cười ra tiếng, giảm thấp thanh âm nói: "Anh tư, anh cũng quá độc ác rồi."
Thực ra vừa nãy từ chỗ Trúc Mẫn Hi đứng mà nhìn lại, mặc dù không thể nhìn được toàn bộ góc kia nhưng trên cơ bản vẫn có thể nhìn rõ được trên đó đang đặt cái gì, kết quả, anh ấy lại không chút cảm giác tội lỗi nào gọi Phương Khung đến "Giúp đỡ", chậc chậc chậc, trái tim này cũng xấu xa quá đi ~. (¯―¯٥)
Đối với chuyện này, Trúc Mẫn Hi lại có vẻ rất thoải mái, anh đắc ý nói: “Ai bảo trước đó tên kia miệng thúi như vậy, phải trị! Nhiễm muội nhà anh là người ai cũng có thể tùy tiện chê bai gièm pha sao, xem anh làm thế nào chơi chết cậu ta!”
Sau khi tiến vào gian mật thất thứ ba, bầu không khí và toàn bộ ánh sáng thay đổi hẳn.