Sau khi tiến vào gian mật thất thứ ba, bầu không khí và toàn bộ ánh sáng thay đổi hẳn.
Cái gọi là một năm bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, sau chuyện ban nãy, Phương Khung trở nên cực kỳ cảnh giác, mắt thấy ánh đèn bỗng nhiên ảm đạm xuống, suýt chút nữa gã đã nhảy khỏi mặt đất.
Bình luận trên khu livestream đối với chuyện này cũng là sôi nổi nghị luận.
—— Chậc chậc chậc, Phương Khung này có phải đã cầm nhầm kịch bản của nữ chính rồi hay không vậy, sao lại yếu nhớt như thế?
—— Nói cái gì mà kịch bản của nữ chính chứ, chẳng đúng chút nào! Nam chính lớn nhất rõ ràng chính là Nhiễm muội của bọn này, chẳng lẽ còn có thể tụ tập một đôi, ôm Nhiễm muội của bọn tui đi, không hẹn gặp lại, nhá!
—— Đây đại khái là khách mời nam nhát nhất mà tui từng thấy, thật sự không ai có thể sánh nổi.
—— Vốn tui xem là vì Phương Khung, nhưng cũng phải nói thật, tiết mục này ổng thật sự không hút fans chút nào, hình tượng ngoài đời cũng chênh lệch với hình tượng trong phim truyền hình quá rồi, thật sự đã sụp đến không thể sụp hơn nữa.
—— Chẳng lẽ mọi người còn chưa nhìn ra sao, người này rõ ràng không được chào đón chút nào, từ đầu tới đuôi đều không có mấy khách mời để ý đến anh ta?
—— Hi Hi có để ý đến anh ta mà, còn suýt chút nữa đã doạ anh ta tới tè ra quần rồi, ha ha ha ha ha ha.
—— Ha ha ha ha ha ha, bạn bên trên nói chính là chân tướng! Nếu không phải là fans của Phương Khung thì thật sự không thể mê nổi mà. ╮(╯▽╰)╭
—— Đúng vậy đấy, địa vị cũng chẳng cao bao nhiêu, thế mà lúc nào cũng tỏ vẻ, mấu chốt là không tên kia còn không giữ được hình tượng nữa chữ, cười chết tui.
…
Tổng đạo diễn đương nhiên có thể đọc được các bình luận trên màn hình, thấy tình hình này thì không khỏi rơi vào trầm mặc.
Ông không biết đã có chuyện gì xảy ra giữa các khách mời trước khi bắt đầu ghi hình, nhưng mà dựa theo tình hình tập trước đó thì mọi người đều rất nhiệt tình với các khách mời đặc biệt, lần này Phương Khung quả thật có chút bị bỏ rơi quá mức rõ ràng.
Chuyện khác không nói, từ lúc chương trình bắt đầu quay cho tới nay, đã qua nhiều tập như vậy rồi, trên cơ bản tất cả các khách mời đến tham gia chương trình của ông đều hút về không ít fans hâm mộ, người sau khi tham gia bị bôi đen thật sự gã chính là người đầu tiên.
Ông qua màn hình theo dõi nhìn vào Phương Khung trong mật thất, yên lặng suy nghĩ.
Sau này nếu chương trình nào muốn mời khác, chắc hẳn nam nghệ sĩ này sẽ không lọt vào danh sách của các đạo diễn.
Một nghệ sĩ có mối quan hệ không tốt với các nghệ sĩ khác trong giới, một nghệ sĩ không thể thu hút khán giả, cho dù ở trên màn ảnh có diễn tốt như thế nào, có bao nhiêu tài nguyên tốt thì nhất định cũng không đi thể đi được quá xa.
Nghĩ tới đây, tổng đạo diễn cũng không phân tâm nữa, liếc mắt nhìn thoáng qua chỗ mấy khách mời đang đứng, thông qua bộ đàm truyền đạt lại mệnh lệnh mới: “Chuẩn bị sẵn sàng! Chuẩn bị! Các nhân viên trong mật thất số ba mau chóng chuẩn bị!"
...
Gian mật thất thứ ba này so với hai gian trước đó âm u hơn hẳn.
Ước chừng là vì bật điều hòa, vừa bước vào trong đã cảm nhận được từng trận trận âm phong (cơn gió lạnh) ập vào mặt, tất cả mọi người theo bản năng muốn tìm một người để ôm.
Phương Khung lại chẳng có ai để ý, gã vẫn mặt dày mày dạn tự động dính lên đồng đội Tạ Quan Vũ của mình.
Ánh sáng bên trong quá mờ, ai nấy lóc cóc lấy cây đèn pin trong ba lô ra.
Sau khi mò mẫm một hồi, Lâm Tĩnh Nhiễm bỗng nhiên có phát hiện: “Cái chúng ta đang cầm không phải là đèn pin cầm tay mà là đèn huỳnh quang!”
Nghe cô nói như thế, những người khác đều đi tới chỗ cô xem xét, quả nhiên nhìn thấy trên vách tường trước mặt cô có một vài dòng chữ hiện ra dưới ánh đèn.
Sau khi đọc nội dung mấy chữ này, bọn họ rất nhanh phát hiện ra trong mật thất này còn có một căn phòng bí mật này, soi vào bên trong thì thấy không sâu cho lắm, thoạt nhìn có vẻ như chỉ là một căn phòng nhỏ.
Lục Dĩnh Tuệ ló đầu vào nhìn một chút, trong lòng cũng hơi chút sợ hãi: “Bên trên này viết là muốn từng người từng người đi vào một, cũng không biết ở trong đó có đặt cạm bẫy gì đây?”
Trúc Mẫn Hi đề nghị: "Nếu không thì, để cho một người đi vào dò đường trước đi?"
Nói xong, anh còn cười như không cười nhìn về phía Phương Khung: “Cậu Khung thấy thế nào?”
Phương Khung bây giờ gần như đã là một con chim sợ cành cong, theo phản xạ mà lùi về phía sau hai bước: "Đừng hòng, tôi sẽ vào cuối cùng, anh vào trước đi!”
Phản ứng này có thể nói là đã sợ tới muốn về nhà luôn rồi, hơn nữa, từ trong giọng điệu gã người nghe còn có cảm giác như gã đang ra lệnh, mọi người vốn đã chẳng mấy thích gã giờ ngay lập tức bị debuff lên gấp đôi.
"Để tôi đi trước đi." Cũng không phải vì muốn giải vây cho Phương Khung, Lâm Tĩnh Nhiễm là thật sự thấy mọi người đều rất sợ, chuyện này khiến cô ngược lại còn cảm thấy có chút kích thích, không chút do dự lựa chọn đánh trận đầu, sau khi nói xong cô còn cười híp mắt lại hỏi Phương Khung nói: “Anh đi đằng sau tôi nhé, hẳn như thế được rồi chứ?”
Phương Khung hơi do dự một chút nhưng vẫn nghiến răng nghiến lợi gật đầu: "Được!"
Đã nói tới nước này rồi, cũng không thể kém hơn một người phụ nữ chứ.
Lâm Tĩnh Nhiễm nhướng mày, dứt khoát lưu loát cất bước đi vào, bóng lưng để lại quả là vô cùng tiêu sái.
Tất cả mọi người đều vô cùng chú ý tới động tĩnh bên trong, không ngờ lại không hề có một tiếng động nào lọt ra ngoài, một lúc sau lại thấy cô mặt không đổi sắc bước ra ngoài.
Sau đó cô nhìn Phương Khung, làm ra một tư thế mời: “Anh Khung, đến lượt anh."
Vốn Phương Khung trong lòng còn sợ hãi, lại thấy biểu tình Lâm Tĩnh Nhiễm phảng phất như không sao cả, gã cũng yên tâm hơn một chút, ưỡn thẳng lưng đi vào bên trong.
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn theo bóng lưng của gã, khẽ mỉm cười: "Chào mừng anh Khung tới tham gia chương trình “chạy thoát mật thất”."
Chờ đến khi Phương Khung đi vào, những người khác lập tức tò mò vây Lâm Tĩnh Nhiễm lại: “Nhiễm muội, bên trong là cái gì vậy?”
Lâm Tĩnh Nhiễm cười cười: “Cũng chỉ là mấy kịch bản cũ thôi, chẳng qua chỉ là chút thú vui ác độc của tổ tiết mục. Chẳng qua, lần này hiệu quả làm ra khá tốt hơn một chút.”
Sau khi nghe thấy cô nói như vậy, đám khách mời mới còn chưa hiểu lắm, vẻ mặt của mấy khách mời cũ lại lập tức hơi thay đổi mấy phần. (,,•﹏•,,)
Để đến độ Lâm Tĩnh Nhiễm khen một câu ‘hiệu quả làm ra khá tốt’, vậy chỉ sợ là không chỉ đơn giản là ‘khá tốt’ thôi đâu. (◔ᴥ◔)
Còn chưa kịp hỏi rõ trọng điểm, mặc dù đã được cách âm rất tốt nhưng đám người bên ngoài vẫn có thể nghe ra được ở trong thấp thoáng có tiếng thét chói tai như muốn tan vỡ của Phương Khung
"Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh! A a a —— .! A a a a a —— .!"
"A—— !
Lần này còn không chỉ là một tiếng kêu duy nhất, âm thanh vang lên hết đợt này tới đợt khác, liên miên không dứt, nghe vào quả thực là cực kỳ bi thảm.
Mọi người không khỏi yên lặng Lâm Tĩnh Nhiễm một cái, khóe miệng co giật kịch liệt.
Nếu không có phản ứng trước đó của cô làm nền, có khi Phương Khung sẽ không thật sự cứ như thế không mang theo chút phong bị nào đi vào.
Cái này gọi là khoảng cách càng lớn thì sự kích thích tinh thần càng cao, cũng không biết sau khi ghi hình cho chương trình này xong, vị anh em này có cần phải đi nhận trị liệu tâm lý chuyên nghiệp nữa hay không đây, thật sự có thể nghe ra được sự tan vỡ từ những tiếng hét kia đó.
Quá thảm ~. (ξっ´ω`c )
Cho nên nói, ở bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vừa nghĩ tới đợi lát nữa mỗi người đều cần đi vào một mình, biểu hiện trên mặt cả đám khách mời đều không khỏi trở nên bi thương
________________Tác giả có lời muốn nói:
Nhiễm muội: Khiêu khích mị? Đã nghĩ đến hậu quả chưa? Tới sân nhà mị, mị còn không chơi chết mi được sao ~ :)