Việc quay phim của đoàn vẫn tiếp tục tiến hành như bình thường, nhưng thỉnh thoảng lại có một số tin đồn kỳ lạ không ngừng lan truyền trong đoàn.
“Mấy người có phát hiện là gần đây Diêu Hạo Kha và Lâm Tĩnh Nhiễm rất dính với nhau không?”
“Ừa í, tui cũng thấy thế, sau khi quay phim xong còn thường xuyên thấy hai người đó nói vừa cười cùng đi ra ngoài, bị tui thấy nhiều lần lắm luôn.”
“Có khi nào bọn họ đang hẹn hò không? Tui thấy nghi lắm nhá.”
“Chắc là không đâu, không phải Diêu Hạo Kha nhỏ tuổi hơn Lâm Tĩnh Nhiễm sao, yêu nhau thì thành ra tình chị em à?”
“Nhưng không biết có phải tui bị kịch bản tẩy não hay không, chả hiểu sao tui lại thấy bọn họ còn rất xứng đôi nhá.”
“Đúng không đúng không! Tui cũng thấy thế!”
Mấy công việc nhân viên đang trò chuyện tới hưng phấn lại không hiểu sao đột nhiên cảm thấy sau lưng có một luồng hơi mát lạnh xộc đến, theo bản năng quay đầu lại nhìn, vừa khéo đối diện với nụ cười mỉm như có như không của Ninh Hào.
Không hiểu sao lại cảm thấy phảng phất như máu thịt toàn thân đông lại trong một cái chớp mắt.
"Xin lỗi, các cô có biết Diêu Hạo Kha đang ở đâu không?"
Rõ ràng trên mặt Ninh Hào vẫn treo một nụ cười vô cùng lịch sự lễ phép, thế nhưng không biết như thế nào từng chữ từng chữ anh nói ra lại phảng phất như tự mang theo hiệu quả đông lạnh, làm cho tất cả mọi người ở quanh đều cảm thấy vô cùng ngột ngạt bế tắc không thể giải thích được, mất nửa ngày mới kéo kéo khóe miệng nghẹn ra một câu: “Cậu ấy, chắc là cậu ấy đi ra ngoài với em Nhiễm rồi ạ.”
“Ừm, vậy nếu các cô gặp được cậu ta thì phiền nhắn cho cậu ta một tiếng, tôi có việc cần tìm cậu ta.”
Ninh Hào nói xong xoay người rời đi.
Nhìn bóng lưng kia càng lúc càng xa, tất cả mọi người nín thở đến muốn nghẹn, suýt chút nữa thở không ra hơi, hậu tri hậu giác phát hiện sau lưng thấm một đợt mồ hôi lạnh mơ hồ, ai nấy nhìn nhau, trong ánh mắt còn có sợ hãi chưa tản đi.
“Cậu có cảm thấy hôm nay ngài Ninh vô cùng đáng sợ không?"
“Có có, ban nãy suýt chút nữa tui nghĩ là mình bị giết luôn rồi ấy, dọa tui sợ tới muốn khóc luôn nè!”
"Tâm trạng ổng có vẻ tệ quá đi, có thể nào bởi tin đồn của Diêu Hạo Kha và Lâm Tĩnh Nhiễm không nhỉ?”
“Không thể nào đâu, chẳng lẽ mấy lời đồn hồi đầu kia là sự thật à?”
Câu này vừa ra, không khí trong phút chốc quỷ dị đến trầm mặc.
Nhớ tới mấy tin tức ngầm Lâm Tĩnh Nhiễm đi cửa sau ôm bắp đùi bay đầy trời trong đoàn làm phim trước kia, xuất phát từ ý chí cầu sinh mãnh liệt, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng mà làm ra lựa chọn chính xác —— Việc này, tuyệt đối không nên chen chúc vào hóng hớt làm gì! Bảo vệ mạng của mình mới là chuyện quan trọng nhất!
…
Vào lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn toàn không biết chuyện của cô đã truyền vào trong tai Ninh Hào, nếu không cô nhất định sẽ không có cách nào bình tĩnh đi dạo chơi với Diêu Hạo Kha như vậy.
Hôm đó, sau khi quay chụp xong hết các phân đoạn của mình, vì để tránh khả năng bị nhận ra, cả hai người tẩy đi lớp trang điểm, mang theo khuôn mặt không chút phấn son đi loanh quanh cách phim trường một đoạn.
Dù sao thì buổi tối cũng không có lịch trình gì, theo kế hoạch đã định, hai người đầu tiên đi ăn một bữa cơm, sau đó lại đi xem một bộ phim điện ảnh, cuối cùng sẽ đi bộ một lúc rồi có thể kết thúc cuộc hẹn và trở về khách sạn.
Sau mấy ngày nay không ngừng ‘rèn luyện’, không khí giữa hai người chí ít thoạt nhìn còn có vẻ khá là ra dáng ra hình, nhưng mà Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn như cũ cảm thấy hình như có chỗ nào đó không được đúng cho lắm.
Diêu Hạo Kha cảm nhận được tầm mắt của cô, không nhịn được cười hỏi: “Sao thế, có phải chị đã bị sự đẹp trai ngất ngây của em hấp dẫn rồi hay không?”
“Đừng có mà tưởng bở nữa!” Lâm Tĩnh Nhiễm buồn cười liếc mắt nhìn cậu chàng, trầm ngâm nói: “Chị cứ cảm thấy giữa hai đứa mình còn thiêu thiếu cái gì ấy!”
Vẻ mặt Diêu Hạo Kha không thể tin: “Thiếu gì cơ?”
"Chính là cái loại cảm giác… Cảm giác động lòng ấy.” Lâm Tĩnh Nhiễm đột nhiên lóe lên linh quang, rốt cuộc cô cũng đã hiểu: “Lúc đóng phim là phải diễn, diễn một nhân vật đã có kịch bản thì còn được, nhưng mà một khi tự mình thực hành thì em không cảm thấy hai đứa mình cứ bị thiếu cái bong bóng phấn hồng của các cặp đôi đang yêu nhau sao?”
“À, chị nói cái đó ấy hở!” Diêu Hạo Kha nói: “Đây không phải là chuyện rất bình thường sao? Chị xem đi, em choi chị là chị gái, chị lại coi em là em trai, chúng ta không phải là một đôi tình nhân có tình cảm chân thành, đương nhiên không có có cảm giác động lòng rồi! Lại nói, chúng ta cũng không phải đang quay phim phim truyền hình, vừa không có kịch bản cũng không có lời thoại, chỉ là tự mình hành động theo cảm tính, tự nhiên tỏa ra không khí hồng phấn mới là có quỷ ấy!”
Mặc dù đây là sự thật, nhưng Lâm Tĩnh Nhiễm vãn cảm thấy có chút thất vọng.
Suy cho cùng, ý định ban đầu khi cô đứa ra kế hoặc "hẹn hò" này cũng là để tìm cảm giác yêu đương mà!
Theo tiến độ hiện tại, nếu không nắm bắt được nhịp điệu nhịp nhàng của tình yêu thì đến lúc gameshow bắt đầu quay cô sao có thể biểu hiện được trạng thái sau khi kết hôn đây?!
Tuy trước đó cô cũng đã từng có bạn trai, thế nhưng mà lại yêu trúng cái loại đàn ông cặn bã Hoàng Kỳ Bân kia, bây giờ suy nghĩ lại kĩ càng cô lại thấy hồi đó mình căn bản không thể gọi là đang hẹn hò yêu đương được! Đấy phải gọi là ác mộng mới đúng!
Nghĩ tới đây, Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ có thể sâu kín thở dài, sau khi kết thúc một ngày "Hẹn hò" theo lịch trình đã định, cô về khách sạn với tâm trạng chẳng mấy hào hứng.
Diêu Hạo Kha vô cùng ga lăng đưa cô về tận cửa phòng: “Chị nghỉ sớm đi nhá.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Cảm ơn em, Hạo Kha, phiền em quá, còn đưa chị về tận đây nữa.”
Diêu Hạo Kha cười cười: “Có gì đâu. Bây giờ đã muộn rồi, con gái đi một mình rất nguy hiểm, huống chi chị còn đang là "Bạn gái" của em, em tất nhiên phải…”
Đang nói, cửa phòng vừa lúc mở ra, cậu chàng trong lúc vô tình ngẩng đầu nhìn qua, nụ cười trên mặt lập tức cứng ngắc ở nơi đó.
Lâm Tĩnh Nhiễm cũng cảm nhận được cánh cửa phía sau bị mở ra, cô còn cho đằng sau mình là Quan Thiên, cũng không quá để ý, còn cười híp mắt phất phất tay với anh chàng: “Em cũng về nghỉ sớm đi ‘bạn trai nhỏ’ của chị, lần sau lại kiếm lúc nào rảnh rang bọn mình đi hẹn hò tiếp nhé.”
Diêu Hạo Kha không hé răng, còn dùng sức nháy nháy mắt cho cô.
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn đến không hiểu ra sao: “Sao thế, mắt em có vấn đề gì à?”
Nói xong, cô hờ hững không chút để ý quay đầu lại nhìn một cái.
Vừa quay người lại, cả người cũng theo sau cứng ngắc ở nơi đó: "Ngài... Ngài Hạ?"
Hạ Tần đứng chỗ cánh cửa ra vào, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười không có chút độ ấm nào, hai mắt cong cong nheo lại, giọng điệu bằng phẳng: "Gần đây tôi vừa vặn có chút việc cần tới thành phố B, nghĩ hẳn cô Lâm quay chụp khá là vất vả nên đặc biệt qua xem một chút.”
Nói tới đây, anh còn vi diệu dừng lại một lát xong mới tiếp tục không nhanh không chậm nói: “Chẳng qua là, hình như là tôi đã lo lắng nhiều rồi, hình như cô Lâm ở đoàn làm phim vô cùng vui vẻ nhỉ, ở phương diện đời sống tình cảm còn, thực, sự, là, vô, cùng, tốt."
Cũng không biết có phải có ảo giác hay không, lúc anh nói tới năm từ cuối cô còn cảm thấy phảng phất như anh đang nhấn mạnh.”
Mặc dù trên khuôn mặt kia vẫn là nụ cười ấm áp như gió xuân, thế nhưng càng là biểu tình như vậy lại càng khiến cho Diêu Hạo Kha cảm thấy như đang có một con đao lạnh như băng đang đâm đâm ở sau lưng mình, cậu chàng theo bản năng muốn giải thích: "Không phải như anh nghĩ đâu, ngài Hạ, em với chị Nhiễm thật sự không như anh nghĩ kia đâu!”
Nụ cười của Hạ Tần trong lúc nhất thời càng thêm lễ phép: “Hửm?”
Lâm Tĩnh Nhiễm bị
độ ấm xung quanh trong nháy mắt hạ xuống đông cho không khỏi hơi run run, cô âm thầm không khỏi đánh giá biểu tình của người trước mặt này một cái, không để Diêu Hạo Kha tiếp tục nói nữa: “Hạo Kha, em đi về trước đi, sáng mai còn phải quay phim nữa.”
Mặc dù được gặp Hạ Tần một lần nữa khiến cậu chàng vô cùng kích động, nhưng Diêu Hạo Kha vẫn rất có mắt nhìn, cậu chàng lập tức không nói thêm gì nữa, còn rất ngoan vẫy vẫy tay từ biệt, trong nháy mắt biến mất, chạy nhanh tới không còn bóng dáng.
Lâm Tĩnh Nhiễm ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tần, nhìn đôi mắt cười mà như không cười kia, hơi nhấp miệng: “Vào rồi lại nói.”
Hạ Tần cũng không nói gì, vô cùng ưu nhã nghiêng người sang bên cạnh, chờ cô vào trong phòng xong mới quay vào phòng, còn rất lịch sự đóng cửa lại cho cô.
Sau khi đi vào bên trong, Lâm Tĩnh Nhiễm mới phát hiện trong phòng còn có người khác.
Quan Thiên đang đứng ở cách đó không xa, hiển nhiên cô nàng đã nghe hết đoạn đối thoại bên ngoài, lúc này vẻ mặt đang vô cùng tủi thân nhìn cô, rất hiển nhiên cô ấy đang vì chuyện mình không thể ngăn cản Hạ Tần mở cửa mà cảm thấy hối hận.
Ngồi sâu hơn một chút là hai người Dụ Tinh Hà và Yến Bạch đang ngồi ở trên ghế sa lon uống cà phê, từ bản kế hoạch chương trình được đặt trên mặt bàn không khó nhìn ra, vừa nãy hẳn bọn họ đang nói chuyện công việc với nhau.
Thấy cô được Hạ Tần ‘mời’ vào, cả hai người đều đồng loạt quay sang nhìn cô.
Yến Bạch ôn hòa chào hỏi với cô: "Xin chào, cô Lâm."
Dụ Tinh Hà bên cạnh lại là giọng điệu trêu chọc: "Về rồi à? Sao, hôm nay em hẹn hò có vui không?”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Anh không nói lời nào cũng không có ai coi anh là người câm đâu!
Hơn nữa, lời như vậy vừa nghe liền biết nhất định là cố ý, lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm thật sự chỉ muốn một cái tát đập chết ông anh này luôn!
Trước đó mấy ngày cô còn bị cái tên này làm cho cảm động muốn khóc, bây giờ thì sao? Phì phì! Cái tên già lưu manh này đúng là hư đốn mà, cảm động cái cây búa ấy!
Trong lúc nhất thời Lâm Tĩnh Nhiễm không biết bây giờ mình nên nói cái gì, cô cũng không dám quay đầu nhìn lại, chỉ đơn thuần dựa vào cảm giác cảm nhận được Hạ Tần vừa bước tới, đứng lại bên người cô.
Sau đó, một âm thanh không nghe ra vui buồn vang lên từ trên đỉnh đầu cô: “Yến Bạch, không phải anh tới tìm Dụ Tinh Hà vì có chuyện gì muốn nói sao?"
Yến Bạch nghe vậy vẻ mặt hiểu rõ, vô cùng bình tĩnh đứng lên từ trên ghế sa lông, hỏi Dụ Tinh Hà: “Qua phòng của cậu hay là tớ đây?"
Dụ Tinh Hà liếc mắt nhìn anh ta một cái, lại nhìn Hạ Tần một chút, hơi nhíu mày lại, không nói gì đi theo sau Yến Bạch ra ngoài.
Trong nháy mắt căn phòng ít đi hai người, Hạ Tần lại đưa mắt tới chỗ Quan Thiên còn đang khó xử đứng nguyên tại chỗ.
Quan Thiên bị anh nhìn tới có chút lơ tơ mơ, đột nhiên trong đầu lóe lên linh quang: "Chị Nhiễm ơi, em đột nhiên nhớ ra em có mấy chuyện cần nói với lão đại, em đi qua chỗ ảnh chút nha, lát nữa em về!”
Nói xong cô nàng cũng trong nháy mắt chạy biến ra bên ngoài, còn vô cùng tiện tay lưu loát khép cửa phòng lại, có vẻ vô cùng nghiêm cẩn.
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Em là trợ lý của ai hở, rốt cuộc thì em nghe lời ai hở?!
Mà lúc này tất cả mọi người đã rời đi, trong phòng chỉ còn dư lại hai người bọn họ.
Hơi thở của người đàn ông trên đỉnh đầu trong nháy mắt phảng phất như bị phóng đại mấy lần, trở nên vô cùng vô cùng rõ ràng.
Dĩ nhiên Lâm Tĩnh Nhiễm mím chặt môi không chủ động mở miệng, một lúc lâu sau, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, ai cũng không chịu lên tiếng.
Cuối cùng, vẫn là Hạ Tần thỏa hiệp trước, anh mở miệng nói: “Quay đầu lại.”
Lâm Tĩnh Nhiễm ngẩng đầu nhìn trần nhà, không nhúc nhích.
Cô cũng không biết vì sao lại có một chút cảm giác chột dạ như vậy.
Vốn đừng nói quan hệ ‘yêu đương’ của cô với Diêu Hạo Kha vốn chỉ là giả, coi như có là thật sự đi chăng nữa thì Hạ Tần là ai chứ, sao cô phải cảm thấy chột dạ với anh chứ?
Suy nghĩ này quanh quẩn mấy vòng ở trong lòng nhiều lần, cô tự thôi miên mình chán chê, cơn hoảng loảng do dự ban nãy dần dần bị dập tắt.
Nhưng mà mà đối phương hiển nhiên không có ý định cho cô đủ thời gian để điều chỉnh tâm trạng, một lực ấn mạnh bỗng nhiên rơi vào trên bả vai, trong nháy mắt cô vị kéo quay người lại.
Chẳng đợi cô kịp hoàn hồn, một giây sau đã bị ai đó nặng nề áp phải dựa vào vách tường.
Một bàn tay Hạ Tần chống lại bên tai cô, nụ cười trên mặt vẫn như cũ vô cùng lịch thiệp, giọng điệu lại tựa như đang từng bước dụ dỗ: "Nhiễm Nhiễm, em không có điều gì muốn nói với tôi sao?”
Người đàn ông này, trong ngày thường suốt ngày gọi cô là cô Lâm này cô Lâm nọ, gọi tới là lễ phép khéo léo, bây giờ lúc không còn ai bên cạnh liền lộ ra nguyên hình!
Hormone đàn ông trong lúc nhất thời bao phủ quanh Lâm Tĩnh Nhiễm, nếu như không phải cô quá mức hiểu rõ người này thì trái tim đang đập gia tốc nhất định sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực luôn rồi.
Thật đáng xấu hổ mà, ấy thế mà anh dám dùng nam sắc!
Trong lòng Lâm Tĩnh Nhiễm mắng thầm, ngẩng đầu lên mạnh mẽ đối diện với tầm mắt như đang bốc cháy của anh, trên mặt là tràn đầy vô tội: "Nói gì chứ?”
________________Tác giả có lời muốn nói:: Tới rồi, người anh em!