Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 110: trêu đùa

Chương 110: trêu đùa

Edit và beta: Nukaly

Trong lòng Lâm Tĩnh Nhiễm mắng thầm, ngẩng đầu lên mạnh mẽ đối diện với tầm mắt như đang bốc cháy của anh, trên mặt là tràn đầy vô tội: "Nói gì chứ?”

Vốn còn nghĩ người đàn ông này nhất định sẽ bám riết không tha cái đề tài này, lại không nghĩ Lâm Tĩnh Nhiễm vừa đưa ra câu hỏi kia không gian xung quanh lại không còn chút âm thanh nào.

Bộ dáng ngốc ngốc lại manh manh của cô rơi vào trong mắt Hạ Tần, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy cô thật sự có chút...quá là đáng yêu.

Như có một bàn tay vô hình ở trong lòng chọc một cái.

Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn toàn không biết sóng to gió lớn trong nội tâm đối phương, càng không biết mỗi một động tác của mình lúc này đều gần như là đang đùa với lửa.

Cô chớp chớp mắt, hơi ngập ngừng hỏi: “Nói chuyện như thế này mệt mỏi lắm, anh có thể cân nhắc thả tôi ra trước không?”

Cuối cùng lúc này Hạ Tần cũng đáp lại, tầm mắt chuyển động ở trên môi màu hồng đào của cô, hai mắt hẹp dài như cười như không hơi hơi cong lên: “Nếu như em không muốn nói thì không bằng để tôi hỏi em đi.”

"..."

Rốt cục Lâm Tĩnh Nhiễm cũng đã ý thức được, đề tài này hôm nay chỉ sợ là không dễ lừa dối qua ải rồi.

Nhưng mà dựa vào đâu chứ?

Anh cũng không phải là gì của cô, đoán chừng cũng chỉ có mình anh mới không biết xấu hổ có thể cầm mối hôn sự đời trước ra ước thúc cô như vậy đi?!

Tầm mắt Hạ Tần trước sau không hề chớp một cái, dồn hết lên trên người cô, giọng điệu chậm rãi: “Tôi nghe nói, em đã quyết định tham gia trương trình gameshow thực tế mới rồi?"

Không cần nói tên cô cũng biết anh đang gameshow nhắc tới là "We Got Married ".

Nghĩ đến những cố gắng và trả giá của Dụ Tinh Hà, Lâm Tĩnh Nhiễm không chút do dự gật gật đầu: "Đúng thế, tôi muốn tham gia."

Hạ Tần cười như không cười nhìn cô: "Cho nên, em mới tùy tiện tìm một người trong đoàn làm phim để hẹn hò hả?”

Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng muốn giải thích, lại đột nhiên nghĩ tới thái độ sốt ruột giải thích như vậy lại không đúng lắm.

Vì thế mấy lời kia vòng lên mép rồi lại vòng về, cô nói như khiêu khích: “Chuyện này có liên quan gì tới anh chứ? Hơn nữa, cái gì gọi là ‘tùy tiện tìm một người’ hở? Diêu Hạo Kha vừa cao lại đẹp trai, tính cách cũng tốt, hẹn hò với cậu ấy thì có gì không tốt chứ?”

Dứt lời, không hề có cơn tức đến hộc máu như dự liệu, ý cười giữa lông mày của Hạ Tần ngược lại càng thêm đậm hơn: “Đúng là không có chỗ nào không tốt hết, đáng tiếc là, đều là giả vờ."

“Tôi thấy có mà anh là …” Mấy lời đằng sau Lâm Tĩnh Nhiễm chưa kịp nói ra, cô lúc này mới phản ứng được Hạ Tần vừa cái gì, ấn đường lập tức vặn lại: “Hoá ra anh đã sớm biết!”

Đồ thần kinh, nếu biết hai người là hẹn hò giả thì ban nãy lúc mới gặp anh bày ra cái khuôn mặt thúi hoắc như kia là cho ai nhìn hở?

Hạ Tần đúng thật là cố ý muốn trêu đùa cô, nhưng chuyện này cũng không đại biểu là anh thật sự không đặt chuyện này ở trong lòng.

Lúc vừa mới nghe thấy cái xưng hô "Bạn gái", “bạn trai nhỏ” kia, anh suýt chút nữa đã không khống chế lại được muốn đi lên đạp Diêu Hạo Kha té xuống đất ngay tại chỗ.

Lúc này thấy dáng vẻ tức giận của Lâm Tĩnh Nhiễm, thần sắc nơi đáy mắt anh mơ hồ hơi đổi, anh bỗng nghiêng người ấn lên đằng trước, sát cô hơn mấy phần: “Cứ coi như là tôi đã biết đi, nhưng tôi vẫn không nhịn được cảm thấy ghen ghét, Nhiễm Nhiễm, em nói tôi nên làm gì đây?”

Khí tức đàn ông đột nhiên ập tới khiến cho Lâm Tĩnh Nhiễm lại muốn lùi về sau, chẳng qua cô lại bị anh ngăn ở trên tường, căn bản không có chỗ nào để trốn.

Lúc này, dưới cơn tập kích mạnh mẽ của hormone nam tính lại không thể lùi bước, Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được lắp bắp nói: “Tôi, tôi làm sao biết anh phải làm sao!”

Mặc dù ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh nhưng lúc này đây trong lòng cô chỉ thiếu trực tiếp chửi má nó.

Duconmeno nữa, anh cmn cách ra tui ra một chút đi aaaaaa!!! Còn dám tới gần nữa tui cmn sẽ cắn anh đó!!!

Thế nhưng, hiển nhiên cái loại suy nghĩ đầy tính chất uy hiếp này chẳng đả động được Hạ Tần chút nào, khuôn mặt của anh vẫn lãnh đạm như cũ, nơi khóe miệng lại hơi gợi lên một chút, nhỏ đến mức không thể thấy, giọng nói trầm thấp: “Tôi biết."

Nói xong, anh lại áp sát lại gần hơn: “Nhiễm Nhiễm, chuyện như vậy, nếu em muốn tìm người giúp đỡ, vì sao lại tìm loại nhóc con tóc còn chưa mọc đủ như Diêu Hạo Kha thế chứ? Em tìm tôi chẳng phải sẽ đơn giản hơn một chút sao?”

Khoảng cách quá gần, tầm mắt của Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được phải hạ xuống nhìn mặt đất, cô theo bản năng mạnh miệng nói: "Tìm anh thì có ích gì chứ?!”

"Có tác dụng hay không, chẳng phải em thử rồi sẽ biết à?”

Gần như ngay khi câu nói kia vang lên trong đầu cô, cô còn chưa kịp tiêu hóa ý nghĩa của nó thì trên môi đã cảm thấy một cảm xúc mềm mại vô cùng xa lạ.

Hai mắt Lâm Tĩnh Nhiễm mở lớn, vừa nhấc con ngươi đã vâng ạ vào cặp phảng phất như bị sương mù che lấp kia của người đàn ông, nơi sâu xa hoàn toàn không che giấu được ý cười.

Trong lúc nhất thời, có một cảm giác khác thường xông lên đại não.

Sau đó, đầu óc không hiểu sao lại cảm thấy choáng váng, nhịp tim đập nhanh tới mức như sắp nổ tung, tầm nhìn cũng trong nháy mắt được bao phủ bởi một lớp màng ánh sáng mỏng.

Không gian như thể có rất nhiều bong bóng màu hồng phấn bay múa.

Dây thần kinh nào đó trong đầu như đột nhiên triệt để ngắt kết nối.

Đột nhiên trong đầu cô đều là trống rỗng, triệt để ngắt máy.

Thẳng đến lúc xúc cảm trên môi nhạt dần, âm thanh có chút tối tăm khàn khàn của Hạ Tần chậm chạp truyền từ trên đỉnh đầu đến: "Như thế này có đủ không?”

Khi giọng nói truyền đến trong tai cô, Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy bộ lọc màu hồng phấn trước mắt trong nháy mắt tiêu tan, âm thanh tim đập cuồng loạn đột ngột truyền vào tai, có một luồng nhiệt khô nóng nhanh chóng chiếm trọn gò má cô.

Cô chỉ cảm thấy lỗ tai nóng rực như thiêu như đốt, nóng tới lợi hại, xuất phát từ bản năng, cô nhấc chân đạp mạnh: "Anh vừa mới làm cái gì đấy!"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch