Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 111: giúp em

Chương 111: giúp em

Edit và beta: Nukaly

Cô chỉ cảm thấy lỗ tai nóng rực như thiêu như đốt, nóng tới lợi hại, xuất phát từ bản năng, cô nhấc chân đạp mạnh: "Anh vừa mới làm cái gì đấy!"

Một cước này dứt khoát cực kì, cũng không biết là Hạ Tần thật sự chưa kịp phản ứng lại hay anh bản bèn không thèm tránh, chặt chẽ vững vàng chịu đựng cú đá đó, trên mặt lại tràn đầy đều là ý cười: "Chẳng lẽ không phải như vậy mới có thể có ích với em sao?”

Lâm Tĩnh Nhiễm đã trút giận xong, lại cảm thấy cả khuôn mặt bị thiêu vô cùng lợi hại, cô tức giận đẩy anh ra.

Cảm nhận được hơi ấm còn sót lại trên miệng, cô dựa vào tường, xuất phát từ niềm tin mất cũng người không thể mất mặt, cô cố nén kích động che mặt.

Phi, lão lưu manh! Không biết xấu hổ!

Hạ Tần lùi lại về sau hai bước, sau khi dừng lại vẫn như cũ cười híp mắt nhìn cô.

Sau một chốc, lúc anh chuẩn bị nói cái gì, cửa ra vào bỗng nhiên truyền đến âm thanh mở cửa.

Một giây sau, cửa phòng bị người đạp một cước bật ra.

Hai người trong phòng theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ninh Hào mặt không thay đổi đứng ở ngoài cửa, toàn thân là một một đợt khí lạnh dày đặc bao phủ.

Vẻ mặt Diêu Hạo Kha bất an đứng ở phía sau cách anh không xa, không dám thở mạnh.

Vừa nãy cậu chàng còn chưa kịp về tới phòng đã bị Ninh Hào bắt đi.

Kết quả, vừa mới thẩm vấn hai câu, vừa nghe thấy Hạ Tần xuất hiện ở khách sạn Ninh Hào liền ném cậu ta ở sau, nổi giận đùng đùng hỏi đòi thẻ phòng từ chỗ Dụ Tinh Hà, trực tiếp giết tới đây.

Lúc đó cậu chỉ cảm thấy Ninh Hào phản ứng có chút quá rồi, đợi đến lúc cửa phòng mở ra, sau khi sau khi nhìn thấy tình cảnh bên trong, Diêu Hạo Kha triệt để không cách nào lên tiếng nữa.

Quá kích thích (ノ)"ω`(ヾ)!

Mặc dù hai người này chỉ là mặt đối mặt, nhưng nhìn cái dáng vẻ cả khuôn mặt đỏ bừng kia của Lâm Tĩnh Nhiễm, ai cũng có thể tự tưởng tượng ra nguyên một vở kịch lớn thế kỷ.

Nói thật, Diêu Hạo Kha quả thật cũng có chút kinh ngạc.

Trước đó cậu chàng hoàn toàn không nghĩ tới quan hệ của Hạ Tần và Lâm Tĩnh Nhiễm còn có một mặt như vậy, lúc này mới nghĩ lại mấy câu trước đó mình nói, cậu chàng chỉ hận không thể tại chỗ tát cho mình mấy cái.

Ấy vậy mà cậu lại dám ở trước mặt chính chủ gọi chị Nhiễm là "Bạn gái", đây quả thực chính là tự mình nhiều lần lăn lộn ngang dọc ở biên giới tìm đường chết mà!

Sau khi biết chuyện tới giải thích có còn kịp hông đây? QAQ

trong lòng Diêu Hạo Kha không ngừng thấp thỏm, rất muốn đi lên tìm cơ hội giải thích mấy câu cho Hạ Tần, kết quả, còn chưa kịp sải bước đi theo vào đã nghe "Oành ——!” một tiếng, cửa phòng vừa bị đạp mở bây giờ lại bị hung hăng đóng sầm lại.

Tất cả mọi chuyện phát sinh quá mức đột nhiên, cậu chàng chỉ mới đi lên trước được nửa bước, toàn bộ chóp mũi suýt chút nữa đã bị va vào ép gãy.

Mang theo nỗi lòng đau buồn bế tắc đầy sợ hãi đứng ở đó, cách một cánh cửa phòng, chỉ nghe được bên trong truyền đến một trận âm thanh thủy tinh rơi vỡ.

Trong lòng cậu chàng nhảy dựng, không khỏi dâng lên một dự cảm không tốt —— Sẽ không xảy ra án mạng đấy chứ?

...

Thực ra Lâm Tĩnh Nhiễm rất muốn giải thích, thế nhưng Ninh Hào hoàn toàn không cho cô bất kỳ cơ hội mở miệng nào.

Vừa mới vừa thấy mặt anh ấy đã cầm bình rượu trên quầy bar đập thật mạnh một cái, trong một vùng vết rượu bay ngang, anh mặt không đổi sắc dùng thủy tinh sắc bén mặt đối mặt với Hạ Tần, âm thanh lười nhác mà lạnh lẽo: "Tự cậu đi hay để tôi kiếm người tới khiêng cậu đi ra ngoài?"

Trong bầu không khí giương cung bạt kiếm này, trên mặt Hạ Tần vẫn như cũ là nụ cười bình tĩnh thong dong: “Sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ là người một nhà, làm như vậy có phải có chút quá đáng hay không?”

Ninh Hào đứng vào chắn giữa hai người, tầm mắt nhẹ nhàng lướt qua rượu đỏ dính trên thành chai đỏ như máu đang nhỏ giọt xuống mặt đất, khóe miệng không chút độ ấm hơi hơi cong lên: “Cậu đang khảo nghiệm tính nhẫn nại của tôi đấy à?"

Hạ Tần nhìn lướt qua Lâm Tĩnh Nhiễm đằng sau anh, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau qua khóe môi của mình, khẽ cười: "Làm gì có.”

Mặc dù anh không nói ra bất kỳ lời khiêu khích gì nhưng động tác kia của anh thật sự… mang ý nghĩa quá mức sâu xa.

Đáy mắt Ninh Hào xuất hiện một con dao sắc lạnh, không hề có điềm báo trước trực tiếp vung bình rượu trong tay về phía gương mặt kia.

Ngay lúc bình rượu sắp cắt qua khuôn mặt của Hạ Tần, anh mới hời hợt lui về sau một bước.

Mặc dù cũng miễn cưỡng thoát được nhưng vẫn như cũ không thể tránh khỏi bị rách một chút da, theo vết rách có tơ máu mơ hồ chảy ra.

Anh hơi cụp mắt xuống: “Ninh Hào, anh đúng là chẳng thay đổi chút nào, vẫn là một tên điên như cũ."

Ninh Hào không những không giận mà còn cười: “Cậu cũng thế.”

Lâm Tĩnh Nhiễm trong không khí giương cung bạt kiếm này chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, cô liếc mắt đánh giá Ninh Hào một cái, ông anh này chắc chắn đang giận lắm rồi đây, không muốn mâu thuẫn bị đẩy lên cao hơn, cô nhanh chóng nhảy ra ngăn ở trước mặt anh, khuôn mặt cười dịu dàng nhìn anh zai: “Anh ba ơi, anh tìm em có chuyện chuyện gì thế? Lát nữa bọn mình nói chuyện riêng nhé, có được không anh?”

Nói xong cô lại vội vàng xoay người, dùng sức đẩy cơ thể Hạ Tần một cái: "Ngài Hạ, anh ba tìm tôi có chuyện rồi, không thể tiếp anh được nữa, tôi tiễn anh ra ngoài.”

Vốn Hạ Tần còn muốn nói điều gì, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sắp nhăn lại như trái khổ qua của cô rốt cuộc vẫn vô cùng nghe lời để cô đẩy ra bên ngoài.

Lúc đi tới cửa bước chân của anh mới dừng lại, cụp mắt nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm một cái, giọng điệu cưng chiều nói: “Em nghỉ sớm đi, sáng mai tôi lại tới tìm em.”

Tên này còn muốn tới nữa?!

Đôi con ngươi Ninh Hào trong nháy mắt trầm xuống, mơ hồ siết chặt bình rượu nắm trong tay hơn một chút, nếu như không phải Lâm Tĩnh Nhiễm cũng đang đứng ở cửa, sợ cô bị vạ lây thì chỉ sợ anh đã tiện tay ném thẳng bình rượu qa đó rồi: “Cút!"

Hạ Tần nhíu mày, không nhanh không chậm mở cửa phòng ra, cất bước đi ra ngoài.

Thấy cuối cùng mình cũng đã tiễn được bị ôn thần này đi rồi, Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi thở ra một hơi thật dài.

Đáng tiếc, vẫn còn một tầm mắt đang đặt ở trên người cô, cô chỉ có thể một lần nữa lên tinh thần, cô chỉ có thể bày ra một khuôn mặt tươi cười tiến lên nghênh tiếp: "Anh ba à, anh ngồi đi?”

Ninh Hào bị cô kéo góc áo tới ghế salông, anh ngồi xuống sau đó hỏi: “Em nói đi, tên kia tới đây làm gì, tên đó vừa làm gì?”

Khóe miệng Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được giật một cái, nghe vậy liền biết mình chắc chắn không thể giấu đi được rồi.

Không khí chung quanh vô cùng căng thẳng.

Cô nghĩ lại tình cảnh vừa nãy, hạ thấp khuôn mặt, che đi đôi gò má đang hơi đỏ lên, nhỏ giọng thầm thì nói: "Thực ra cũng không có gì, coi như bị chó cắn một cái đi."

________________Tác giả có lời muốn nói:

Ninh Hào: Cải trắng tui nuôi bị chó gặm rồi ?

Hạ Tần: Gâu gâu gâu? ? ? Em là đồ phụ nữ trở mặt vô tình~






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch