Trong lúc nhất thời, độ quan tâm của tất cả mọi người đều rơi vào tìm lời giải đáp cho câu hỏi "tại sao Hạ Tần lại đồng ý tham dự ghi hình gameshow" này, còn về Vi Hưởng đã chắc chắn bị đá khỏi chương trình ấy hở? Who care!
Dù sao thì hai người này cũng không cùng đẳng cấp có được không!
Mắt thấy thần tượng của mình vẫn còn được giữ lại trong vị trí khách mời chính, không ai có thể vui vẻ hơn đoàn fans hâm mộ của Lâm Tĩnh Nhiễm, vốn bọn họ còn đang bị đè ép kịch liệt ở trên mạng, bây giờ mỗi người đều thoải mái hẳn lên, lập tức phản công về.
Không phải nói không muốn quay cùng với Nhiễm muội nhà bọn này sao? Bây giờ idol nhà mấy người cuối cùng cũng đã được như ý rồi nhá, chính thức được ‘rời’ khỏi chương trình rồi nhé! Ha ha ha ha, có phải là mấy người vô cùng thỏa mãn hay không?
Fans hâm mộ của Vi Hưởng tức muốn ói máu luôn, nhưng bọn họ còn có cách nào đâu nữa, chỉ có thể gắng gượng hùng hùng hổ hổ đáp lại mấy câu sau đó triệt để biến mất không còn bóng dáng.
Chỉ trong một đêm, thế cuộc trong nháy mắt xoay chuyển.
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm tỉnh dậy, vừa mới mở mắt ra đa bắt ggawpjkm đang cười khúc khích của Quan Thiên, cái chương trình khủng bố kia cũng không thể khiến cô bị dọa sợ, lần này ngược lại lại bị Quan Thiên dọa cho suýt chút nữa nhảy lên: “Thiên Thiên, em đang làm cái gì thế?!"
Quan Thiên đa ôm điện thoại di động ngồi lướt đọc tin tức cả một buổi sáng rồi, nhưng tới bây giờ khóe miệng cô nàng vẫn như cũ không thể khống chế được nhếch lên, nụ cười này thật sự quá mức khoa trương, thấy thế nào cũng vô cùng quỷ dị: "Chị Nhiễm ơi, ê-kíp chương trình đã xác nhận rồi, chúng ta có thể tiếp tục tham gia quay hình đó!”
"Tiếp tục ghi hình á?” Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm vừa mới tỉnh ngủ còn đang có chút lơ tơ mơ, sau khi dùng vẻ mặt mờ mịt nghe Quan Thiên nói xong thì tâm tình phức tạp hơi co rút khóe miệng: “Ý em là, Hạ Tần thay vào vị trí của Vi Hưởng, muốn cùng chị tham gia ghi hình cái chương trình ‘hồ sơ" vợ chồng’ kia hở?”
Quan Thiên gật đầu liên tục: " Đúng đúng! Chị ơi, lúc này cũng may là có anh Hạ, nếu không phải có anh ấy chủ độngliên lạc với bên đạo diễn thì đoán chừng chúng ta cũng chỉ có thể nhận thua dưới tay cái gã họ Vi kia!"
Lâm Tĩnh Nhiễm đỡ trán: "Chờ chút, để chị ngẫm lại đã…”
Cái thao tác này của Hạ Tần quả thật làm cho cô có chút bất ngờ, dù sao thân phận của vị ảnh đế này cũng sờ sờ ra đó, lịch trình công việc sắp xếp chật ních như thế nào cô cũng đã từng trải qua, chuyện như đột nhiên muốn tham gia một chương trình gameshow như vậy theo lí mà nói rất khó, anh căn bản chẳng có thừa bao nhiêu thời gian mới đúng.
Ấy thế mà anh lại có thể lời không hợp bèn thoải mái nhận chương trình như vậy.
Bất kể có nghĩ thế nào cũng chỉ sợ có một khả năng duy nhất, đó chính anh để có thể tham gia đã đẩy hết các công việc đã được sắp xếp trước trong kế hoạch lên hoặc đẩy đi.
Lẽ nào anh làm thế chỉ vì muốn cùng cô chơi trò chơi đóng vai vợ chồng thôi sao?
Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi trầm mặc im lặng một chút.
Cô đột nhiên cảm giác thấy, hình như, còn vô cùng có thể.
Quan Thiên ở bên cạnh nhìn thấy biểu tình biến hoá thất thường của cô, cô nàng hơi do dự, hỏi: "Chị Nhiễm ơi, chị có muốn gọi điện thoại cho ngài Hạ nói cảm ơn không ạ? Mặc dù là do anh Dụ tới nhờ vả anh ấy nhưng lấy địa vị trong giới bây giờ của ảnh lại có thể thật sự đồng ý, chị cũng, hiểu mà…”
Hoá ra là Dụ Tinh Hà đã đi tìm qua Hạ Tần sao?
Lâm Tĩnh Nhiễm chớp chớp mắt mới phản ứng được: "Gọi điện thoại? Anh ta đi rồi sao?”
Quan Thiên: "Vâng ạ, tối hôm qua đã vội vã lên máy bay rồi."
Lâm Tĩnh Nhiễm không nói thêm cái gì, dù sao loại người cuồng công việc như Hạ Tần lại có thể ở đây tận ba ngày cũng đã vượt ra khỏi dự liệu của cô, vô cùng trực tiếp lấy điện thoại di động ra, bấm số.
Quan Thiên vô cùng thức thời chạy ra khỏi phòng.
Không lâu lắm, điện thoại được kết nối, âm thanh của Hạ Tần truyền tới: “Sao thế, Nhiễm Nhiễm, mới nửa ngày không gặp em đã nhớ tôi rồi?”
Vốn lời cám ơn đã đến bên mép, sau khi nghe câu kia xong lại nghẹn luôn ở nơi đó, Lâm Tĩnh Nhiễm không còn gì để nói: “Bên cạnh anh không có ai à?”
Hạ Tần: "Ừm, đang trong phòng nghỉ."
Lâm Tĩnh Nhiễm trầm mặc, cuối cùng vẫn nói ra miệng: "Chuyện của chương trình kia, rất cám ơn anh.”
Nếu quả thật phải nhìn thấy cô ở trên ti vi cùng một người đàn ông khác tình chàng ý thiếp, anh không thể bảo đảm mình còn có thể tiếp tục duy trì lý trí nữa hay không.
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe được giọng nói giống như bao hàm ý cười kia thì theo bản năng cảnh giác lên: “Cảm ơn thì cảm ơn, tôi vẫn phải nói trước, đến lúc ghi hình cho tiết mục chúng ta nhất định phải nói chuyện cẩn thận lại, tôi cũng sẽ không để mặc anh làm bậy đâu!”
Ở đầu bên kia thoại, giữa lông mày Hạ Tần tràn đầy ý cười: "Nhiễm Nhiễm, em nghĩ gì thế, anh là người như thế sao?"
Lâm Tĩnh Nhiễm nhẹ nhàng hừ một tiếng, thầm nghĩ: Anh có phải là loại đó hay không chẳng lẽ trong lòng anh không tự thấy sao?
Hạ Tần cứ thế bỏ qua luôn xem thường trong giọng điệu của cô, như có điều suy nghĩ nói: "Đương nhiên rồi, nhưng nếu như em hi vọng tôi sẽ làm ra chuyện đặc biệt gì đó thì, tôi cũng không để ý đâu."
Lời còn chưa dứt, Lâm Tĩnh Nhiễm không biết nghĩ như thế nào lại nhớ lại nụ hôn trong phòng khách sạn ngày đó, nhiệt độ trên mặt lập tức bùm một cái tăng chóng mặt: “Anh, không biết xấu hổ!"
Hạ Tần cuối cùng không nhịn được bật cười ra tiếng, đợi đến lúc tiếng cười dần dần nhẹ nhàng mới không nhanh không chậm nhắc nhở: “Nhưng mà bây giờ em còn có thời gian lo lắng chuyện này à, chẳng lẽ em không nên suy tính một chút vấn đề kế tiếp mình cần phải đối mặt sao?”
Lâm Tĩnh Nhiễm ngẩn người: "Chuyện gì cơ?"
Hạ Tần: "Em cùng tôi tham gia loại chương trình này, mấy ông anh trai của em sẽ có phản ứng ra sao nhỉ?”
"..."
Chuyện này không nhắc tới còn tốt, vừa nói tới, cả khuôn mặt Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức triệt để đen kịt lại.