Cho dù tất cả bọn họ đều không nhìn thấy đối phương, thế nhưng qua nội dung trong group chat ở WeChat vẫn như cũ có thể cảm nhận được một trận áp suất thấp đang được cực kỳ kiềm chế.
Trong nhóm chat được lập riêng ra này, tâm trạng của cả bốn người hiển nhiên đều không tốt lắm.
Lục Dịch Tuyên: @Ninh Hào, anh làm sao thế, sao chuyện lớn như vậy mà lại chẳng có chút phản ứng nào?!
Ninh Hào: Mẹ, nói cái quần què gì thế, tự mình phản ứng trì độn đừng có mà đổ lên đầu anh.
Trúc Mẫn Hi: A a a a a, em không đồng ý! Nhiễm Nhiễm sao lại đi tham gia cái loại chương trình này với Hạ Tần chứ! Không được, em không cho phép! Đao của em đâu!
Thẩm Thừa Viễn: Không đồng ý, có tác dụng?
Ninh Hào: Đương nhiên vô dụng rồi, chuyện này đã được đăng lên công khai với tất cả mọi người, nếu như bây giờ lại sửa lời thì ngược lại sẽ gây ra ảnh hưởng xấu với Nhiễm Nhiễm.
Trúc Mẫn Hi: Em mặc kệ! Em mặc kệ! Nếu không thì em phải làm sao bây giờ?!
Thẩm Thừa Viễn: Không biết.
Lục Dịch Tuyên: @Ninh Hào, cho nên anh muốn hỏi em, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Xem thái độ này của em có vẻ như không có ý định nhúng tay nhỉ?
Thẩm Thừa Viễn: ?
Ninh Hào: Không sai, Nhiễm Nhiễm thật sự không muốn bỏ qua chương trình này, mặc dù tiện nghi cho Hạ Tần em cũng rất không vui, nhưng em cũng không định nhúng tay.
Vừa nói thế, những người khác không khỏi rơi vào trầm mặc.
Vốn Ninh Hào chẳng muốn nói thêm cái gì nhưng lại cứ bị mấy người còn lại @ liên hoàn đến bực cả mình nên cuối cùng mới đem hết mọi chuyện mình biết nói lại một lần.
Trúc Mẫn Hi: Mặc dù biết lần này Hạ Tần giúp Nhiễm Nhiễm, nhưng em vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Thẩm Thừa Viễn: @Lục Dịch Tuyên, nói thế nào?
Nói thật, Lục Dịch Tuyên cũng cảm thấy vô cùng nóng nảy với chuyện này, đối mặt với sự dò hỏi của Thẩm Thừa Viễn, ấn đường của anh nhíu lại, một lát sau đưa ra quyết định.
Lục Dịch Tuyên: Việc này mọi người không cần phải để ý đến nữa, cứ giao cho anh là được.
Ninh Hào: Ha, có tiền nói chuyện đúng là tự tin hơn hẳn.
Thẩm Thừa Viễn: Được đấy.
Trúc Mẫn Hi: ? ? ? Mấy người đang nói cái gì thế, sao em đọc không hiểu?
Lục Dịch Tuyên: ...
Lục Dịch Tuyên: Chờ lát nữa anh mua lại bản quyền của chương trình này xong lại nói với em.
Trúc Mẫn Hi tỉ mỉ đọc lại toàn bộ tin nhắn trong group chat một lần, đến lúc này mới phản ứng lại.
Mẹ kiếp, đây là muốn trực tiếp mua luôn cái chương trình kia đấy à? Thao tác này của anh khiến người ta sợ hãi lắm đó có biết không hở!
Nhưng mà không thể không thừa nhận đây đúng là một biện pháp tuyệt vời, dù sao thì sau khi bọn họ có thể điều khiển toàn bộ ê-kíp chương trình rồi cũng không tin cái tên họ Hạ kia còn có thể gây ra sóng gió lớn gì nữa, hơn nữa, nói không chừng bọn họ còn có thể cẩn thận chỉnh tên kia một chút.
Nghĩ như vậy, anh cũng không hỏi thêm nữa, vẻ mặt tươi cười kết thúc trò chuyện nhóm.
Ai nha nha, sao tự nhiên không hiểu ra sao lại bắt đầu cảm thấy có chút chờ mong thế nhỉ?
…
Sau khi nói chuyện với Hạ Tần xong, Lâm Tĩnh Nhiễm căng thẳng chờ đợi cuộc “thẩm vấn” của mấy ông anh, kết quả cô đợi suốt mấy ngày mà lại không thấy mấy người kia có chút động tĩnh gì.
Nhưng càng gió êm sóng lặng như vậy lại càng khiến tâm trạng cô thêm sốt sắng, rốt cuộc vẫn không nhịn được gọi điện thoại để thăm dò Lục Dịch Tuyên.
Từ giọng nói của Lục Dịch Tuyên nghe chừng anh hình như đang vô cùng bận rộn, hiển nhiên anh cũng biết rõ ý đồ của cuộc điện thoại này, cố gắng hết sức khống chế cảm xúc không vui trong giọng nói, tâm bình khí hòa trả lời: “Chuyện chương trình kia bọn anh đã biết rồi, yên tâm đi, bọn anh không trách em đâu. Mấy ngày nay anh có chút bận, đợi sau khi thu mua xong anh lại gọi điện thoại cho em.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Thu mua?"
Cô suy nghĩ hẳn là Lục Dịch Tuyên đang nói tới chuyện trong công ty, cũng không hỏi nhiều, mặc dù không hiểu sao đột nhiên mấy ông anh lại cho cô qua ải dễ dàng như vậy nhưng cô cũng ước gì mình có thể lừa qua trận này, lập tức khéo léo đáp: "Vậy để lần sau nói chuyện tiếp nha anh cả, anh làm việc đi.”
Chờ sau khi cúp điện thoại, cô rốt cục cũng thở ra một hơi thật dài.
Quan Thiên đúng lúc này cầm theo một cái notebook đi vào, thấy cô còn ngồi ở trên giường thì vô cùng thuần thục báo cáo: "Chị Nhiễm ơi, ba ngày nữa là tới lễ trao giải cúp Minh Nguyệt rồi, chị nhớ chuẩn bị một chút nha.”
Lâm Tĩnh Nhiễm hơi sửng sốt, sau đó lại không khỏi khẩn trương lên.
Chuyện này với chuyện lần trước cô tham gia tiệc tối thời trang với Dụ Tinh Hà hoàn toàn khác nhau.
Lần này phim "Thâm cung" được đưa vào xét duyệt nhận cúp Minh Nguyệt, cô có cơ hội đi thảm đỏ đều dựa vào tự mình cố gắng, dùng mồ hôi của bản thân đổi về cơ hội này.
Cô cũng sẽ không quá mơ mộng hão huyền mà cho rằng mình có thể nhận được giải thưởng "Vai nữ phụ tốt nhất" này, nhưng chí ít bắt đầu từ bây giờ, sẽ không còn ai có thể nói cô chỉ là một dựa vào gameshow để tích góp độ nổi tiếng nữa rồi, sẽ không có ai gọi cô là nghệ sĩ giải trí nữa.
Cô đã chính thức có tác phẩm tiêu biểu đầu tiên của mình!
Đối với lần trao giải này, Dụ Tinh Hà hiển nhiên vô cùng coi trọng, đáng tiếc là công ty đang cố ý đè thấp cảm giác tồn tại của anh, kinh phí phe duyệt cho anh quả thực rất hạn hẹp, nhà tài trợ thật ra cũng có mấy bên, nhưng trong trường hợp này đẳng cấp của mấy thương hiệu này hiển nhiên có chút không đủ nhìn.
Lâm Tĩnh Nhiễm suy nghĩ một chút, nói: "Chuyện váy đi trên thảm đỏ của em anh không cần lo lắng đâu, em có thể tự nghĩ biện pháp giải quyết."
Dụ Tinh Hà nghe thấy giọng điệu tự tin của cô thì không khỏi ngẩng đầu nhìn một cái, nhưng anh rất nhanh liên tưởng đến mấy ông “Anh trai" một người lại trâu bò hơn một người kia của cô thì lại không nói gì nữa.
Lâm Tĩnh Nhiễm không do dự chút nào lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Lục Dịch Tuyên.
Lục Dịch Tuyên bên này vừa vặn vừa hoàn thành cuộc họp bàn mua đứt hạng mục chương trình kia, nghe Lâm Tĩnh Nhiễm nói xong thì mí mắt không thèm chớp đã nói: “Không có vấn đề gì, tối nay sẽ mang sang cho em.”
Lâm Tĩnh Nhiễm không quên dặn dò: "Anh cả, cũng không cần quá mức khoa trương đâu anh, chỉ cần khá khá một chút là được rồi.”
Lục Dịch Tuyên gật đầu: "Yên tâm đi, anh biết mà.”
Thẳng đến lúc cúp điện thoại rồi Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn chăm chú nhìn màn hình di động đen ngòm hồi lâu, hơi nhíu mày...
Anh ấy thật sự biết sao? Sao cô cứ cảm thấy có chút không đáng tin thế nhỉ?
Cảm xúc bất an mơ hồ kia vẫn luôn kéo dài đến buổi tối, tối đó cô thật sự nhận được lễ phục Lục Dịch Tuyên đưa tới, đi kèm còn có cả mấy vị chuyên viên trang điểm.
Lúc mở hộp đựng váy ra, con ngươi của Dụ Tinh Hà bên cạnh lóe lên tia sáng, anh không khỏi đứng lên.