Lúc mở hộp đựng váy ra, con ngươi của Dụ Tinh Hà bên cạnh lóe lên tia sáng, anh không khỏi đứng lên.
Phản ứng đầu tiên của Lâm Tĩnh Nhiễm là những viên đá quý màu xanh lam trên váy này sáng quá đi, sau đó cô hoàn toàn đắm chìm vào chất liệu mềm mại và sự xinh đẹp của chiếc váy này.
Nhưng dù sao cô cũng không am hiểu mấy cái này lắm, thoạt nhìn cũng cảm thấy chiếc váy này nhất định có giá trị không nhỏ, mãi đến khi để ý đến phản ứng của Dụ Tinh Hà bên cạnh cô mới ngập ngừng hỏi: "Chiếc váy này có đắt lắm không anh?"
“Đâu chỉ đắt thôi đâu, đây là phiên bản giới hạn toàn cầu của DW được làm hoàn toàn thủ công, còn là đặt riêng nữa, giá của nó ước tính có thể lên tới hơn chục triệu ấy chứ.” Dụ Tinh Hà nói xong không khỏi nhìn cô nhiều một cái, trong lòng nghi ngờ càng sâu.
( chục triệu ~ 35 tỷ -.- )
Cho nên, rốt cuộc thì quan hệ của cô và Lục Dịch Tuyên là như thế nào? Tùy tiện vừa ra tay một lần đã kinh người như vậy, tựa như dù cho có tiêu cả gia tài bạc triệu lên người cô cũng chẳng là gì vậy, hai người này thật sự chỉ là anh em sao?
Lâm Tĩnh Nhiễm có thể cảm nhận được sự dò hỏi trong tầm mắt của Dụ Tinh Hà, nhưng lúc này cô lại đang cảm thấy có chút không còn gì để nói.
Đã nói không cần quá khoa trương rồi mà, anh cả đúng thật là...
Vào lúc này, bên tai bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng Pháp lưu loát.
Dụ Tinh Hà lúc này mới nhớ tới đến mấy thợ trang điểm đi cùng, sau khi trao đổi đơn giản một chút, không hề ngoài ý muốn phát hiện đây chính là đoàn đội tạo hình đứng đầu thế giới.
Có chuyện váy dạ hội trước đó, Dụ Tinh Hà hiển nhiên bình tĩnh hơn rất nhiều, tay áo một cái để Quan Thiên đi thuê cho bọn họ hai gian phòng khách sạn bên cạnh, sau đó mới an tâm ngồi xuống.
...
Đến ngày tham gia lễ trao giải cúp Minh Nguyệt, sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm được trang điểm tạo hình tỉ mỉ cũng đã gần tới giờ phải lên đi thảm đỏ.
Bởi vì đi theo tới còn có nhà thiết kế của DW nên váy dạ hội cũng đã được điều chỉnh thành kích cỡ vừa vặn với Lâm Tĩnh Nhiễm nhất từ sớm. Mặc lên người vô cùng vừa vặn.
Lớp váy sa mỏng nhẹ nhàng buông xuống như làn nước, ngọc lam ánh lên màu sắc lóng lánh đẹp đẽ, làm nền cho dáng người có lồi có lõm của Lâm Tĩnh Nhiễm.
Mái tóc dài mượt mà xõa sau gáy, được tô điểm thêm một chiếc khăn vải màu xanh lam quấn nhẹ, tăng thêm cho Lâm Tĩnh Nhiễm mấy phần xinh đẹp lại tỏa ra khí chất tao nhã trong.
Độ dài làn váy vừa đúng, vừa vặn lộ ra mũi giày được tô điểm đầy kim cương, mỗi một chi tiết nhỏ trên người đều vừa đúng, tinh tế lại không thể nào xoi mói.
Lâm Tĩnh Nhiễm hít vào một hơi thật dài, kiềm chế tất cả thấp thỏm trong lòng xuống dưới, trong nháy mắt xuống xe ô tô, biểu tình cô trong giây phút liền biến thành nghiêm túc, thong dong cao quý.
Mắt thấy cô từng bước từng bước đi tới, ánh mắt của Quan Càn tràn đầy ngưỡng mộ: “Thực sự là cho tới bây giờ em còn chưa từng được thấy bộ dáng như vậy của chị Nhiễm, quả thực quá giống thần tiên tỷ tỷ!"
Tầm mắt Dụ Tinh Hà đặt trên bóng lưng đã hấp dẫn hết sự chú ý của mọi người kia hồi lâu, một lát sau mới không nhìn nữa hơi cong môi: “Đây mới thực sự là diễn viên."
Dựa vào sắp xếp trước đó, Lâm Tĩnh Nhiễm sẽ cùng những người khác của đoàn làm phim "Thâm cung" đi theo thứ tự lên thảm đỏ.
Bây giờ cô còn ở bên ngoài, sau khi nhìn xung quanh một vòng liền thấy Hạ Tần đang đứng cách đó không xa.
Ở đây đan xen nhiều người như vậy, chỉ có anh phảng phất như tự mang theo ánh sáng, vô cùng bắt mắt.
Dường như cảm nhận được gì đó, Hạ Tần cũng ngẩng đầu nhìn về phía cô, trong chớp mắt ánh mắt chạm vào nhau, cô có thể cảm nhận được nơi đáy mắt anh trong nháy mắt trở nên dịu dàng, đảo mắt một cái bước nhanh tới.
Lâm Tĩnh Nhiễm đến gần rồi chào hỏi với vai nữ chính Đoạn Thư Di bên cạnh anh, sau đó, tầm mắt mới rơi vào trên người Hoàng Kỳ Bân bên cạnh, mặc dù không trực tiếp làm lơ nhưng cũng vô cùng hờ hững: "Đã lâu không gặp."
Lần thảm đỏ này thân là vai nam chính Hạ Tần sẽ đi với Đoạn Thư Di, nam vai nữ phụ còn lại đương nhiên được xắp xếp đi cùng nhau.
Thực ra, từ sau khi chương trình “chạy thoát mật thất” lần trước kết thúc ghi hình đến bây giờ, Hoàng Kỳ Bân cũng không tính là ‘đã lâu không gặp’ với cô, chẳng qua bây giờ nghe thấy giọng điệu hững hờ của cô thì anh ta chỉ trầm thấp đáp một tiếng, thần sắc phức tạp.
Nhớ lúc đầu mới chia tay kia con đường phát triển của hai người bọn họ có thể nói là khác nhau một trời một vực, vậy mà bây giờ, vẫn như cũ là khác nhau một trời một vực, chẳng qua khi đó là anh ta khinh bỉ xem thường Lâm Tĩnh Nhiễm, còn bây giờ trong bất chi bất giác cô đã lên tới một độ cao mà anh ta phải ngước đầu lên nhìn.
Đây là số phận sao? Anh ta không rõ nữa, bây giờ anh ta chỉ biết là, lúc này đây, người phụ nữ trước mắt này quá mức xa lạ, cô lại chói mắt đến độ anh ta không thể dời tầm mắt đi được.
Chỗ Lâm Tĩnh Nhiễm đứng lúc này cách thảm đỏ hiện trường một đoạn, sau khi mọi người tập hợp xong xuôi liền có hai nhân viên tới đưa bọn họ lên ngồi trên xe đã được ban tổ chức chuẩn bị kỹ càng, chậm chạp đi tới nơi tổ chức, chờ ở phía vị trí sau cùng.
Lâm Tĩnh Nhiễm không nói một lời ngồi vào trong xe, yên lặng đánh giá tình cảnh bên ngoài, Hoàng Kỳ Bân lại càng im lặng, toàn bộ hành trình không nói một câu.
Cách một lớp cửa sổ xe, xa xa có thể nhìn thấy Hạ Tần và Đoạn Thư Di đã cùng nhau đi lên thảm đỏ, trong sự chú ý của giới truyền thông và các fans hâm mộ từng bước một đi vào bên trong.
Đến lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm mới cảm nhận được một chút sốt sắng, cô hít vào một hơi thật sâu, lúc xe chậm chạp đi tới địa điểm đã được đánh dấu, vững vàng dừng lại ở trước cửa ra vào.
Cửa xe mở ra, Hoàng Kỳ Bân xuống xe trước một bước, vô cùng lịch thiệp giơ tay ra với cô.
Lâm Tĩnh Nhiễm biết bây giờ mình phải làm bộ trước mặt giới truyền thông, vô cùng bình tĩnh đặt tay vào trong lòng bàn tay của anh ta, để anh ta đỡ mình, một tay nhắc làn váy đi xuống xe.
Trong nháy mắt mũi chân chạm vào mặt đất, cô có thể cảm nhận được bốn phương tám hướng đều là đèn flash nhấp nháy chói mắt, trong nháy mắt tiêu điểm toàn trường rơi vào trên người cô.
________________Tác giả có lời muốn nói:
Hôm nay Nhiễm muội là ngôi sao sáng nhất giữa bầu trời đầy sao!
Cùng với đó, quân đoàn anh trai thủ sẵn ở hậu trường sắp online, kkkk !