Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 124: mệt

Chương 124: mệt

Edit và beta: Nukaly

Hạ Tần trầm mặc một hồi, sau đó lại không đề xuất phản đối, rất nhanh chóng thay ra một thân quần áo bình thường thích hợp vận động.

Trong nhiệm vụ mặc dù không bắt Lâm Tĩnh Nhiễm phải làm gì nhưng cô cũng không thể thật sự không để tâm mà đi chơi được, vì thế cô cũng theo sau anh đi vào phòng tập thể hình.

Sau đó... Ngồi ở bên cạnh nhìn Hạ Tần bước lên máy chạy bộ.

Nhân viên công tác vô cùng săn sóc chu đáo nhắc nhở tốc độ tối thiểu cần cho nhiệm vụ sau đó ấn đồng hồ đếm ngược.

Hạ Tần chính thức bắt đầu chạy.

Lâm Tĩnh Nhiễm ngồi ở bên cạnh có vẻ vô cùng nhàn nhã, sau khi nhìn xung quanh một hồi, tầm mắt không khỏi lại âm thầm vòng lên trên người Hạ Tần mấy lần.

Người đàn ông này ngày thường luôn mặc ra dáng ra hình con người, hoàn toàn không thể nhìn ra được anh còn có cơ bắp, nhìn đống bắp thịt này, tỷ lệ cơ thể này... Bây giờ cô mới phát hiện dáng người của anh thật sự rất tốt.

Nhìn lướt qua cánh tay Hạ Tần, Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi không tiếng động trộm nhìn thoáng qua bụng người kia, nhủ thầm trong lòng: Không biết có cơ bụng không đây.

Đúng lúc Lâm Tĩnh Nhiễm đang thất thần, chợt nghe thấy Hạ Tần gọi cô một tiếng: "Vợ ơi."

Lâm Tĩnh Nhiễm ngẩng đầu: "Hả?"

Hạ Tần: "Phiền em giúp anh cầm một bình nước tới nhé."

Lúc này anh đã chạy được một lúc rồi, mặc dù trong phòng có bật điều hòa nhưng trên trán anh vẫn có thể nhìn được một lớp mồ hôi mỏng lấm tấm.

Lâm Tĩnh Nhiễm chạy vào trong bếp cầm một bình nước suối lại đây, đặt vào trong tay anh.

Hạ Tần ngửa đầu uống hai ngụm, bước chân bên dưới cũng không ngừng lại, xoay đầu lại cười hỏi: "Có khăn mặt không em?"

Lâm Tĩnh Nhiễm lại chạy đi lấy khăn mặt cho anh.

Lúc này Hạ Tần lại không đưa tay ra đón mà nghiêng đầu tới trước mặt cô: "Giúp anh lau với?”

Lâm Tĩnh Nhiễm nhịn lại kích động muốn ném luôn khăn mặt vào mặt anh, trực tiếp quấn lấy đầu anh việc công trả thù riêng lung tung xoa hai cái.

Mồ hôi trên trán Hạ Tần được lau khô, kiểu tóc lại như bị một cơn gió quét ngang qua, bừa bộn khắp nơi.

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn bộ dáng này của anh, không nhịn được bật cười ra tiếng.

Hạ Tần lại chẳng hề để ý tới hình tượng của mình, thấy cô cười thì càng đỉnh đầu lại gần: " Nếu em thấy vui thì lại xoa nữa đi?”

Lâm Tĩnh Nhiễm lần này phớt lờ anh luôn.

Trong đống bình luận trên màn hình bây giờ đều là tiếng cười cười nói nói:

—— Ha ha ha ha ha, loại cảm giác không biết xấu hổ của Hạ Tần này sao tui thấy quen quá đi?

—— Ngọt chết tui rồi, còn tưởng là một quyển tiểu thuyết bạo lực kinh dị, kết quả mở ra lại bị ngọt đến bệnh tiểu đường tái phát.

—— Tui chốt! Loại nhiệm vụ này mà cũng có thể làm ra hiệu quả phim thần tượng, bây giờ không chốt thì bao giờ mới chốt!

—— Hâm mộ quá đi, mị muốn xoa đầu chồng mị. QAQ

—— Trái tim thíu nữ của lão phu lại lần nữa nổ tung rồi!

Kết quả, mất cả một buổi chiều, các khán giả xem live stream gần như toàn bộ hành trình chỉ nhìn thấy Lâm Tĩnh Nhiễm "Hỏi han ân cần" với Hạ Tần.

Một lúc tới lau mồ hôi, một lúc lại đến đưa nước, loay hoay tới không biết trời đâu đất đâu.

Lúc đầu Hạ Tần ở trên máy chạy bộ chạy còn khá dễ dàng, đợi đến lúc chạy được một hai giờ, hô hấp của anh dần dần bắt đầu trở nên nặng nề hơn.

Rốt cuộc thì tốc độ chạy cũng được điều chỉnh dưới sự giám sát của các nhân viên, không quá chậm, sau một thời gian dài chạy, tốc độ như vậy cũng đã gần bằng với thi chạy marathon hoàn chỉnh rồi.

Đến cuối cùng, đến cả tâm tư đùa giỡn với ‘vợ’ của mình Hạ Tần cũng không còn nữa, đủ thấy thể lực đã gần tiêu hao hết.

Các bình luận trong màn hình cũng đã triệt để thay đổi từ bầu không khí tình yêu ngọt ngào sang quan tâm đến tình trạng thể lực của anh.

Càng về cuối, Lâm Tĩnh Nhiễm lại càng tập chung vào mấy giây đếm ngược, mắt thấy chỉ còn một giây nữa là kết thúc, cô tay mắt lanh lẹ vững vàng đỡ lấy anh từ phía sau, nhưng thể hình giữa hai người vẫn có sự chênh lệch rất lớn, đến cả bản thân cô cũng hơi lắc lư theo, suýt chút cả hai đã ngã ngồi trên mặt đất.

Hạ Tần thở hổn hển nặng nề nhìn, cụp mắt nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm đang cố gắng chống đỡ trọng lượng của anh, khóe miệng không tự chủ được chế cong mấy phần.

Mặc dù bây giờ chân của anh trên cơ bản đã không còn chút sức lực nào nữa rồi nhưng anh cố gắng hết sức đứng vững hơn một chút, san sẻ bớt lượng lớn trọng lượng rơi vào bả vai cô gái đang đỡ mình.

Chờ đến khi Lâm Tĩnh Nhiễm đỡ được anh đến trên ghế salông mới rốt cục triệt để thoát lực, nặng nề nằm ngã xuống.

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn bộ dáng như sắp chết của người trước mặt, lại cảm thấy anh cả chơi có hơi quá rồi, cô không khỏi quan tâm hỏi: " Anh thấy thế nào? Có ổn không?”

Lồng ngực Hạ Tần nhấp nhô kịch liệt, nghe vậy mở ra rồi lại nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nở nụ cười: "Không chết được."

Lâm Tĩnh Nhiễm liếc nhìn đôi môi không còn màu máu của anh, đối với thái độ liều chết này của anh cảm thấy vừa bực vừa buồn cười, ném khăn mặt trong tay lên mặt anh: "Vậy anh nghỉ ngơi một lúc đi.”

Nói xong, xoay người rời đi.

Mi mắt Hạ Tần mỏi mệt run lên một cái, rốt cuộc vẫn không còn khí lực để nói cái gì nữa, lại lần nữa khép lại.

Nhóm khán giả đang xem trực tiếp nhìn thấy Lâm Tĩnh Nhiễm cứ thế mà đi, đều cảm thấy có chút không có thể hiểu được.

Chồng của cô bây giờ đã chạy tới chỉ còn có nửa cái mạng thôi đó, thời điểm như thế này không phải nên ở bên cạnh hỏi han ân cần, quan tâm săn sóc sao?

Nghi vấn kia chỉ duy trì được trong chốc lát, sau khi máy quay phim lia tới chỗ Lâm Tĩnh Nhiễm thì mọi người đã hiểu được.

Lâm Tĩnh Nhiễm không đi vào phòng của mình nghỉ ngơi mà lại chạy vào bếp bắt đầu bận rộn.

Sau khi lấy ra một ít hoa quả tươi trong tủ lạnh, cô tỉ mỉ gọt gọt cắt cắt, rất rõ ràng là muốn làm một đĩa hoa quả để giải nhiệt.

Đáng tiếc là, kỹ thuật kia của cô thật sự không dám khen tặng, tay chân luống cuống một hồi lâu mới làm xong, nhanh nhẹn bưng lên phòng khách cho Hạ Tần.

Anh chàng quay phim rất hóm hỉnh quay cận cảnh đĩa hoa quả cho mọi người cùng chiêm ngưỡng, sau khi thấy rõ, tất cả khán giả đều cười tới ná thở.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch