Đây rốt cuộc là đao công thần tiên gì đây, một bàn hoa quả đang yên đang lành bị mẻ cắt ra như chó gặm thế này =)))
Khiến cho mọi người cảm thấy thất vọng là, Hạ Tần đã thật sự bị hành cho mệt phờ rồi, đợi đến lúc hoa quả tới nơi thì anh đã nằm ngủ thiu thiu trên ghế sa lon rồi, thật sự quá ư là chờ mong được nhìn thấy phản ứng của anh mà.
Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không quấy rầy anh nghỉ ngơi, sau khi đặt đĩa hoa quả lên trên bàn thì tìm một chiếc chăn mỏng tới cẩn thận từng li từng tí đắp lên cho anh, sau đó lại xoay người lại đi vào nhà bếp.
Ngay khi mọi người đang thắc mắc cô ấy sẽ làm gì liền thấy Lâm Tĩnh Nhiễm lấy hết tất cả các nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh ra ngoài, không bỏ sót món nào.
Sau khi hiểu ra cô định làm gì, toàn bộ các bình luận trên màn hình bỗng nhiên triệt để bị từng chuỗi dấu chấm lửng spam.
Qua hồi lâu sau, có người xuất phát từ nỗi lo lắng thay Hạ Tần bắt đầu cách một lớp màn hình kêu gọi đầu hàng:
—— Nhiễm muội à, tâm ý của chị tất cả mọi người bọn em đều hiểu mà, nhưng chị ngàn vạn lần đừng có nghĩ quẩn chứ!
—— Đây là... Đang chuẩn bị làm show ẩm thực hắc ám sao?
—— Mặc dù biết mẻ chỉ muốn thay Hạ Tần giảm bớt gánh nặng, thế nhưng mà, mị muốn nói, thật sự không cần đâuuuuu.
—— Bỗng nhiên thật lo lắng sau khi quay xong tập này của chương trình Hạ Tần có còn sống tiếp được hay không…
—— Tự nhiên tui thấy cuộc sống sao mà gian nan quá đi, chí ít bây giờ dù không chạy tới chết thì lát nữa ăn cơm tối xong cũng rất có khả năng bị độc chết.
—— Bỗng nhiên hơi sờ sợ là sao?
Lâm Tĩnh Nhiễm không biết lúc này bình luận của phòng phát sóng trực tiếp đã đồng loạt thắp nến cho Hạ Tần, đầy đầu đều đắm chìm trong niềm tin kiên định muốn chứng minh mình.
Không phải trưa nay anh còn ném cô ra khỏi bếp sao? Bây giờ thì sao, vì để buổi tối không chết đói, chẳng phải vẫn phải dựa vào để cô đích thân xuống bếp ư?
Nhà bếp giống như chiến trường, khói thuốc súng tràn ngập, không có một ngọn cỏ.
Cuối cùng, Lâm Tĩnh Nhiễm hài lòng đặt những ‘thành quả’ mình làm ra trên bàn ăn.
Cũng không biết có phải đã được nghỉ ngơi đủ rồi hay là vì trong không khí tràn ngập mùi khét mà Hạ Tần lại tỉnh dậy vào đúng sáu giờ, cũng chính là sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn thành bữa tiệc lớn kia không lâu.
Trong mơ mơ màng màng, anh không khỏi hơi nhíu mày, đột nhiên mở mắt ra theo bản năng phản ứng với nguy cơ.
Kết quả, lúc anh vừa muốn đứng dậy lại thấy trước mặt có một người đang cười híp mắt nhìn mình: “Đến giờ ăn rồi."
Hạ Tần: "..."
Đây đại khái là lần đầu tiên trong hai đời anh cảm thấy sởn gai ốc khi có người cười với mình.
Năm phút sau, Hạ Tần lê thân thể mệt mỏi ngồi xuống bàn ăn, nhìn những món ăn trước mặt, anh hoàn toàn không nhìn ra đây là những món gì, hồi lâu cũng không biết nên hạ đũa như thế nào.
Lâm Tĩnh Nhiễm dường như đã nhận ra sự bối rối của anh, vô cùng tích cực giới thiệu: "Đĩa này là cà tím om, đĩa này là bánh khoai tây ... khụ khụ, khoai tây nghiền, đây là canh rong biển với tôm khô, còn có một bát thịt kho tàu."
Từ biểu tình trên mặt Hạ Tần không thể nhìn ra được anh đang nghĩ gì, cuối cùng anh cầm đũa gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào trong bát, hơi dừng một chút mới ngập ngừng cắn xuống.
Kết quả, răng cắn xuống, cắn không đứt.
Hạ Tần: "..."
Lâm Tĩnh Nhiễm mong đợi nhìn anh: "Mặc dù bề ngoài không tốt lắm nhưng hẳn vẫn có thể ăn nhỉ? Anh nói thật đi, mùi vị thế nào?"
Hạ Tần im lặng một lúc rồi lại cắn thêm lần nữa, cũng không biết rốt cuộc là anh đã cắn được hay nuốt luôn xuống, chí ít miếng thịt cũng đã bị tiêu diệt hết, một lúc sau mới nói: "Cũng không tồi."
“Tôi biết mà!” Nụ cười trên mặt Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức rạng rỡ hẳn lên, lại rất nhiệt tình gắp thêm một mớ cà tím cháy khét vào bát của anh: “Anh thử cái này xem, chiều nay anh đã vất vả rồi, nhất định phải ăn nhiều một chút!"
Anh Tần nhìn vào miếng cà nếu không được giới thiệu trước thì không thể nhìn ra là gì trong bát hồi lâu, biểu tình quyết đoán trong mắt lóe lên, gắp một miếng cho vào trong miệng.
Người đàn ông tự xưng là dù cho núi Thái sơn có sụp trước mặt cũng không đổi sắc trong nháy mắt này không khỏi khó có thể quản lí được biểu cảm trên mặt, trên khuôn mặt xuất hiện một chút vết nứt.
Anh gần như không do dự chút nào trực tiếp và mấy miếng cơm lớn vào trong miệng.
Lâm Tĩnh Nhiễm vui vẻ: "Ăn với cơm ngon thế sao? Tiếc là tôi không làm được nhiều, nếu không phần của tôi để cho anh cả nhé!”
Hạ Tần theo bản năng muốn nói "Không cần", đến lúc ngẩng đầu lại đối diện với cặp mắt tràn ngập chờ mong kia thì hai từ tới bên mép lại đổi thành: “Được, anh rất thích.”
Thấy show nấu ăn đầu tiên của mình có kết quả hoàn hảo như thế, trên mặt Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức tỏa ra nụ cười tươi sáng, cô cũng cầm đũa lên, gắp một miếng thịt kho tàu đưa vào trong miệng.
Hạ Tần còn muốn ngăn cản, đáng tiếc đã không kịp rồi.
Chỉ thấy trong nháy mắt Lâm Tĩnh Nhiễm nhét thịt kho tàu vào trong miệng, chỉ nghe "Lộp bộp" một tiếng, lập tức phun ra ngoài.
Răng cắn không đứt, còn thành công khiến đôi mắt của cô đỏ lên.
Lúc này đây, Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn toàn không biết nên nói gì.
Không phải đã nói là không tệ lắm sao???
Lúc này thấy Hạ Tần vươn đũa tính kẹp thêm một miếng thịt, cô vội một cái ngăn cản: "...Anh đừng ăn, cái này thật sự không thể ăn được.”
Hạ Tần không phản đối: “Anh nói ăn được là ăn được.”
Nói xong thì đẩy tay nhỏ đang ngăn mình của cô ra, gắp một miếng thịt bỏ vào trong bát, không tiếng động nuốt xuống, sau khi ăn xong, lại tiếp tục bắt đầu ăn cà đã bị cháy khét.
Trong lúc nhất thời Lâm Tĩnh Nhiễm không biết có thể nói gì bây giờ, nhỏ giọng thầm thì nói: "Đừng ăn mà, sẽ bị độc chết đấy."
Hạ Tần lại gắp một miếng vào trong miệng, nhàn nhạt cười: "Bị em độc chết anh cũng bằng lòng."
Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức ngậm mồm.
Các bình luận trên màn hình của khán giả đều biểu thị mình đã tập thể chết trận.
—— Tròi má a a a a a a, sao có thể cưng chiều như thế chứ!
——Tui còn cho là chiều hôm nay như vậy độ ngọt như núi đó đã đủ cao rồi, không nghĩ tới... Tại hạ nhận thua!
—— Ô ô ô, tui đã tới cục dân chính rồi, cầu xin mấy người làm giấy chứng nhận kết hôn tại chỗ!
—— Chỉ có một mình tui lo lắng Hạ Tần có khi nào sẽ thật sự bị độc chết hay không thôi à…
—— Chết ở trên tay em, anh nguyện ý? Mị vừa viết vừa cười nè kkkk.
—— Nhiễm muội, em nấu ăn thực sự hay lắm! Chụy phục sát đất! Mặc cảm không bằng!
—— Nhìn ánh mắt này của Hạ Tần, ai nha, tui cảm thấy mình đã rơi vào trong bình mật.
—— Cp ma quỷ thiên thu vạn đại tái thống nhất giang hồ!
—— Tin tui đi, Nhiễm muội nhất định sẽ nổi tiếng, đầu đề hot search lần này nhất định là ẻm!
Mà vào giờ phút này, Lâm Tĩnh Nhiễm lại đang tâm tình phức tạp và cơm trắng vào trong miệng.
Mắt nhìn Hạ Tần ăn sạch sẽ từng món từng món mà cô nấu ra, hoàn toàn không biết mình nên nói gì bây giờ nữa.
Dù sao thì, mấy món ăn này chính bản thân cô cũng không có dũng khí gắp lên ăn.
Chỉ có thể nói, người đàn ông này có thể thành công cả hai đời quả nhiên không phải là không có đạo lý, đối xử với chính mình, thật đủ ác độc!
Lúc này đây cô cũng không nghĩ tới, sau khi tập đầu tiên của chương trình phát được một nửa, bất chi bất giác trong giang hồ cô đã có thêm một danh hiệu mới —— Nữ hoàng bóng tối.