Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 128: video call

Chương 128: video call

Edit và beta: Nukaly

Tin tức trên mạng bay đầy trời, mấy vị anh trai của Lâm Tĩnh Nhiễm hiển nhiên cũng cũng đang chú ý tới chuyện này, trong group chat nho nhỏ trên WeChat một lần nữa có động tĩnh.

Lúc này sắc mặt của Lục Dịch Tuyên lại đang rất âm trầm.

Mặc dù anh đã cố ý vịn vào nhiệm vụ mà ê-kíp chương trình đưa ra để trừng trị Hạ Tần một chút, nhưng anh đã đánh giá thấp sự giảo hoạt của người đàn ông này rồi.

Trong quá trình chạy bộ, tên kia đã hưởng thụ chuyện được Lâm Tĩnh Nhiễm lau mồ hôi đưa nước còn chưa tính, lại còn dụ dỗ được cả một bữa cơm tối!

Tính đến ngày hôm nay rồi nhưng đám anh trai là bọn họ còn chưa từng để em gái nhỏ nhà mình vào phòng bếp đâu đấy, thật sự trăm triệu lần không nghĩ tới lại vì thế mà tiện nghi cho tên nhóc thối này.

Nhiễm Nhiễm đích thân làm cơm tối, phải biết là cho tới bây giờ đến ngay cả mấy người anh đây cũng chưa từng được hưởng thụ qua đãi ngộ như vậy đâu.

Lục Dịch Tuyên ngồi ở trên ghế tựa, tâm trạng không vui dùng đầu ngón tay gõ lên mặt bàn, một lát sau, rốt cuộc vẫn không nhịn được lấy điện thoại di động ra.

"Anh cả, anh nói là, bao giờ rảnh anh muốn nếm thử tay nghề của em á?” Sau khi Làm Lâm Tĩnh Nhiễm nhận được điện thoại của Lục Dịch Tuyên thì khóe miệng không nhịn được âm thầm co quắp một chút: “Em nghĩ là vẫn nên bỏ đi.”

Nếu như không phải xưa nay tính tình của Lục Dịch Tuyên đều không thích nói giỡn thì cô còn thật sự sinh ra lòng nghi ngờ vì anh thấy hot search nên mới cố tình gọi điện thoại tới trêu cô đấy.

Dù sao thì bây giờ tin tức cô nấu cơm chết người đã bay đầy trời rồi, tùy tiện bốc bừa một người ở ngoài đường hỏi có khi người ta cũng biết cô ấy chứ, kỹ năng nấu nướng của cô đã có thể so sánh với bí dược độc chết người bậc nhất rồi đấy!

Mấy ông anh còn có dũng khí đến nói với cô muốn được thưởng thức ấy hở, cũng không biết rốt cuộc là mấy ổng đang nghĩ cái gì nữa! Là gần đây tháng ngày trải qua quá bình thản nên cố tình đến tìm chút kích thích sao?

Lục Dịch Tuyên không tranh luận với cô, chỉ nói: “Bây giờ rảnh nhớ nói với bọn anh, cứ quyết định như vậy đi."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Vâng… ạ.”

Xem ra, cô cũng chỉ có thể rút ra thời gian trống đi tập một phen huấn luyện ma quỷ rồi, nếu không thì chỉ sợ là cô sẽ thật sự ở trên bàn ăn độc chết mấy ông anh zai nhà mình mất, nếu thật sự làm thế chắc cô sẽ lại phải lên hot search thêm lần nữa mất thôi.

Lục Dịch Tuyên nhận được câu trả lời mình muốn xong liền hài lòng cúp điện thoại.

Nhìn vào màn hình di động tối đen, đáy mắt anh chợt lóe lên chút u ám.

Cái tên Hạ Tần kia, nhất định phải tìm cơ hội lại hung hăng trị tên đó một trận mới được!

Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn toàn không biết Hạ Tần lại không giải thích được bị giận chó đánh mèo một trận, đầu óc mơ hồ cúp điện thoại.

Quan Thiên vừa khéo đẩy cửa đi vào: “Chị Nhiễm, hôm nay chị có tới bệnh viện không?”

Lâm Tĩnh Nhiễm cất điện thoại di động vào trong túi áo: "Đi!"

Dù sao thì gần đây đoàn làm phim cũng không có mấy cảnh cần cô diễn, cô đã đặc biệt xin nghỉ mấy ngày rồi.

Tính ra thì Hạ Tần cũng coi như vì cô nên mới phải vào bệnh viện, nếu cô cứ như vậy phủi mông rời đi luôn thì tự cô cũng cảm thấy không được tốt cho lắm, cô không phải là loại người thích nhận nợ nhân tình.

….

Trong phòng bệnh, ánh mặt trời từ ngoài cửa tràn vào từ cửa sổ, nhẹ nhàng phủ lên không gian một tia sáng dịu dàng.

Mà giường bệnh vốn nên có người nằm trên, lúc này lại trống rỗng.

Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm đến vừa hay nhìn thấy hành lý đã được đóng gói xong xuôi, cô không khỏi sửng sốt hỏi: “Anh đã được cho xuất viện rồi à?”

"Bác sĩ có đề nghị ở lại quan sát hai ngày, nhưng công việc hôm nay lại không thể đẩy được thêm nữa nên tôi phải đi sớm, đã làm thủ tục xuất viện rồi.” Lúc này đây Yến Bạch đã rõ ràng chuyện hôm qua rồi, sau khi thấy Lâm Tĩnh Nhiễm thì không nhịn được cười trêu ghẹo nói: “Chẳng qua là, tay nghề của cô Lâm đúng là không còn gì để nói mà, hôm nào được nhớ cho anh mở mang kiến thức một chút nhé."

Lâm Tĩnh Nhiễm mím môi không nói gì.

Mấy ông anh zai nhà cô muốn mở mang kiến thức một chút còn chưa tính, sao đến cả ông anh này cũng mơ ước đồ ăn cô nấu thế hả! Mấy người có biết cái gì gọi là "Lòng hiếu kỳ hại chết mèo" không hở?

Hạ Tần nhìn biểu cảm của cô, buồn cười nhẹ nhàng xoa đầu cô một phen: “Tôi phải đi đây, gặp lại vào lần quay hình cuối tuần nhé, chào em.”

Lâm Tĩnh Nhiễm không hề phát hiện động tác cưng chiều của anh, nghe vậy thì gật gật đầu, dặn dò: "Bác sĩ chắc cũng cho anh thuốc nhỉ, anh nhớ phải uống đấy!”

Hạ Tần: "Ừ."

Yến Bạch ở bên cạnh không nhịn được vạch trần: "Em Lâm nè, em tin lời nó nói thật đó hở? Em đừng nhìn vào bộ dáng thành thục già dặn này của nó mà lầm, diễn cả đấy, muốn tên này uống thuốc ấy hở… Ha hả."

Lâm Tĩnh Nhiễm ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Tần.

Là vậy sao?

Hạ Tần dưới cái nhìn chăm chú của cô hơi che đậy hắng giọng một cái, âm thầm liếc Yến Bạch ở bên cạnh.

Yến Bạch hoàn toàn chẳng thèm quan tâm tới ám chỉ đầy tính uy hiếp kia của anh, chỉ cười híp mắt nói: “Chẳng qua là, muốn tên này đúng giờ ngoan ngoãn uống thuốc anh lại có một đề nghị không tệ đấy.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Đề nghị gì ạ?"

Yến Bạch: “Cái này thì, chỉ có thể làm phiền em Lâm rồi, mỗi ngày đến giờ phải uống thuốc phải bắt tên này video call cho em nhìn nó đã uống hết thuốc mới được, để em giám sát thì nó mới không trốn không uống thuốc.”

Lâm Tĩnh Nhiễm suy nghĩ một chút: "Em thì cũng không có vấn đề gì..."

Hạ Tần vừa nghĩ tới mùi thuốc muốn nhíu mày, nhưng lại nghĩ tới ngày nào cũng có cơ hội gọi video thêm với cô thì lại cảm thấy không có bất kỳ lý do nào để phản đối, vì vậy anh vô cùng dễ nói chuyện gật gật đầu: "Vậy cứ như vậy đi!"

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn hai người trước mặt nhìn nhau cười, đột nhiên cảm thấy có phải mình đã không cẩn thận lại bị hố rồi hay không?

Sau khi làm xong hết thủ tục xuất viện, Lâm Tĩnh Nhiễm tiễn hai người lên tận xe.

Chờ đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất cô mới thu hồi ánh mắt.

Xoay người, đang chuẩn bị đi về, kết quả vừa quay đầu lại đã bị Quan Thiên im lặng đứng sau lưng dọa cho sợ hết hồn: "Thiên Thiên, em làm cái gì thế?”

Quan Thiên mím môi, biểu tình có chút phức tạp, một lúc sau mới ngập ngừng nói: "Chị Nhiễm ơi, chi với ngài Hạ, thực sự chỉ là diễn vợ chồng thôi có đúng không?"

Lâm Tĩnh Nhiễm bị cô nàng hỏi tới không hiểu ra sao: "Ừ, diễn thôi mà, không thì như thế nào nữa, chẳng lẽ còn có thể thật sự là vợ chồng được chắc?"

“Ý của em không phải như vậy.” Quan Thiên chu mỏ một cái, lời định nói đằng sau lại nuốt trở vào, nhưng vẫn không nhịn được liếc về phía cổng bệnh viện đã không còn bóng xe, vẻ mặt phức tạp.

Mặc dù trên lý trí cô nàng vẫn luôn tự nhỉ hai người này nhất định chỉ có công việc quan hệ trong công việc mà thôi, thế nhưng vừa nãy Hà Tần sờ đầu chị Nhiễn nhìn tự nhiên lắm luôn ấy, dù là ở vẻ mặt hay là ở động tác, thân là một người đứng xem cô nàng thật sự chỉ thấy, tràn đầy cưng chiều.

Về phần Lâm Tĩnh Nhiễm, trong lòng chị gái nhà mình có áy náy hổ thẹn thì cô hiểu được, nhưng chị à, chị thật sự cần làm tới mức ngày nào cũng gọi video call nhắc người ta uống thuốc à?

Đến cả bản thân Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không phát hiện ra, phần quan tâm này bất tri bất giác đã có chút quá đà rồi, cảnh Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn theo bóng xe ban nãy cũng đã có chút khác với lần đầu hai người gặp lại rồi.

Quan Thiên là một cô gái, cô đương nhiên hiểu rõ được loại đàn ông luôn hờ hững không để tâm tới mọi chuyện như Hạ Tần rất dễ tản ra mê hoặc trí mạng.

Cho dù cô nàng mới chỉ tiếp xúc không nhiều nhưng tầm mắt hầu như cũng trong lơ đãng đặt lên người anh, càng không cần phải nói Lâm Tĩnh Nhiễm thường xuyên phải tiếp xúc với anh vì công việc.

Thế nhưng mà, nếu như Lâm Tĩnh Nhiễm thật sự động lòng với Hạ Tần thì….

Càng nghĩ sâu cô nàng lại càng cảm thấy, có chút không dám nghĩ nữa.

Quan Thiên ở trong lòng thở dài thườn thượt một hơi.

Nếu không, vẫn là về nhà hỏi anh Dụ đi thây! Nếu không, nếu quả thật có một ngày như thế, chuyện này nhất định sẽ tạo thành ảnh hưởng lớn tới độ một trợ lý nho nhỏ như cô không thể chịu đựng được.

...

Sau khi trở lại đoàn phim, Lâm Tĩnh Nhiễm tiếp tục đâm đầu vào bận rộn đóng phim, cũng không tiếp tục quan tâm tới những sóng gió bên ngoài giới nữa.

Vào lúc trận ầm ĩ kia mới bắt đầu, Hạ Tần không có tinh lực lên mạng, đợi đến lúc phát hiện động tĩnh của các fans hâm mộ trên mạng đã là hai ngày sau.

Anh cũng không hỏi nhiều, ngay lập tức đăng nhập vào Weibo của mình, đăng lên một status mới: Bữa tối ăn rất ngon, rất chờ mong cuối tuần tiếp theo@ Lâm Tĩnh Nhiễm V [cười mỉm ].

Đã bị anh tag vào rồi, Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không thể coi như không nhìn thấy, rất nhanh share bài lại: Cũng rất chờ mong [cười mỉm ].

Dưới tương tác nhẹ như mây gió như vậy của hai người trong cuộc, nhóm fans kêu gào rất nhanh yên lặng lại.

Hạ Tần đăng Weibo vào lúc này chính là đang tỏ rõ thái độ của mình, các fans hâm mộ trong lúc nhất thời cũng không tiện nói thêm gì, lại thêm bộ phận quan hệ công chúng của Lâm Tĩnh Nhiễm bên kia vẫn luôn tích cực điều tiết, nếu như bây giờ còn cắn chặt không buông thì ngược lại sẽ khiến thần tượng của mình mất mặt.

Đương nhiên, trong số đó cũng có một vài fans luôn phấn đấu ở tuyến đầu cảm thấy tình cảm mình bỏ ra bị trà đạp, rõ ràng mình vì thần tượng mà mình thương chịu tổn thương mà bất bình, bây giờ lại thành tốn công mà không có kết quả, có không ít người nản lòng thoái chí lựa chọn thoát fans.

Thế nhưng cơ sở nổi tiếng của Hạ Tần vẫn rành rành ra đó, hơn nữa con đường anh đi cũng không phải là thần tượng lưu lượng mà là nhờ danh tiếng, mặc dù fan trung thành không ít, nhưng còn có một số lượng lớn fans qua đường càng thêm khả quan, ít đi một số fans cuồng không phân biệt tốt xấu như thế cũng không khiến anh buồn bực, chỉnh thể cũng không ảnh hưởng đến độ nổi tiếng của anh.

( thần tượng lưu lượng: kiểu thần tượng đông fan nhưng thực lực hơi hên xui - đại khái là "đang hot".

lưu lượng được công nhận bởi nhân khí, tài nguyên, công chúng. cụ thể thì có những thứ như doanh thu phòng vé, rating truyền hình, giải thưởng, đại ngôn, thời thượng tạp chí ngũ đại, fandom... Độ nổi tiếng cao, số lượng fan đông, hợp đồng quảng cáo và đại diện nhiều nhãn hàng. Ở đây ý chỉ đảm đương rating cho chương trình)

Vì thế rất nhanh sau đó âm thanh hô hào muốn chương trình "We Got Married" đổi khách mời nữ dần dần yếu đi, đến cuối cùng triệt để dừng hẳn.

Các fans của Lâm Tĩnh Nhiễm bên này vốn còn đang bị fans của Hạ Tần làm cho tức muốn chết lại thấy thái độ của anh xem chừng cũng không tệ lắm, lại thấy đám fans cuồng bên anh không còn tiếp tục ồn ào ầm ĩ, cũng không tiếp tục vô lí cắn mãi không buông bọn họ nữa. Sau khi chuyện qua đi bọn họ lại đổ xô vào Weibo của Lâm Tĩnh Nhiễm bình luận tung hoa và cố lên với cô, cổ vũ cô các kiểu các kiểu, có xu hướng muốn cách một lớp màn hình trợ uy cho thàn tượng!

Lâm Tĩnh Nhiễm bí mật quan sát động tĩnh trên mạng mấy ngày, thấy sóng gió cuối cùng cũng triệt để qua đi, rốt cục thầm thở phào một hơi.

Chỉ có một chuyện không ổn duy nhất là, thân phận nữ vương hắc ám giới ẩm thực của cô xem như đã triệt để chốt hạ rồi, có thể nói sức ảnh hưởng rất rộng lớn.

Không nói tới tình huống bên ngoài, ngay trong đoàn làm phim của cô thôi, ngày nào cũng sẽ có người lấy chuyện này ra chọc cô, người đứng mũi chịu sào đầu tiên chính là cái tên hoàn toàn không có chút nhãn lực nào Diêu Hạo Kha.

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, lúc trong lòng Lâm Tĩnh Nhiễm đang oán thầm, Diêu Hạo Kha cầm theo hộp cơm đi qua, đảo mắt một cái đi tới bên cạnh cô: “Chị Nhiễm ới ời, hôm nay vui vui chị xuống bếp nấu cho bọn em mấy món đi~ Ngày nào cũng ăn cơm hộp của đoàn phim em sắp chán ngấy tận cổ rồi.”

Lâm Tĩnh Nhiễm liếc mắt nhìn cậu ta: “Ăn cơm hộp chán rồi nên vội vã muốn chết à? Nếu em muốn dùng cách tiêu cực để bãi công thì cứ nói thẳng cho chị biết, chị sẽ thay em đi nói một câu với tổng đạo diễn!”

Diêu Hạo Kha cười ha ha: "Ấy ấy, không có đâu, em rất quý mạng đó! Chẳng qua là em rất hiếu kì thôi mà, dù sao bây giờ chị cũng đã là nhân vật có tiếng tăm trong chốn giang hồ, thật sự phải nói là tiếng tăm như sấm bên tai mà!"

Lâm Tĩnh Nhiễm trợn trắng mắt một cái, không tiếp tục để ý đến cậu chàng này nữa.

Cô cầm điện thoại di động lên liếc nhìn thời gian, sau đó khuôn mặt hơi tươi cười ôm hộp cơm đứng lên: "Chị về phòng ăn đây, mọi người cứ tiếp tục ở đây tám nhảm đi!”

Diêu Hạo Kha nhìn theo bóng lưng hùng hùng hổ hổ rời đi kia, như có điều suy nghĩ sờ sờ cằm.

Không biết vì sao mà dạo này cứ tới giờ cơm chị Nhiễm lại sẽ lâm thời mất tích, trước đó còn không cảm thấy gì, bây giờ lại càng nghĩ càng thấy cổ quái.

Cái trạng thái này có vẻ như không đúng lắm nha...

________________Tác giả có lời muốn nói:






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch