Lâm Tĩnh Nhiễm trở về phòng của mình trong khách sạn, ăn hai miếng cơm rồi đi đến trước gương trong phòng tắm chải đầu sửa tóc cho gọn gàng, xong xuôi mới ôm điện thoại di động ngồi ở trên giường gọi video call cho Hạ Tần.
Cũng không biết có phải Hạ Tần đã đợi cô từ trước hay không mà gần như cô vừa gọi anh đã nhấc máy.
Từ bối cảnh trong màn hình xem chừng anh đang ở trong phòng nghỉ ngơi của đoàn phim, bây giờ còn đang làm tạo hình cho nhân vật, khí chất của nhân vật này có vẻ rất phù hợp với anh.
Hạ Tần thấy cô ta đang ở trong phòng khách sạn thì lên tiếng hỏi trước: “Em ăn chưa?”
Lâm Tĩnh Nhiễm gật đầu: "Anh ăn chưa?”
Hạ Tần cười: "Ăn rồi."
Lâm Tĩnh Nhiễm bị sắc đẹp mê hoặc nhìn anh nhiều hơn một chút: "Vậy anh mau uống thuốc đi."
Hạ Tần nghe thấy vừa bắt đầu cô đã nói tới chuyện này thì không khỏi cười khổ một cái, ở trước mặt cô lấy ra một viên thuốc, nín lại khó chịu một hơi nuốt xuống.
Anh không thèm uống nước, xuyên qua màn hình có thể nhìn thấy hầu kết gợi cảm lăn lên xuống hai lần, trực tiếp nuốt xuống.
Lâm Tĩnh Nhiễm cũng theo bản năng nuốt một ngụm nước miếng.
Hạ Tần xòe bàn tay trống không ra cho Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn: “Được rồi, tôi uống hết rồi.”
"Ngoan." Lâm Tĩnh Nhiễm phục hồi lại tinh thần, lại nhớ tới một chuyện khác: “Chuyện trước đó tôi nói với anh, anh thấy thế nào?”
Hạ Tần cong môi: "Em thật sự muốn học nấu ăn với tôi?”
Lâm Tĩnh Nhiễm gật đầu liên tục: "Muốn học."
Mấy ông anh bên kia chỉ còn thiếu chưa đưa ra tối hậu thư nữa thôi, để tránh cho xảy ra chuyện thảm kịch có một lượng lớn bệnh nhân có sức ảnh hưởng đột nhiên phải nhập viện vào cùng một ngày, cô cảm thấy mình cực kì cực kì cực kì cần nhanh chóng đề cao khả năng nấu ăn của mình.
Hạ Tần không hỏi nguyên nhân, hơi nghiêng đầu suy tư một lát: "Tôi thì cũng không có vấn đề gì, nhưng tốt nhất vẫn là không nên luyện trong lúc quay hình. Như vậy đi, đợi chỗ tôi quay xong sẽ có mấy hôm rảnh rỗi, tôi tới nhà tìm em, nhé?”
Lâm Tĩnh Nhiễm suy nghĩ, thấy phân cảnh của mình trong phim chắc cũng chỉ cần mấy ngày nữa là xong, đương nhiên không có ý kiến: "Được."
Ý cười nơi khóe miệng Hạ Tần lập tức càng thêm rạng rỡ.
Cứ như vậy, ngoại trừ lúc quay chụp gameshow, cơ hội gặp mặt trong ngày thường lại có thể nhiều hơn không ít rồi.
...
Mấy ngày làm việc trôi qua rất nhanh, loáng một cái đã tới ngày hình tập hai cho chương trình "We Got Married".
Lúc này, ê-kíp chương trình không sắp xếp để các khách mời tới khách sạn nữa mà trực tiếp đón bọn họ vào phòng tân hôn, chọn đó làm nơi tập trung.
Lâm Tĩnh Nhiễm đến vào lúc 7 giờ sáng, đạo diễn chịu trách nhiệm cho nhóm bọn họ lên tiếng chào hỏi cô, lần này phòng phát sóng trực tiếp sẽ chính thức bắt đầu từ 9h sáng.
Cô gật gật đầu biểu thị mình đã biết, suy nghĩ một chút lại hỏi: "Hôm nay chương trình có phát nhiệm vụ nữa không thế?”
Đạo diễn: "Có."
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Không biết anh cả lại muốn hành hạ người như thế nào nữa đây.
Cô cũng không hỏi nhiều, kéo hành lý đẩy cửa đi vào.
Vừa liếc mắt vào đã thấy Hạ Tần đang ngồi trên ghế sa lon lật tạp chí.
Hôm nay anh ăn mặc khá nhàn nhã thoải mái, toàn thân vẫn như cũ tản ra một loại khí chất mềm mại, đây là dáng vẻ mà đời trước cô chưa từng được nhìn thấy.
Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi hơi sửng sốt, bỗng nhiên cô nghĩ, nếu như thế giới cũng đã thay đổi rồi thì có phải trước đó cô đã quá nghiêm khắc hay không?
Hạ Tần có lẽ đã cảm nhận được tầm mắt của cô, để tạp chí trong tay xuống khay trà bên cạnh, đảo mắt một cái liền chạy tới trước mặt cô, vô cùng tự nhiên nhận lấy hành lý từ trong tay cô kéo vào nhà.
Lâm Tĩnh Nhiễm phục hồi lại tinh thần: "Ấy? Cứ để tôi tự mang vào cũng được.”
Hạ Tần đã nhấc vali của cô lên trên tầng: “Nặng lắm, em không mang lên được đâu.”
“Ai nói tôi không xách được? Tôi mạnh lắm đó!” Lâm Tĩnh Nhiễm cất bước đi theo: “Anh ấy, anh phải tự mình cẩn thận chứ, tôi cũng không muốn phải vào bệnh viện quay hình thêm lần nữa đâu.”
Hạ Tần cười nhìn cô một cái: “Đã sớm khỏe rồi mà.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nghi ngờ, cẩn thận quan sát sắc mặt của anh, thấy trạng thái hôm nay của anh quả thật cũng không tệ lắm, cuối cùng vẫn không yên lòng thầm nói: "Không sao rồi cũng phải chú ý một chút chứ.”
Hai bóng người một cao một thấp nhanh chóng biến mất ở chỗ rẽ, các nhân viên công tác đang chuẩn bị cho vô cùng quay hình thấy quan hệ của bọn họ thì không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
Ê ê ê, bọn nài còn chưa bây giờ quay live stream đâu nhé? Chẳng lẽ bây giờ mấy diễn viên đều chuyên nghiệp tới mức vừa tới đã tìm cảm giác rồi hở?
Tình huống của hai nhóm còn lại như thế nào thì bọn họ không rõ, bọn họ chỉ biết là bây giờ còn chưa bắt đầu quay đâu, thế mà cả đám đã bị thồn một đống cẩu lương đầy miệng rồi.
Gâu gâu gâu, cẩu lương này ăn cũng ngon đó?!
Đợi đến lúc Lâm Tĩnh Nhiễm thu thập xong hành lý thì thời gian cũng đã chuẩn bị tới lúc quay hình.
Tập hai của chương trình cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
Các khán giả đều đã chờ ở phòng phát sóng trực tiếp từ sớm, đang gào khóc đòi ăn, mắt thấy hình ảnh cuối cùng cũng sáng rực lên thì lập tức hưng vô cùng.
Phản ứng đầu tiên của fans Hạ Tần là quan tâm tới trạng thái tinh thần của anh, thấy giữa hai hàng lông mày của anh không có chút mệt mỏi nào thì trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng triệt để rơi xuống.
Mặc dù biết người ấy sẽ không nhìn thấy nhưng vẫn như cũ không nhịn được qua bình luận trên màn hình dùng mạng internet kêu gọi đầu hàng:
—— Chồng ơi, hôm nay anh tuyệt đối không được luẩn quẩn trong lòng ăn ẩm thực hắc ám đấy!
—— Ê-kíp chương trình xin hãy làm người, làm ơn, nhất định phải ngăn cản Lâm Tĩnh Nhiễm xuống bếp!
—— Ha ha ha, mặc dù không được phúc hậu cho lắm, nhưng tui thật sự phải nói, cầu xin Nhiễm muội buông tha dạ dày của Hạ Tần đi.
—— Tui mới học được một câu nói, muốn chia sẻ cho mọi người một chút: Muốn bắt được trái tim của một người đàn ông, trước tiên phải hạ độc dạ dày của anh ta.
Lúc này, phiếu nhiệm vụ buổi sáng đã được phát đến tận tay từng nhóm khách.
Lâm Tĩnh Nhiễm cầm chiếc phong bì nặng trình trịch trong tay, quả thực có chút không đành lòng mở thư, sau một chốc mới cắn cắn rút ra.
Nhiệm vụ của cặp vợ chồng ma quỷ là: Du lịch một ngày trong công viên giải trí.
Lúc vừa mới nhìn đến nhiệm vụ này cô còn hơi không dám tin tưởng, nhưng sau khi đọc đi đọc lại mấy lần cô cũng chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Cái này là cái gì? Hẹn hò trong công viên giải trí? Sao anh cả đột nhiên đổi tính rồi?
Ôm một nỗi lòng tràn ngập nghi vấn, cô đưa thẻ nhiệm vụ cho Hạ Tần, chỉ thấy sau khi nhìn thoáng qua một cái, mặc dù Hạ Tần không biểu thị ra có gì quá đặc biệt nhưng vẻ mặt lại mơ hồ trầm trọng hơn mấy phần.
Lâm Tĩnh Nhiễm càng thêm mờ mịt: “Sao vậy, anh không thích công viên trò chơi sao?"
Hạ Tần nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu cô: "Đi chung với em thì chỗ nào cũng được.”
Lâm Tĩnh Nhiễm không nghĩ nhiều nữa, vô cùng vui vẻ chuẩn bị đi chơi.
Đây chính là công viên trò chơi đó nha!
Phải biết là, kể từ sau khi cô trở về thế giới này tới giờ còn chưa từng có thời gian đi chơi đâu, anh cả toẹt zời!
Đợi đến lúc lúc hai người đi ra cửa, Maserati đã sớm chờ ở bên ngoài, sau khi lên xe liền tiến thẳng tới công viên giải trí ở gần đó.
Nhìn công viên tràn ngập màu sắc mộng ảo trước mặt, Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy trái tim thíu nữ của mình bắt đầu tan chảy rồi, nhìn trò nào cô cũng muốn chơi quá đi, cô hưng phấn kéo Hạ Tần vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh, vui tới không biết trời đất.
Vì quá hưng phấn nên Lâm Tĩnh Nhiễm không quay đầu lại nhìn, nếu không cô đã có thể nhìn thấy biểu tình rất có ý vị thấy chết không sờn trên mặt Hạ Tần.
Tấm thẻ nhiệm vụ thứ hai của ê kíp chương trình rất nhanh được phát ra: Mời hai khách mời lần lượt chơi các trò đu quay, tàu lượn và nhảy bungee, sau khi hoàn thành ba hạng mục này bạn sẽ mở khóa được phần thưởng bữa tối dưới ánh nến đêm nay.
Sau khi nhìn thấy nội dung trên tấm thẻ, con ngươi sắc bén của Hạ Tần lóe lên một cái.
Lâm Tĩnh Nhiễm vốn đã rất háo hức muốn chơi, lúc này nhận nhiệm vụ xong liền nhìn xung quanh một chút, chọn trò chơi gần mình nhất: “Hay là chúng ta chơi đu quay trước đi?"
Hạ Tần trầm giọng: “Em chọn là được.”
Ê-kíp chương trình đã sớm đàm phán xong với nhân viên của khu vui chơi, bọn họ vừa tới liền có người tới dẫn họ đi lên trước, được ưu tiên ngồi vào.
Xung quanh cabin của vòng đu quay này hoàn toàn trong suốt, sau khi di chuyển lên cao, người bên trong có thể từ từ nhìn rõ toàn cảnh khu vui chơi.
Nhân viên công tác không tiện lên nên đã đặt một chiếc camera đơn giản vào trong cabin để đảm bảo việc phòng phát sóng trực tiếp vẫn luôn được chiếu liên tục.
Công viên giải trí này có diện tích rất lớn, từ trên cao có thể nhìn thấy khu tàu lượn siêu tốc cách đó không xa, ngồi trong cabin còn có thể nghe được những tiếng la hét chói tai vang vọng từ xa xa tới, hình ảnh có thể nói là chân thực full HD không che.
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn đến lòng ngứa ngáy: "Lát nữa xong chúng ta đi qua chỗ tàu lượn nhé?”
Tuy nhiên, sau khi cô nói xong lại không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Cô quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát giác được có điều gì đó không ổn.
Hạ Tần từ sau khi vào cabin vẫn luôn ngồi yên bất động tại chỗ, mái tóc hơi dài rủ xuống che đi biểu cảm trên khuôn mặt anh. Cô chỉ có thể nhìn được hai bàn tay của anh đang nắm chặt lấy mép ghế bên cạnh, mặc dù anh không làm ra bất kì động tác gì nhưng cô vẫn cảm nhận được anh đang phải mãnh liệt ẩn nhẫn một thứ cảm xúc nào đó.
Lâm Tĩnh Nhiễm ngồi xổm xuống trước mặt anh, đưa tay ra vén tóc mái rũ xuống trước mặt Hạ Tần, sau khi nhìn rõ sắc mặt của anh thì không khỏi hơi sửng sốt, quan tâm hỏi: “Anh sao vậy? Dạ dày lại không thoải mái sao?"
Sắc mặt Hạ Tần quả thật có chút khó coi, nghe vậy phảng phất như mới phục hồi lại tinh thần, lắc lắc đầu, chỉ nghẹn ra ba chữ: “Tôi không sao.”
Lâm Tĩnh Nhiễm hơi nhíu mày, nhìn bộ dáng này của anh, bỗng nhiên có một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, hai mắt không khỏi hơi mở to ra mấy phần, ngập ngừng hỏi: “Có phải là anh, sợ độ cao không?”
Hạ Tần im lặng rất lâu, chậm rãi gật gật đầu.
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Cô biết ngay mà, bảo sao hôm nay ông anh cả nhà cô lại đột nhiên tốt bụng như vậy, cho bọn họ tới công viên trò chơi vui chơi cả ngày, quả nhiên vẫn là đã có dự mưu từ sớm mà!
Còn nói sau khi chơi hết ba trò chơi sẽ được thưởng một bữa tối dưới ánh nến nữa chứ, đúng là tràn đầy cám dỗ mà, thế nhưng mà bây giờ nhìn lại, bọn họ mới chỉ chơi đu quay khổng lồ thôi mà Hạ Tần đã như vậy rồi, thế này thì trò thứ hai sao mà chơi được nữa đây?
Sau khi hiểu ra tất cả, cô không khỏi cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.
Cái ông này đã bao nhiêu tuổi rồi, sao còn có thể làm ra mấy trò như con nít thế này chứ.
Lâm Tĩnh Nhiễm có chút đau đầu thở dài, nhìn bộ dáng này của Hạ Tần, rốt cuộc vẫn cảm thấy không đành lòng, cô chần chừ sờ lên mu bàn tay anh, chỉ cảm thấy một trận mát lạnh.
Cô hơi do dự, ngồi vào bên cạnh anh, kéo thân thể to lớn của người đàn ông ôm vào trong lòng, trầm giọng hỏi: "Như vậy có tốt hơn không?”
Hạ Tần có thể cảm nhận luồng hơi ấm từ vòng tay của cô gái, theo bản năng nắm chặt tay cô, khóe miệng không có chút độ ấm trước đó không khỏi có thêm chút màu sắc: “Đỡ hơn nhiều rồi.”
Lâm Tĩnh Nhiễm cứ giữ nguyên tư thế kia vừa vỗ vai trấn an Hạ Tần vừa tùy tiện xoa tóc anh.
Vừa xoa một cái lại chợt phát hiện, cảm giác cũng không tệ lắm.
Vì thế cô không nhịn được lại xoa nhiều thêm mấy lần.
Cứ xoa xoa xoa một lúc lại có chút nghiện, cảm giác tựa như đang ngồi dỗ một chú cún con vậy.
Lúc này, chính bản thân cô cũng không phát hiện ra động thái như vậy có chút quá mức ám muội, thế nhưng các khán giả đang xem live stream lại vì một màn tương tác giữa hai người này mà phát cuồng rồi:
—— Có chuyện gì thế có chuyện gì thế có chuyện gì thế, sợ độ cao á, thật hay giả vậy!
—— Tui làm chứng, quả thật từ trước tới giờ chồng tui chưa bao giờ đi tới nơi nào cao…
—— Sợ độ cao còn đồng ý làm nhiệm vụ chỉ vì bữa tối dưới ánh nến, quá liều rồi đó?
—— A a a a, làm sao mà sự tương tác của bọn họ có thể tự nhiên và đáng yêu như thế chứ!
—— Đây thật sự chỉ là vì hiệu quả của chương trình thôi sao? Mị là mị dẩy con thuyền này rồi đó nhá, quỳ cầu xin kết hôn tại chỗ đi!
—— Ngọt ngào quá đi, ngọt đến sâu cả răng rồi! Vì em, anh có thể chịu đứng tất cả, đây chẳng lẽ vẫn chưa phải là tình yêu sao!
Đúng vậy, nếu như đến mức này rồi còn nói không phải là tình yêu thì có đánh chết bọn họ cũng không tin!
Mà cùng lúc đó, hình ảnh phát sóng trực tiếp quá mức ám muội như vậy cũng rơi vào trong mắt một số người, mà những người này đương nhiên là chẳng có xíu xiu cảm động nào rồi, nhìn thấy cảnh này chỉ cảm thấy vừa chói mắt lại vừa đau lòng.
Trong group chat nho nhỏ trên WeChat nào đó.
Mọi người: @ Lục Dịch Tuyên, ra đây nhận đòn đi!
Lục Dịch Tuyên: ...
________________Tác giả có lời muốn nói:
Các anh zai: Ài, em gái lớn rồi k giữ được mà. #đau lòng