Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 131: nhảy bungee

Chương 131: nhảy bungee

Edit và beta: Nukaly

Hạ Tần dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy mi mắt khẽ rung động, anh mở mắt ra, giọng điệu kiên quyết nói: "Chỉ còn lại mỗi một trò nữa thôi mà, bây giờ mà bỏ thì rất đáng tiếc."

Lâm Tĩnh Nhiễm không biết phải nói gì với anh nữa.

Mặc dù nói là chỉ còn một trò là xong rồi, nhưng cái trò này là trò nhảy bungee đó…

Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, cô thấy đến tàu lượn siêu tốc anh cũng đã vượt qua được rồi thì hình như trò kia cũng không tính là chuyện lớn gì nhỉ.

Ôm theo tâm tư đầy lo lắng đó, rốt cuộc Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn bước lên bục nhảy bungee với Hạ Tần.

Độ cao của trò nhảy bungee trong công viên giải trí này khoảng chừng năm mươi mét, so với kỷ lục thế giới đương nhiên chẳng thấm vào đâu, thế nhưng ngay cả một người bình thường như Lâm Tĩnh Nhiễm lúc đứng ở trên bục cũng không thể tránh khỏi cảm thấy có chút run chân.

Về phần Hạ Tần bên cạnh, sắc mặt anh đã tái nhợt đến mức khiến người ta không đành lòng nhìn.

Trong khi cô đang thất thần, một bàn tay khoát lên trên bả vai cô, để cô quay người lại.

Một giây sau, cô bất ngờ rơi vào một vòng tay rộng lớn.

Hơi thở của Hạ Tần nhẹ xẹt qua đầu cô: “Lát nữa, nhớ ôm chặt tôi."

Hai người dán chặt vào nhau, Lâm Tĩnh Nhiễm thậm chí còn cảm nhận được nhịp đập đang nhảy lên rõ ràng của hai trái tim, thình thịch thình thịch, không thể phân biệt được là nhịp đập của ai.

Lúc này đây, cô lại cảm thấy tim mình đột nhiên nhảy lên nhanh hơn.

Y như một con nai vàng ngơ ngác, lúc nào cũng có thể bỗng dưng có nhắn tin con sói lao ra vồ lấy.

Cô khó tránh khỏi có chút thất thần, vừa lúc đó, Hạ Tần lại cười khẽ ở bên tai cô: “Em nhìn thử bộ dáng bây giờ của chúng ta xem, có giống như cùng nhau đi tuẫn tình không?"

Lâm Tĩnh Nhiễm nghe vậy thì tức giận dùng cánh tay đánh anh hai cái vào sau lưng, ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh: “Anh có thể cảm thấy hồi hộp một chút được không hở?”

Khuôn mặt trắng bệch gần như không có chút máu nào của Hạ Tần cứ như vậy lọt vào trong mắt cô, cảm nhận được ánh mắt của cô, anh cụp mắt nhìn lại, khóe miệng yếu ớt nhẹ cười: “Chỉ sợ là không thể hồi hộp được nữa, tôi cảm thấy như mình sắp chết rồi.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Muốn chết không phải cũng là do anh tự chuốc lấy sao!

Có quá nhiều lời muốn nói lại khiến cô trong khoảng thời gian ngắn hoàn toàn không biết nên từ nói từ chỗ nào.

Cũng không chờ cô mở miệng, Hạ Tần lại trầm thấp nói tiếp một câu: "May mà còn có em ở đây, tôi có chết cũng không sao.”

Bình luận trên màn hình triệt để điên rồi: A a a a a a a a a!

Lâm Tĩnh Nhiễm cảm giác mình cũng muốn điên rồi, chỉ cảm thấy như trong đầu có từng tiếng từng tiếng pháo hoa nổ tung không dứt khiến cô choáng váng mát một lúc, hồi lâu sau mới nghẹn ra một câu: "Anh vẫn không biết xấu hổ như vậy!"

Hạ Tần nhẹ nhàng mỉm cười hai tiếng.

Cảm giác chập trùng từ lồng ngực theo lớp quần áo dán chặt truyền tới, Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy trong nháy mắt cả khuôn mặt của mình như bị thiêu cháy, nóng bừng, cũng may lúc này cả khuôn mặt của cô gần như đều đang chôn ở trong ngực Hạ Tần nên các khán giả mới không nhìn thấy.

Im lặng một lát, cô không nhịn được cắn răng lặp lại: "Không biết xấu hổ!"

Tự anh đã nói mình sắp chết rồi mà lại còn có tâm tình tới quyến rũ thả thính cô! Đúng là không biết xấu hổ!

Đầy đầu Lâm Tĩnh Nhiễm đều là lời anh nói, sau mấy câu đơn giản tất cả các suy nghĩ lung tung đã triệt để bị ném ra ngoài.

Lúc này đây, cô chỉ cảm nhận được một trận trời đất quay cuồng, dường như trời không còn là trời, đất không còn là đất, cảm giác duy nhất là người đàn ông trước mặt ôm chặt cô vào lòng, cực kì chặt, phảng phất như muốn khảm sâu cô vào trong sinh mệnh của mình vậy.

Không biết bọn họ đã nhảy xuống như thế nào, cũng không biết bọn họ trở về mặt đất ra sao, bọn họ đã hoàn thành cả ba thử thách, cuối cùng ê-kíp chương trình cũng gửi cho bọn họ tấm vé mời tới ăn bữa tối dưới ánh nến.

Nhưng mà Lâm Tĩnh Nhiễm rất rất nghi ngờ bọn họ không có phúc được hưởng.

Kể từ sau khi nhảy bungee xong, cả người Hạ Tần triệt để héo rũ ở trên ghế, guống như trước đó anh có nói, anh thật sự sắp chết rồi.

Lâm Tĩnh Nhiễm ngồi ở bên cạnh anh, nhìn mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt tái nhợt kia, tuy rằng trên mặt anh không có nhiều biểu cảm nhưng cô có thể cảm nhận được rõ ràng một cỗ khó chịu nồng đậm.

Cô bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì, liền chạy đến xin phép đạo diễn hiện trường bên cạnh: “Đạo diễn ơi, có thể làm phiền anh đóng máy quay một lúc có được không ạ?”

Đạo diễn hiện trường có vẻ hơi do dự: “Bây giờ còn đang phòng phát sóng trực tiếp, chỉ sợ..."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Nếu như không tiện quyết định thì anh thử hỏi tổng đạo diễn xem."

Đạo diễn hiện trường gật gật đầu: "Thế em chờ anh một chút.”

Những đạo diễn cấp dưới này không biết rõ tình hình chứ tổng đạo diễn lại biết tỏng Lâm Tĩnh Nhiễm có quan hệ với Lục Dịch Tuyên, vì thế ông cũng biết cô gái này cũng có sức ảnh hưởng không hề nhẹ với chương trình của mình, đối với yêu cầu của cô không chút do dự ngay lập tức đồng ý.

Thấy máy quay phim đã tạm thời đóng lại, Lâm Tĩnh Nhiễm mới chạy tới bên cạnh Hạ Tần, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai anh: “Máy quay đóng hết rồi, anh không cần nhịn nữa đâu.”

Nghe được câu này, vẻ mặt vốn không có biểu tình gì của Hạ Tần cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt, lộ biểu tình ra một chút thống khổ.

Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi âm thầm thở dài ở trong lòng.

Người đàn ông này đã quen với việc phải đeo mặt nạ trước ống kính trong một thời gian dài, chỉ sợ ngay cả khi anh đang ở bên bờ vực sâu tít tắp cũng vẫn có thể trước sau như một duy trì phong độ nhẹ như mây gió trước mặt đi.

...

Đây là lần thứ hai xảy ra tai nạn trên sóng trực tiếp của cặp đôi ma quỷ, đám khán giả đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Chờ đến lúc chạng vạng tối, phòng phát sóng trực tiếp mới lại có hình ảnh, lúc này background đã đổi sang cảnh ăn tối dưới ánh nến.

Bầu không khí vô cùng lãng mạn, hai người ngồi đối mặt nhau.

Nỗi kinh hoàng tới từ những trò chơi vào ban ngày lúc này đã không còn lưu lại chút dấu vết nào, phảng phất như thể đó chỉ là một giấc mộng.

Giai điệu violin tao nhã làm bối cảnh, nhà hàng này nằm trên đỉnh tòa nhà cao nhất khu vui chơi, từ nơi này có thể nhìn thấy cảnh đêm đẹp tựa như ảo mộng với những ánh đèn neon bên dưới.

Pháo hoa lộng lẫy nở rộ trong bầu trời đêm, tô điểm cho đêm đen càng thêm đẹp đẽ.

Hạ Tần: "Thích không?"

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Thích."

Hạ Tần cười nâng ly rượu lên nói với cô: “Em thích là được.”

Nhưng ly rượu còn chưa kịp đưa lên môi đã bị Lâm Tĩnh Nhiễm ngăn lại: “Cơ thể anh còn chưa khỏe lại, không được phép uống rượu."

Hạ Tần hơi sững sờ, nở nụ cười cưng chiều: “Ừ, được.”

Chuyên viên quay phim sau khi quay một cảnh đặc tả cuối cùng thì đóng máy quay phim lại, phòng phát sóng trực tiếp đến đây là kết thúc.

Hình ảnh trên trang phát sóng trực tiếp lại một lần nữa tối lại, nhưng lại chẳng chút ảnh hưởng gì tới những dòng bình luận đang không ngừng xuất hiện bên trên.

Hôm nay vẫn như cũ bị ngọt đến phát ngấy cả một ngày, nhưng hôm nay dường như lại có gì đó khang khác tuần trước.

Buổi tối hôm đó, không biết đã có có bao nhiêu fan couple của vợ chồng ma quỷ trắng đêm khó ngủ, cho dù có nhắm mắt lại thì trong đầu cũng tràn ngập hình ảnh ngọt ngào của thần tượng hôm nay, không ngại lại thức thêm một chút.

Cho nên, hai người này thực sự chỉ là diễn thôi sao?

Nếu như không phải là diễn giả thành thật thì kỹ thuật diễn của hai người này không tránh khỏi quá tốt rồi đó?!

Vì thế, chương trình " We got married " lại lên hot search, tiêu đề #Xin Hạ Tần và Lâm Tĩnh Nhiễm hãy kết hôn luôn đi# trong một đêm tràn ngập toàn bộ Internet.

Thậm chí còn có không ít người vì thấy bọn họ quá ngọt ngào mà chạy tới xem tập đầu tiên của chương trình “chạy thoát mật thất”, tên gọi vợ chồng ma quỷ từ đó triệt để tung hoành khắp chốn.

Oa oa oa, mau nhìn mau nhìn, vợ chồng ma quỷ nhà này chuyên trị phát đường nha!

( phát đường: show ân ái. )






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch