Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 132: Đính hôn

Chương 132: Đính hôn

Edit và beta: Nukaly

Sau hai tập ghi hình trực tiếp của "We Got Married", bản đầy đủ sau khi cắt nối biên tập cũng bắt đầu chính thức được chiếu trên các trang web lớn.

Cứ như vậy, tính cả chương trình “chạy thoát mật thất” sắp kết thúc, độ hot của phim "Thâm cung" và chương trình quan sát đưa ra nhận xét "một mực thích người", có thể nói bây giờ Lâm Tĩnh Nhiễm cực kì nổi tiếng.

Ngay sau đó, Dụ Tinh Hà liên tục nhận được mấy lời mời làm người phát ngôn sản phẩm, từ đó, giai đoạn thấp kém xấu hổ lúng túng cuối cùng cũng chỉ còn là quá khứ.

Chờ đến sau khi "Giấc mơ đêm" chính thức bắt đầu chiếu ra, rốt cục Lâm Tĩnh Nhiễm cũng có thể thoát khỏi thân phận tiểu hoa đán hạng hai, chính thức đi vào hàng ngũ sao nữ hạng A.

(Tiểu hoa: nữ diễn viên mới đang nổi. Thường là diễn viên trẻ, năng lực diễn xuất hên xui, chủ yếu hoạt động ở mảng truyền hình, diễn xuất tùy người, số lượng đông đảo. Tiêu biểu như: tứ tiểu hoa đán, tân tứ tiểu hoa đán, dưới có Lý Thấm, Mao Hiểu Đồng,... )

Mà thực ra, lấy trình độ nổi tiếng của Lâm Tĩnh Nhiễm lúc này thì nói cô là một ngôi sao nữ hạn A cũng không có bất cứ ai nghi ngờ.

Sự nghiệp liên tục đi lên khiến cho tâm trạng Lâm Tĩnh Nhiễm vô cùng vui vẻ.

Gần đây, quá trình quay chụp " Giấc mơ đêm " đã kết thúc toàn bộ, lịch trình của cô bây giờ chỉ còn dư lại một nhiệm vụ là quay chụp gameshow tình yêu kia.

Ngoài việc mỗi ngày đều thoải mái nghỉ ngơi ở nhà thì, thỉnh thoảng cô cũng ghé qua nhà của Hạ Tần cọ cọ bữa cơm, tiện thể trộm học một chút tay nghề của anh. Chờ tới lúc cô học được tinh thông thì cũng chính là đến ngày cô có thể đích thân xuống bếp mời mấy ông anh zai nhà mìn một bữa đậu đen rau muống ngon miệng rồi!

Tổng thể thì những tháng ngày như vậy có thể nói là vô cùng thoải mái.

Vừa lúc khoảng thời gian này phim điện ảnh của Hạ Tần cũng đã kết thúc quay chụp, bởi vì tham gia ghi hình cho chương trình "We Got Married" nên anh đã từ chối mấy dự án có thời gian sát nhau thành ra đoạn thời gian này lại trở thành khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm có của anh.

Chuyện này đương nhiên anh sẽ không nói cho Lâm Tĩnh Nhiễm biết rồi, bây giờ, mỗi ngày anh để sẽ chuẩn bị đủ loại nguyên liệu nấu ăn, sau khi làm xong xuôi lại đợi cô mèo nhỏ nào đó tự tới gõ cửa.

Suy nghĩ kỹ một chút, sinh hoạt như này lại y như ước ao mà cả đời trước anh tranh quyền đoạt lợi để đạt được.

Chẳng qua, hai người đều muốn được trải qua cuộc sống an ổn, nhưng có mấy người lại tựa hồ như không muốn cho bọn họ vui vẻ.

Sau khi "We Got Married" chính thức công chiếu, Lâm Tĩnh Nhiễm nhận được một cú điện thoại.

Nếu như không phải Lâm Tô Viện vào lúc này đột nhiên gọi cho cô, cô thậm chí còn sắp quên mất có người phụ nữ này tồn tại trên đời.

Lâm Tĩnh Nhiễm hơi cau mày, hỏi thẳng vào vấn đề: "Có chuyện gì không?"

Giọng điệu Lâm Tô Viện nghe vẫn y xì như trước, không có bất cứ cảm xúc gì: ”Tiểu Nhiễm, con thật sự muốn chết dí ở bên ngoài luôn có đúng không?”

Lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm đang ngồi ở trên ghế salông trong nhà Hạ Tần, cô dùng răng cắn nhẹ vào quả táo trên tay, ngậm một miếng táo trong miệng, chỉ cảm thấy buồn cười: "Tôi ở đâu không phải trước giờ bà vẫn luôn mặc kệ sao? Bà Lâm này, tôi với bà đều biết quan hệ của chúng ta như thế nào mà nhỉ, tôi thấy bà có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, đừng có loanh quanh làm gì.”

Hạ Tần ngồi bên cạnh nghe thấy lời nói của cô thì quay đầu qua nhìn lại.

Lâm Tĩnh Nhiễm không tiếng động khoát tay với anh một cái, biểu thị anh không cần lo lắng cho mình.

Đầu bên kia điện thoại, Lâm Tô Viện trầm mặc mất mấy giây mới nói: “Thực ra thì, nếu như con thật sự thích làm cái nghề diễn viên này thì, cũng không phải là không thể."

Lâm Tĩnh Nhiễm nhíu mày: "Rồi sao?”

Lâm Tô Viện: “Chẳng qua là, trước đó, con nhất định phải lấy thân phận con gái nhà họ Triệu thực hiện hôn ước với nhà họ Thịnh."

Lâm Tĩnh Nhiễm bị bà ta chọc cho cười phá lên: “Bà Lâm này, cái vấn đề này không phải lần trước tôi đã trả lời rõ ràng cho bà biết rồi sao? Chẳng lẽ bà cho là thời gian qua đi lâu như vậy rồi tôi sẽ bỗng nhiên thay đổi chủ ý à?"

“Kể cả bây giờ con có thật sự không thay đổi chủ ý thì đến lúc đó cũng nhất định phải đổi.” Giọng điệu Lâm Tô Viện đầy châm biếm: “Hiếm khi thiếu gia nhà họ Thịnh không chê cái loại thân phận nghệ sĩ phải xuất đầu lộ diện như mày hả con, người ta đã đồng ý cưới mày rồi, mày cũng nên tự biết thân biết phận chút đi. Ngày hôm qua người bên nhà họ Thịnh đã tới thương lượng qua rồi, một tuần lễ sau sẽ tổ chức lễ đính hôn. Mẹ khuyên mày tốt nhất nên ngoan ngoãn phối hợp đi, nếu không ấy, nếu như để ồn ào lên thì mày cũng không ở lại trong giới giải trí nữa được đâu con, đến lúc đấy mày đừng trách mẹ chưa nhắc mày trước.”

Lâm Tĩnh Nhiễm cảnh giác nhíu chặt lông mày: “Bà muốn làm gì?”

“Thực ra mẹ cũng không muốn gây khó dễ cho mày đâu.” Lâm Tô Viện cười cười: “Dù sao thì bây giờ sự nghiệp của mày cũng đang ở đỉnh cao, cũng đừng bởi vì nhất thời không nghĩ thông mà bỏ lỡ tiền đồ. Con gái à, mẹ cũng muốn tốt cho con thôi.”

"Vì tốt cho tôi?” Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được cười: “Bà thật sự là vì tốt cho tôi, hay là vì bản thân bà?”

Lâm Tô Viện hiển nhiên chẳng còn bao nhiêu nhẫn nại: "Nói chung là, thời gian và địa điểm cụ thể của buổi lễ đính hôn mẹ đã gửi vào điện thoại mày rồi, đến lúc đó mày nhất định phải có mặt.”

Lâm Tĩnh Nhiễm cười lạnh: "Nếu như tôi không tới thì sao?"

Giọng điệu Lâm Tô Viện trầm thấp uy hiếp nói: "Vậy mày cũng đừng có trách mẹ đôc ác.”

Lâm Tĩnh Nhiễm trầm giọng nói: "Vậy tôi rất chờ mong."

"Hi vọng mày có thể luôn mạnh miệng như vậy.”

Trước thái độ cứng rắn của cô, Lâm Tô Viện vứt lại một câu hung ác xong trực tiếp cúp điện thoại.

Lâm Tĩnh Nhiễm ngồi ở trên ghế sa lon rất lâu, hơi xuất thần.

Có một loại trực giác nói cho cô biết, người phụ nữ điên Lâm Tô Viện kia tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho cô.

Lúc trước khi cô còn là một ngôi sao nhỏ làng tàng không chút tiếng tăm nào dưới tầng chót, Lâm Tô Viện bỏ mặc không quan tâm cô chẳng qua chỉ vì bà ta nhận định nếu cô chỉ dựa vào sức của chính mình thì sẽ không thể sống nổi, sớm muộn gì cũng sẽ phải trở về mặc bà ta sai khiến.

Mà bây giờ, sự nghiệp của cô không ngừng thăng tiến cuối cùng cũng khiến cho người phụ nữ này ý thức được cục diện đã không còn do bà ta mặc sức khống chế nữa rồi, bà ta đã cảm nhận được có nguy hiểm.

Còn về chuyện người nhà họ Thịnh bỗng nhiên một lần nữa nhắc đến chuyện hôn sự với Lâm Tô Viện hiển nhiên là vì cái gã Thịnh Miêu kia đã biết cô là con gái của Lâm Tô Viện.

Theo như những gì cô biết, lúc trước rốt cuộc Lục Dịch Tuyên vẫn không chấp nhận thông qua dự án của Thịnh Miêu, chuyện này khiến cho doanh nghiệp gia tộc của gã phải chịu tổn thất to lớn, lại thêm vào sau đó Ninh Hào và Hạ Tần liên tục vả mặt gã mấy lần…

Nếu nói Thịnh Miêu là thật sự vừa gặp đã yêu cô thì chẳng bằng nói là gã biết chắc chắn cô sẽ không bằng lòng gả đi nên mới cố ý tới tìm Lâm Tô Viện ép cưới cô, muốn nhân lúc cô sắp leo lên đỉnh cao sự nghiệp mượn chuyện này trả thù.

Buồn cười là, Lâm Tô Viện lại hoàn toàn không biết đầu đuôi câu chuyện, còn thật sự cho rằng có thể chiếm được của hời từ nhà họ Thịnh, hoàn toàn không biết mình đã rơi vào bẫy, trở thành một con cờ trong tay kẻ khác.

Thực ra, từ nhỏ đến lớn bà ta vẫn luôn là dáng vẻ này, tự cho mình là khôn khéo, thông minh lanh lợi, thực ra bà ta lại ngu xuẩn đến buồn cười.

Lâm Tĩnh Nhiễm chẳng mất bao nhiêu thời gian để hiểu hết được các khúc triết trong chuyện này, thế nhưng cô một mực không đoán được người phụ nữ điên Lâm Tô Viện kia dự tính sẽ làm cái gì.

Thân là một nhân vật của công chúng, bây giờ cô đang ở ngoài sáng mà kẻ địch ở trong tối, cô rơi vào tình cảnh bị động cũng là không thể tránh khỏi.

Mặc dù ngoài miệng cô rất cứng rắn, nhưng lời nói hung ác Lâm Tô Viện vứt lại sau cùng kia lại như một tiếng viên đạn, khiến cho Lâm Tĩnh Nhiễm không thể tránh khỏi cảm thấy có chút hoảng hốt.

Đang thất thần, trong tầm nhìn bỗng nhiên xuất hiện một cốc sữa bò, lung lay ở trước mặt cô.

Lâm Tĩnh Nhiễm ngẩng đầu lên, vừa khéo đối diện với tầm mắt dò hỏi của Hạ Tần, cô nhấp môi dưới, duỗi tay ra nhận cốc sữa: “Cảm ơn."

Hạ Tần ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi: "Tôi có thể giúp gì cho em không?”

Anh không trực tiếp hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, điều này làm cho trái tim của Lâm Tĩnh Nhiễm mơ hồ hơi rung động.

Cô uống một ngụm sữa bò, lắc lắc đầu: "Không có gì đâu."

Sau một lúc, cũng không biết như thế nào, cô đột nhiên hỏi: "Nếu như, tôi nói là nếu như, có người muốn cưới tôi thì…”

Không đợi Lâm Tĩnh Nhiễm nói hết câu, Hạ Tần đã không nhanh không chậm cắt ngang lời cô: “Tôi sẽ giết chết tên đó.”

"..." Lâm Tĩnh Nhiễm bó tay rồi: “Bây giờ đang là xã hội pháp trị, anh nghiêm túc chút đi."

Hạ Tần cụp mắt nhìn về phía cô, nhếch miệng lên tạo thành một độ cong nho nhỏ: “Nhìn tôi bây giờ không nghiêm túc sao?”

Nhìn anh thật sự rất nghiêm túc, biểu cảm trong mắt sâu thẳm như bầu trời đầy sao không đáy, kiên định không có chút tạp chất.

Lâm Tĩnh Nhiễm không nói gì nữa.

Không biết vì sao, chỉ qua hai câu đối thoại đơn giản nhưng lòng cô lại tự nhiên bình tĩnh hẳn lại.

Có lẽ là bởi vì lúc này cô chợt phát hiện, nếu như Thịnh Miêu thật sự làm ra trò mèo gì thì người nên lo lắng rất có khả năng là gã mới đúng.

Chưa nói tới Hạ Tần, nếu như chọc tới mấy ông anh của cô…

Nghĩ tới đây, cô theo bản năng rùng mình một cái.

Chỉ mới tưởng tượng thôi đã cảm thấy đáng sợ rồi, vẫn nên để cái tên kia tự cầu phúc đi.



Lâm Tĩnh Nhiễm nhận được điện thoại của Dụ Tinh Hà lúc cô đang quay hình cho chương trình "We Got Married" tập ba, còn đang phát sóng trực tiếp.

Hẳn là đã có lời của Lục Dịch Tuyên, lần này ê-kíp chương trình dứt khoát để ‘vợ chồng’ hai người bọn họ tách ra tiến hành nhiệm vụ đơn độc.

Chẳng qua nhiệm vụ của Lâm Tĩnh Nhiễm là ngắm phong cảnh rồi quay phim chụp hình lại, còn Hạ Tần lại phải đi làm chân tay cả ngày không được nghỉ xíu nào, chờ đến khi buổi quay hình kết thúc toàn bộ, Lâm Tĩnh Nhiễm thì tinh thần thoải mái, còn Hạ Tần lại là mệt đến mồ hôi nhỏ giọt tong tỏng.

Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm mới nhận điện thoại cũng không quá để ý, vừa đáp lời vừa đưa cho Hạ Tần một bình nước.

Sau đó cô nghe thấy giọng điệu của Dụ Tinh Hà âm u hỏi: “Rốt cuộc em có chuyện gì thế hả? Chuyện lớn như đính hôn mà em không nói trước với anh một tiếng là thế nào hả?”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"

Phản ứng đầu tiên của cô là thắc mắc tại sao Dụ Tinh Hà lại biết chuyện này?

Phản ứng thứ hai là xem ra, Lâm Tô Viện cuối cùng cũng động thủ!

Lâm Tĩnh Nhiễm mạnh mẽ trấn định lại tinh thần: “Em chưa từng đính hôn, chuyện này là ai nói với anh?”

Dụ Tinh Hà nghe cô phủ nhận thì giọng điệu cũng khá hơn một chút, hít một hơi thật sâu mới nói: “Nếu em không đính hôn thì rốt cuộc là có chuyện gì thế? Bây giờ căn bảng không cần ai nói cho anh nữa, toàn bộ cư dân mạng đã biết chuyện này rồi. Mẹ của em nhận phỏng vấn với phóng viên, video kia đã phát tán khắp nơi rồi, bây giờ kể cả anh có muốn lên bài phủ nhận chuyện này cũng sẽ có người không tin!”

Lâm Tĩnh Nhiễm hơi sững sờ, sau khi hiểu rồi cô trấn an Dụ Tinh Hà vài câu rồi cúp điện thoại, sau đó nhanh chóng đăng nhập vào Weibo, vừa liếc mắt liền thấy dòng hot search đang chiễm chệ.

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Từ trước đến nay, đến bây giờ cô mới thật sự cảm nhận được Lâm Tô Viện ngu xuẩn tới mức nào.

Mà lúc này đây cô cuối cùng cũng đã hiểu rồi, đã hiểu tại sao lúc đó người phụ nữ kia lại chắc chắc tin tưởng cô nhất định sẽ tham gia lễ đính hôn như thế, hiển nhiên là bà ta muốn dùng dư luận đến tạo áp lực cho cô.

Lần hot search này chỉ là một cảnh cáo, nếu như đến lúc đó cô không xuất hiện thì bà ta có thể còn làm ra nhiều chuyện khác mà cô không ngờ tới nữa.

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn chăm chú xem video phỏng vấn trên hot search lâu sau, đang nhíu mày chuẩn bị liện hệ với mấy vị anh zai để thương lượng lại ngẩng đầu vừa khéo thoáng nhìn thấy Hạ Tần ngồi ở bên cạnh.

Trên màn hình điện thoại di động của anh đang hiển thị đoạn video phỏng vấn Lâm Tô Viện kia.

Lúc này, người đàn ông lúc nào cũng duy trì nụ cười lịch thiệp dịu dàng kia trên mặt lại hoàn toàn không còn chút xíu tươi cười nào nữa.

Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn cô, bên trong như thể có một ngọn lửa nồng nhiệt đang mơ hồ bốc cháy, một cảm giác âm trầm bao phủ lấy anh, anh như thể một ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào, đang cố gắng kiềm chế hết mức có thể.

Đây là lần đầu tiên kể từ sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm ở trở lại thế giới này cảm nhận được rõ ràng cơn tức giận của Hạ Tần.

Tôi sẽ giết chết tên đó!

Câu nói lần trước kia thật sự không phải chỉ là một câu nói đùa.

Lúc này đây, trong đầu Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng toát ra một ý nghĩ —— Lần này Thịnh Miêu chỉ sợ là thật sự xong đời rồi.

________________Tác giả có lời muốn nói:

Đưa mặt lên nè, bốp bốp bốp.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch