Bởi vì quãng thời gian trước ồn ào huyên náo khá lớn nên ngày tổ chức lễ đính hôn có không ít truyền thông tới hóng hớt, có thể nói là rất được quan tâm.
Lâm Tĩnh Nhiễm một chiếc váy lộng lẫy ngồi trong một căn phòng trên tầng hai của khách sạn, mặc dù không nhìn thấy tình hình ở tầng dưới, nhưng cô cũng biết các vị khách hẳn đã lục tục tới đông đủ rồi.
Quan Thiên đứng ở bên cạnh cô, lúc thì nhìn ra cửa sổ, lúc lại nhìn cô một cái, có vẻ vô cùng lo lắng.
Lâm Tĩnh Nhiễm buồn cười động viên cô nàng: “Thiên Thiên, em đừng có đi loanh quanh chị nữa, em đi làm chị muốn chóng cả mặt luôn rồi đấy. em cứ yên tâm đi, sẽ không sao đâu."
Quan Thiên nhìn cô, do dự muốn nói lại thôi, hiển nhiên cô nàng đang không biết có nên tin lời nói của cô hay không.
Phải biết là, hôm nay trước khi cô tới chỗ này đã lập quân lệnh trạng với Dụ Tinh Hà rồi đó, cô nhất định phải đem được Lâm Tĩnh Nhiễm không thiếu một cọng tóc về đó.
( quân lệnh trạng: mệnh lệnh quân sự )
Lâm Tĩnh Nhiễm vừa muốn nói gì thì chuông cửa lại vang lên cắt ngang.
Quan Thiên đi ra mở cửa, đợi đến lúc nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông ở ngoài cửa thì trên mặt không khỏi lộ ra biểu tình khinh thường: “Anh tới làm gì?”
Đứng ở cửa ra vào lúc này chính là Thịnh Miêu.
Hôm nay gã mặc một bộ vest chỉnh tề, chỉ nhìn vào bộ dáng này cũng có thể nói gã vẫn tính là có hình dáng con người. Gã nghe thấy Quan Thiên hỏi cũng không hề tức giận, rất không khách khí nghiêng người sang bên cạnh luồn thân vào trong phòng, đi tới trước mặt Lâm Tĩnh Nhiễm cười híp mắt nói: "Hôm nay cô Lâm thật là xinh đẹp."
Lâm Tĩnh Nhiễm nhướng mi, lười phản ứng lại gã.
Trên mặt Thịnh Miêu đầy tươi cười, gã tràn đầy ngạo mạn nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm: “Thái độ này của cô với chồng tương lai của mình có vẻ không tốt lắm nhỉ? Dù sao hôm nay cũng là ngày vui mà, tất cả mọi người đều vui vẻ, sau này tôi sẽ đối xử tốt với em.”
Rốt cục Lâm Tĩnh Nhiễm cũng liếc mắt nhìn gã: “Ngài Thịnh nghĩ cũng thật là xa."
“Cái này sao có thể tính là nghĩ xa được chứ, qua hôm nay em và tôi sẽ chính thức là vợ chồng chưa cưới trên danh nghĩa rồi. Kết hôn chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn thôi.” Thịnh Miêu nói xong, giọng điệu lại hơi trầm xuống một chút: ”Cho nên, tôi khuyên cô vẫn nên bỏ cái vẻ thanh cao gải tạo này đi thì hơn, cô lăn lộn trong bãi nước đục giới giải trí kia lâu như thế, coi như thủ đoạn của cô có cao đến đâu, có câu được nhiều con cá hơn nữa, cuối cùng còn không phải vẫn rơi vào trong tay tôi à?”
Sắc mặt Quan Thiên khó coi nhìn gã: “Anh nói năng sạch sẽ một chút đi!”
Thịnh Miêu cười cợt: “Ôi ôi ôi, chuyện do chính bản thân mình làm ra còn sợ có người nói nữa à? Đầu tiên là Lục Dịch Tuyên, sau lại tới Ninh Hào, bây giờ còn lòi ra thêm một Hạ Tần, có lẽ còn rất nhiều những người khác? Mỗi người trong đó tôi đều không trêu chọc nổi, tôi còn rất sợ hãi đó nha! Nhưng sao bây giờ lại chẳng có một ai tới vậy cà?”
Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được liếc mắt nhìn gã một cái.
Trí tưởng tượng của tên này thật phong phú quá.
Thịnh Miêu bị thái độ không coi mình ra gì kia của cô kích thích đến, giọng điệu châm biếm nói: “Lúc trước khi chuyện đính hôn bị công bố không phải là bọn họ còn ra mặt muốn che chở cho cô à? Mình cô lăng nhăng với nhiều người như vậy, vào thời khắc mấu chốt bọn họ liền lên tiếng cho cô, cũng vừa lúc có thể nhìn rõ được bộ mặt thật của cô rồi. Cô thật sự cho là đám người ấy sẽ vô điều kiện tha thứ cho loại lăng loàn là cô à? Tự cô nhìn đi, không phải mấy ngày nay bọn họ còn yên tĩnh hơn bất cứ ai à?”
“Đều là đàn ông, không một ai có thể chịu đựng được loại chuyện này.” Gã cười lạnh: “Lâm Tĩnh Nhiễm, từ bỏ đi, không có tới giúp cô đâu, nếu như tôi là cô ấy, lúc này chí ít tôi cũng phải mềm mỏng hơn một chút, nói không chừng đợi sau khi kết hôn tôi còn có thể để những ngày tháng của cô được trải qua thoải mái hơn một chút."
Lúc trước gã không chút lo ngại công khai chuyện hôn ước ở trên mạng chính là vì muốn nhân cơ hội này khiến mấy ông lớn kia nhìn rõ bộ mặt thật của người phụ nữ lẳng lơ này. Thân là những nhân vật có máu mặt trong giới, hẳn là sau khi nhận phải lần mất mặt này bọn họ sẽ gim ở trong lòng, cũng sẽ không thể nào có khả năng bằng lòng tiếp tục đứng sau làm chỗ dựa cho người phụ nữ này nữa.
Lúc này, ngược lại gã có thể không cần quan tâm tới mấy thế lực kia, thích làm gì cô ả này thì làm rồi.
Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm nghe Thịnh Miêu nói xong cũng hiểu rõ ý tứ trong lời của gã. Cô lại chỉ cảm thấy buồn cười.
Nhìn thấy tên này ngu ngốc nhảy loăng quăng trước mặt mình, cô còn đang cân nhắc có nên chặn miệng của gã lại hay không đây, đúng lúc này, điện thoại bên cạnh cô vang lên hai tiếng.
Cô nhìn thoáng qua nhắn WeChat mình nhận được tin, nhấc làn váy đứng lên: "Thiên Thiên, bọn họ tới rồi, chúng ta ra chào hỏi thôi.”
Quan Thiên đã sớm không chịu nổi khuôn mặt tiểu nhân đắc chí của cái tên Thịnh Miêu này rồi, lập tức đáp ‘vâng’ một tiếng rồi đỡ tay cô bước ra ngoài.
Lúc đi ngang qua, Thịnh Miêu hơi nhíu mày, hơi kinh ngạc hỏi: "Cô thật sự mời người?"
Trước đó lúc Lâm Tô Viện nói với gã chuyện thiệp mời gã còn không tin, bây giờ nhìn lại, Lâm Tĩnh Nhiễm thế mà còn mời bạn tới tham gia tiệc rượu cơ à.
Chẳng lẽ người phụ nữ này thật sự đã nghĩ thông rồi sao?
Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm thấy gã đã phiền rồi, lúc này lại bỗng nghĩ đến cái gì, cô dừng bước, xoay đầu lại cười híp mắt hỏi: "Ngài Thịnh, anh có muốn đi cùng không?"
Thịnh Miêu thấy thái độ của cô như vậy lại càng cảm thấy quái lạ, nhưng vừa nghĩ tới lúc này gã đồng thời xuất hiện cùng cô hẳn sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý, gã không chút do dự đồng ý: "Cầu còn không được."
Quan Thiên hoàn toàn không hiểu được Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cuộc đang nghĩ như thế nào, nhìn hai người một trước một sau đi ra ngoài thì không khỏi dậm chân, tức giận đến đỏ ngầu cả mắt.
Cho nên, chị Nhiễm sẽ không thực sự ở bên người đàn ông này đấy chứ?
…
Tại địa điểm tổ chức tiệc rượu, đã có không ít người lục tục đến.
Khi thấy Lâm Tĩnh Nhiễm xuất hiện cùng với Thịnh Miêu, tầm mắt của bốn phương tám hướng lập tức tụ họp về phía này, ở đây có không ít phóng viên, bọn họ đều đã chuẩn bị sẵn camera vây quanh chỗ này.
Lâm Tĩnh Nhiễm vừa ứng phó với các phóng viên, vừa nhìn về phía cửa vào.
Một lúc sau, bên ngoài có chút náo động.
Tiệc đính hôn lần này thực ra đều muốn độ hot của Lâm Tĩnh Nhiễm nên mới được quan tâm như vậy, Thịnh Miêu cũng vắt óc nghĩ ra không ít biện pháp để mời tới các vị ông lớn có sức ảnh hưởng và thế lực lớn trên thương trường.
Phần lớn những người này đều quây quanh một khu, chẳng qua bọn họ lại chẳng có chút hứng thú nào với hai nhân vật chính của bữa tiệc đính hôn hôm nay, tới tham gia chẳng qua cũng chỉ vì chút thể diện mà thôi.
Cho nên sau khi hai người xuất hiện, phần lớn người ở đây đều không có phản ứng gì, nhưng khi bóng dáng người đàn ông kia xuất hiện tại cửa ra vào, tất cả mọi người đều có chút không thể ngồi yên.
Kia là Lục Dịch Tuyên nằm trong bảng top 10 tỷ phú đứng đầu thế giới ư? Sao anh lại tới đây?
Phản ứng đầu tiên của rất nhiều người chính là muốn tiến tới chào hỏi, nhưng khi ánh mắt họ rơi vào khuôn mặt âm trầm u ám của anh thì đều theo bản năng sửng sốt, không có ai dám hé răng.
Vẻ mặt Lâm Tĩnh Nhiễm trong nháy mắt rạng rỡ hẳn lên, cô bước tới đón anh: “Anh cả, anh đã tới rồi.”
Lục Dịch Tuyên trầm thấp “Ừm” một tiếng, này liếc mắt một cái về phía Miêu bên đang đứng cách đó không xa.
Trong cái nhìn này phảng phất như chứa một con dao sắc lạnh, hung hăng đâm vào lưng Thịnh Miêu, hai chân gã run lên, suýt chút nữa đã quỳ sụp xuống đất.
Những lời gã mới nói ban nãy trong phòng có thể gọi là phân tích rạch ròi, ngôn từ mạnh mẽ, cho nên bây giờ gã cũng không hiểu tại sao Lục Dịch Tuyên lại tới chỗ này.
Cho nên, người Lâm Tĩnh Nhiễm mời tới chính là người này sao? Nhưng cái loại đàn ông luôn cao ngạo hơn người như anh ta sao lại có khả năng sẽ tha thứ cho một người đã cắm sừng anh ta chứ?!
Bất kể như thế nào, Thịnh Miêu đều hoàn toàn không thể nghĩ thông được.
Mà ở bên kia, Lâm Tĩnh Nhiễm đã kéo Lục Dịch Tuyên đi rồi.
Nếu còn đứng thêm chốc nữa, cô cực kì cực kì nghi ngờ anh cả sẽ trực tiếp trừng mắt nhìn chằm chằm tên kia đến chết luôn mất, như vậy là không được đâu nhé, mấy người anh khác của cô còn chưa tới mà.
Sau khi Lục Dịch Tuyên ngồi vào bàn tiệc bên nhà gái, ở cửa ra vào lại xuất hiện một bóng người cực kì bắt mắt.
Trúc Mẫn Hi với một mái tóc vàng óng xuất hiện tại cửa, tạo hình của anh đặc biệt gây chú ý, ở một nơi tràn đầy hơi thở thương mại như nơi này, anh có vẻ không hề phù hợp.
Mới vừa vào anh đã liếc thấy hai người Lâm Tĩnh Nhiễm và anh cả, còn vô cùng nhiệt tình phất phất tay với cô: “Nhiễm Nhiễm, anh tới rồi đây!”
Mọi người ở nơi này cũng đang đắm chìm trong cơn khiếp sợ vì Lục Dịch Tuyên lại xuất hiện ở chỗ này, bây giờ lại bất thình lình nhìn thấy một khuôn mặt quen tới không thể quen hơn, cả đám người càng thêm chấn động, khuôn mặt ai nấy hoang mang không dứt.
Đây không phải là cái gì mà thần tượng hàng đầu kia sao? Chẳng lẽ hôm nay nhà họ Thịnh lại hào phóng như vậy, lại mời người này tới biểu diễn?!
Mấy tay phóng viên giải trí có mặt ở đây đã cảm động suýt chút nữa khóc thành tiếng rồi.
Ô ô ô, Trúc Mẫn Hi kìa! Đây là Trúc Mẫn Hi người thật đó! Trúc Mẫn Hi đang sống sờ sờ đó! Đây là Trúc Mẫn Hi mà ngày trước lúc tới các hoạt động cho dù bọn họ có muốn tới gần quay chịp cũng sẽ bị dòng người điên cuồng đẩy vào trong xó xỉnh đó!
Bữa tiệc đính hôn này thực sự là không tới vô ích mà! Tiêu đề có rồi! Tiêu đề bài viết cho một tuần nữa bọn họ đều có đủ rồi!
Mà khi Thịnh Miêu nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia lại vẫn sững sờ ngây người không nhúc nhích nguyên tại chỗ y như cũ.
Vừa lúc đó, lại có một người đàn ông khác từ bên ngoài đi vào.
Vẻ mặt Thẩm Thừa Viễn lạnh lùng, anh nhìn thoáng qua Trúc Mẫn Hi còn đang đứng ở bên cạnh, giọng điệu không gợn sóng nói: "Tránh ra."
Trúc Mẫn Hi quay đầu lại liếc mắt nhìn anh ấy, không vui bĩu môi: “Anh không thể thêm một chữ ‘xin’ à?”
Thẩm Thừa Viễn hơi hạ mắt, không thèm để ý.
Trúc Mẫn Hi còn đang tức giận lại nghe thấy một âm thanh chậm rãi vang lên từ phía sau lưng: "Này, hai người còn đứng ở đây làm gì thế? Muốn cho mọi người vây xem à? Muốn lên báo cũng không phải làm như vậy đâu.”
Ninh Hào chê cười nói xong câu này thì lập tức đi lướt qua hai người, tới bên cạnh Lâm Tĩnh Nhiễm, cười thoải mái khen ngợi: “Nhiễm Nhiễm, hôm nay em thật đẹp.”
Trước đó lúc Lâm Tĩnh Nhiễm nghe Thịnh Miêu khen ngợi chỉ cảm thấy người kia đang chọc ngoáy mình, bây giờ nghe anh khen cô mới nở nụ cười tươi tắn: “Cảm ơn anh ba đã khen!"
Lúc này Trúc Mẫn Hi cũng đã đi tới, nghe vậy liền vội vàng nói: "Nhiễm Nhiễm, em đẹp nhất đêm nay luôn!”
Thẩm Thừa Viễn: “Đúng vậy.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe bọn họ nói lời thổi phồng đến nghiêm túc như vậy thì không nhịn được cười nói: "Được rồi, được rồi, mọi người đều ngồi xuống cả đi.”
Bên này là cảnh người người hòa thuận vui vẻ, những người khác nhìn thấy cảnh mấy ông lớn cùng ngồi ở một bàn rượu lại sắp trượn trắng mắt rồi.
Một bàn này hình như là của bên nhà gái nhỉ? Đây là đội hình thần tiên gì thế này!
Nhóm phóng viên giải trí luôn theo dõi động tĩnh trên mạng mấy ngày trước không khỏi trao đổi một ánh mắt với nhau.
Xem ra mấy ông lớn này thật sự đều có quan hệ mật thiết với Lâm Tĩnh Nhiễm, bọn họ tới đây thật đúng là đúng đắn!
Sau khi định thần lại, cả đám ngay lập tức điên cuồng giơ máy lên chụp ảnh.
Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm sắp xếp xong chỗ ngồi cho mấy ông anh nhà mình lại không dừng lại, cô vẫn thỉnh thoảng nhìn ra cửa.
Trúc Mẫn Hi nhận thấy phản ứng của cô, hỏi: “Nhiễm Nhiễm, em sao thế, em còn mời ai nữa à?”
Lâm Tĩnh Nhiễm hơi do dự, gật gật đầu: "Dạ, à, vâng, còn một người nữa.”
“Ồ.” Trúc Mẫn Hi đáp lời, nhấp một ngụm nước trái cây rồi cũng không hỏi nhiều nữa, ba người còn lại lại không hẹn mà cùng khẽ nhíu mày.
Không biết tại sao mà trong lòng cứ có một dự cảm không tốt lắm.
Vừa lúc đó, Lâm Tĩnh Nhiễm bỗng nhiên đứng lên, xa xa nhìn về phía cửa: "Anh đã tới rồi, tưới đây đi, ngồi chỗ này.”
Theo tầm nhìn của cô, giữa vẻ mặt ấm ức của mọi người, lấy bàn rượu này làm trung tâm, bầu không khí hơn nửa địa điểm tổ chức tiệc đột nhiên phảng phất như hạ xuống 0 độ.
Tại sao người này lại tới đây?!
Hạ Tần lại như thể hoàn toàn không cảm nhận được những tầm mắt tràn đầy uy hiếp kia, không nhanh không chậm ngẩng lên bước vào, trong sự chú mục của vạn người đi về phía Lâm Tĩnh Nhiễm.
Lúc đi ngang qua Thịnh Miêu, anh bỗng nhiên dừng bước, trên mặt xuất hiện một nụ cười không có chút độ ấm: “Anh Thịnh này, lần thứ hai gặp mặt của chúng ta, tôi đảm bảo cả đời này anh cũng sẽ không thể quên được.”
Sau khi nói xong anh cũng không nhìn lại phản ứng của đối phương.
Thẳng đến lúc đi xa hơn một chút, cảm giác ngột ngạt mạnh mẽ trên người Thịnh Miêu mới nhạt dần, gã bỗng dưng duỗi tay ra vịn chặt vào thành ghế bên cạnh, lúc này mới miễn cưỡng đứng vững được thân hình.
Người phục vụ bên cạnh tay mắt lanh lẹ nâng gã một cái: "Ngài Thịnh, anh có ổn không?”
Thịnh Miêu mím chặt đôi môi không nói lời nào, trong nháy mắt này sắc mặt gã trắng như tờ giấy.