Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 136: Đông đủ

Chương 136: Đông đủ

Edit và beta: Nukaly

Sự xuất hiện của Hà Tần khiến bầu không khí toàn trường quỷ dị tới cực điểm.

Dù sao chuyện anh và Lâm Tĩnh Nhiễm ở trong chương trình "We Got Married" có bao nhiêu ám muội mọi người đều biết, bây giờ anh lại đường đường chính chính xuất hiện trong trường hợp này, lẽ nào không sợ mình sẽ bị chính chủ làm bẽ mặt sao?

Tất cả mọi người theo bản năng nhìn về phía Lâm Tĩnh Nhiễm, trong đầu không hẹn cùng xuất hiện hai từ—— Cướp dâu.

Ha ha ha, cũng không phải đang quay phim truyền hình, sợ là bọn họ đã nghĩ quá nhiều rồi.

Bắt đầu từ sau khi Lục Dịch Tuyên xuất hiện, Lâm Tĩnh Nhiễm đã quen với nhịp điệu được muôn người chú ý này rồi, lúc này trong tầm mắt của tất cả mọi người, cô vô cùng tự nhiên dắt Hà Tần vào chỗ.

Hạ Tần ngồi vào chỗ của mình, liếc nhìn mấy thoáng qua người ngồi cùng bàn đang lạnh lùng nhìn mình, cười rất lễ phép: "Chào các anh.”

Không có một ai nói chuyện, không khí vô cùng khó xử.

Lâm Tĩnh Nhiễm cười gượng hai tiếng, chỉ có thể hết sức làm người hòa giải: "Cái kia, là em mời Hạ Tần tới."

Vừa nghe liền biết lời này giả đến không đỡ được, nhưng thấy cô lại vì bao che cho người đàn ông này mà nói dối bọn họ, mấy ông anh trai mặc dù không phát tác nhưng sắc mặt lại bắt đầu không vui.

Trước đó lúc xem chương trình "We Got Married" cả đám đã mơ hồ sản sinh một loại trực giác không tốt, mà lúc này đây, suy đoán của bọn họ lại càng thêm được chứng minh.

Nghĩ như vậy, mấy người khác không khỏi trừng mắt với Lục Dịch Tuyên.

Lục Dịch Tuyên: "..."

Mặc dù những người khác trong sân đang ngồi trò chuyện với nhau nhưng trên nhưng cơ bản sự chú ý của tất cả đều đang đổ dồn về phía họ. Lúc này thấy bọn họ mặc dù đều ngồi cùng một chỗ lại không nói chuyện với nhau thì không khỏi trao đổi một cho nhau ánh mắt.

Luôn cảm thấy, quan hệ giữa mấy vị ông lớn này không tốt lắm là sao đây.

Thịnh Miêu cũng chú ý tới chuyện này, tâm tư gã xoay chuyển, cảm giác nghẹt thở vừa nãy dường như được hóa giải không ít, trong lòng hoặc nhiều hoặc ít sinh ra chút hi vọng may mắn.

Cho nên, mối quan hệ giữa những người này thật sự tồn tại sự cạnh tranh để giành tình nhân có phải không, nếu như đây là sự thật thì có khi bọn họ sẽ không làm ra chuyện gì đâu nhỉ…

Thời gian trôi qua, tiệc đính hôn sắp bắt đầu.

Lúc Lâm Tô Viện kéo theo chỗ dựa nửa đời sau Triệu Thiên Lộ của mình đi vào trên khuôn mặt vô cùng hớn hở, nụ cười không biến mất dù chỉ một giây.

Dù sao thì qua hôm nay bà ta cuối cùng cũng đã có thể chính thức đứng vững gót chân ở nhà họ Triệu rồi.

Bà ta nhìn vào trong hội trường, trong lúc vô tình lại nhìn thấy xung quanh Lâm Tĩnh Nhiễm ngồi tới mấy người đàn ông có khí độ bất phàm.

Đáy mắt không khỏi xuất hiện một chút kinh ngạc.

Đang lúc bà ta chuẩn bị sải bước đi qua bên kia lại cảm thấy Triệu Thiên Lộ bên cạnh đột nhiên run lên hai cái, ngay sau đó ông ta lảo đảo chạy tới trước mặt một người đàn ông trong đó, vừa xoa mồ hôi lạnh vừa cười nói: “Chủ tịch Lục, sao ngài lại tới đây?"

Vừa mới nói xong, bỗng nhiên ông ta lại nhớ ra gì đó, vội móc một tấm danh thiếp từ trong lòng ra ngoài: "Tôi là Triệu Thiên Lộ, lúc trước khi ngài mở hội nghị đàm phán kinh doanh tôi đã từng có may mắn được mời tham gia. Đây là danh thiếp của tôi."

Lục Dịch Tuyên nhận danh thiếp, cũng không nhìn lấy một cái đã nhét vào trong túi của mình: “Ừm, đã biết.”

Triệu Thiên Lộ ứa mồ hôi lạnh dưới thái độ thờ ơ của anh, chiếc khăn trong tay cũng không kịp lau trán: “Hôm nay con gái đính hôn, ngài Lục có thể tới thực sự là rồng đến nhà tôm, nếu như ngài có bất cứ yêu cầu gì cứ thoải mái phân phó, bất cứ lúc nào cũng được!”

Ông ta không nói gì còn không sao, vừa nghe thấy hai chữ "Đính hôn" sắc mặt của Lục Dịch Tuyên trong nháy mắt xụ xuống, giọng điệu không gợn sóng nói: "Không cần."

Triệu Thiên Lộ vốn muốn nịnh hót, tính vỗ mông ngạ lại không biết sao vỗ trúng đùi ngựa, dưới cơn hoảng loạn theo bản năng nhìn về phía Lâm Tĩnh Nhiễm.

Thực ra đây còn là lần đầu tiên ông ta chính thức gặp mặt Lâm Tĩnh Nhiễm, trước ngày hôm nay ông ta cũng chỉ biết người vợ mà mình tái hôn có một đứa con gái mà thôi. Bởi vì trong tư tâm ông ta vẫn luôn cho là người này không có quan hệ gì với mình nên vẫn luôn không để ý tới cô, cũng không có ý định sẽ nuôi nấng cô.

Nếu không phải lần này Lâm Tô Viện chủ động đề nghị để con gái bà ta tới kết thông gia với nhà họ Thịnh thì rất có thể đến cả nhận thân ông ta cũng chẳng định nhận.

Thế nhưng lúc này, ông ta lại kinh ngạc phát hiện, Lục Dịch Tuyên lại lấy thân phận người của nhà gái để tới tham gia lễ đính hôn.

Lâm Tĩnh Nhiễm thế mà lại quen biết Lục Dịch Tuyên? !

Triệu Thiên Lộ không rõ về mối quan hệ giữa hai người, nhưng chỉ qua những thông tin hiện có cũng đã đủ khiến ông ta thay đổi hoàn toàn thái độ với Lâm Tĩnh Nhiễm, lập tức thân mật chào hỏi: "Nhiễm Nhiễm à, con có thể ngồi đây với chủ tịch Lục nhưng nhớ phải chiêu đãi ngài thật tốt đấy nhé.”

Nói xong, ông ta lại nhìn thoáng qua những người khác ngồi cùng bàn này.

Mặc dù không nhận được mặt của tất cả nhưng dù sao ông ta cũng là một kẻ khôn khéo, là một thương nhân thông minh giảo hoạt, từ khí tràng tỏa ra từ những người này cũng đủ khiến ông ta biết bọn họ không phải người bình thường, không quên khéo đưa đẩy bổ sung một câu: "Các vị khách quý cũng xin ăn uống ngon miệng nhé.”

Lâm Tô Viện đi theo phía sau ông ta đã nhìn thấy tất cả, lúc trước khi bà ta thấy chồng mình cúi đầu khom lưng với Lục Dịch Tuyên đã cảm thấy quái lạ, dù vậy bà ta vẫn không nói lời nào, nhưng đến lúc thấy ông ta lại để một mình Lâm Tĩnh Nhiễm ở đây đón tiếp thì mới có chút không vui nhắc nhở: "Thiên Lộ à, hôm nay là lễ đính hôn của Nhiễm Nhiễm mà, không phải anh nên để con bé đi chúc rượu với khách khứa sao?”

Triệu Thiên Lộ nghe thấy bà ta nói như vậy thì chỉ sợ Lục Dịch Tuyên nghe xong sẽ không vui, trầm giọng quát lớn: "Bà cũng không nhìn xem chủ tịch Lục người ta là ai, đúng là đồ phụ nữ suốt ngày chỉ ở trong nhà, chẳng có chút hiểu biết gì cả!”

Lâm Tô Viện vô duyên vô cớ bị mắng cũng không dám cãi lại, chỉ có thể âm thầm trừng Lâm Tĩnh Nhiễm một cái, cắn răng kéo ra một nụ cười: “Vâng vâng vâng, mấy cảnh như hôm nay em thật sự thấy quá ít, quả thật xử lý không quá thỏa đáng. Chẳng qua, em có mấy lời muốn dặn dò với Nhiễm Nhiễm, chắc đành xin phép mọi người một chút vậy.”

Từ thái độ của Triệu Thiên Lộ bà ta sao còn không nhìn ra được người đàn ông trên bàn rượu này sợ là một vị không dễ trêu chọc, rất rõ ràng, người này là Lâm Tĩnh Nhiễm cố ý mời tới.

Bây giờ bà ta mới hiểu được dụng ý lúc đó cô muốn có thiệp mời.

Trước mặt khách khứa bà ta không tiện phát tác, chỉ có thể nghĩ biện pháp kéo Lâm Tĩnh Nhiễm ra ngoài nói chuyện đơn độc với mình.

Đương nhiên Lâm Tĩnh Nhiễm cũng cảm nhận được lửa giận của Lâm Tô Viện, cô trầm mặt không lên tiếng, mắt thấy bàn tay duỗi ra của bà ta sắp chạm tới cô, bỗng nhiên lại bị người không tiếng động ngăn lại.

Âm thanh của Hạ Tần không nhanh không chậm vang lên: “Vị này hẳn là bà Lâm nhỉ?"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch