Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 137: đính ước

Chương 137: đính ước

Edit và beta: Nukaly

Âm thanh của Hạ Tần không nhanh không chậm vang lên: “Vị này hẳn là bà Lâm nhỉ?"

Sau khi bị ngăn lại Lâm Tô Viện vô cùng không vui, ngẩng đầu nhìn lại lại đối diện với một ánh mắt dịu dàng của đối phương, bà ta không khỏi sững sờ một lúc: "Là tôi, anh là?”

Hạ Tần đưa tay ra nho nhã nắm lấy tay bà ta: “Rất hân hạnh được biết bác, Nhiễm Nhiễm thường xuyên nhắc tới bác với cháu.”

Lâm Tô Viện đáp lời, nghi ngờ liếc nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm một cái.

Thường xuyên nhắc đến bà ta? Lời này nghe sao mà giả dối thế không biết?

Lâm Tĩnh Nhiễm né tránh tầm mắt của bà ta, cúi đầu nhìn mặt đất để che đậy đi mặt của mình.

Mặc dù cô không biết Hạ Tần chuẩn bị làm cái gì, nhưng có một chuyện cô biết vô cùng rõ, đó chính là, người đàn ông này càng cười như gió xuân ấm áp thì âm mưu ẩn giấu sau lưng lại càng lớn hơn.

Không biết Ninh Hào đã vòng tới trước mặt từ lúc nào, không tiếng động cắt ngang cuộc đối thoại của hai người: "Bà Lâm, ông Triệu, hôm nay chúng tôi tới tham gia lễ đính hôn cũng đặc biệt chuẩn bị một phần quà tặng cho các vị, còn muốn mời các vị nhận ở trước mặt mọi người."

Vẻ mặt Triệu Thiên Lộ thụ sủng nhược kinh: "Các vị có thể tới tham dự đã là vinh hạnh với chúng tôi rồi, nào cần phải tặng quà gì.”

( Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ; được nhiều người yêu thương vừa mừng lại vừa lo., được yêu thương mà nơm nớp lo sợ )

"Nên tặng." Lục Dịch Tuyên lấy ra một tập văn kiện đưa vào trong tay ông ta: “Đây là thỏa thuận để trở thành cổ đông của tập đoàn Triệu thị của tôi, chỉ cần ký tên lên đó thì có thể có hiệu lực bất cứ lúc nào."

Để cho loại bá chủ giới kinh doanh như Lục Dịch Tuyên đây nhập cổ phần là chuyện mà trước đó ông ta có nghĩ cũng không dám nghĩ, phản ứng đầu tiên của Triệu Thiên Lộ chính là có phải trên trời rơi xuống một đĩa bánh to vào đầu ông ta không, tựa như chỉ lo đối phương đổi ý cuống quít mở văn kiện ra, sau khi nhìn lướt qua thì toàn bộ sắc mặt đều đột nhiên thay đổi: "Bản hợp đồng này tôi không thể ký! Cậu, mấy người các cậu có ý gì?"

"Có ý gì sao? Đương nhiên là, ý trên mặt chữ." Ninh Hào nhẹ nhàng cười một tiếng, thưởng thức ly thủy tinh cầm trong tay hai lần xong đột nhiên ném một cái thật mạnh lên trên bàn, âm thanh thủy tinh vỡ vụn rõ ràng phá vỡ không gian.

Anh vừa dùng mẩu thủy tinh hứng thú nhẹ nhàng khoa tay múa chân bên mặt Lâm Tô Viện, vừa cười lạnh nhạt đáng sợ nói: “Chẳng qua là, chúng tôi cảm thấy, đến cả chuyện như bán con gái mà các người cũng làm ra được, nếu còn để cho các người ở trong giới này, chỉ sợ sau này sẽ gài thêm càng nhiều người. Chẳng bằng cùng nhau thu mua lại, cũng coi như là vì dân trừ hại."

Lâm Tô Viện có thể cảm nhận được cảm giác mát mẻ từng chút từng chút cọ xát qua khuôn mặt của mình, toàn thân bà ta căng cứng mãi một lúc lâu sau cũng không dám nhúc nhích: "Cậu, cậu chớ có làm loạn."

Mi mắt Ninh Hào hơi hạ thấp: “Nếu bà không nhúc nhích, tôi sẽ làm gì.”

Động tĩnh chỗ này rất nhanh hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người, Thịnh Miêu dẫn một đám người hùng hùng hổ hổ đi tới, thấy thế sắc mặt không khỏi triệt để trầm xuống: "Các anh đều là những người có thân phận, hôm nay ở đây có nhiều truyền thông như vậy, các anh không sợ làm to chuyện rồi sẽ truyền ra ngoài sao?”

"Ha, anh còn không sợ thì chúng tôi sợ cái gì?” Trúc Mẫn Hi vốn chỉ ngồi tại chỗ không tranh với đời uống nước trái cây, lúc này cũng chậm rãi mở miệng nói: “Cậu là Thịnh Miêu nhỉ, cậu hai nhà họ Thịnh ha, tôi nhớ cuộc sống riêng thường ngày của cậu hỗn loạn lắm mà nhỉ. Mấy hôm trước cậu còn vì để đầu tư một dự án mà có quan hệ bất chính với con gái của nhiều ông chủ khác nhau, trong đó còn có ba người nhiều lần sẩy thai. Bạn gái trước của cậu tôi đếm sơ qua chỉ sợ cũng không ít hơn mười mấy người ấy nhỉ.”

Nói tới chỗ này, anh châm biếm nở nụ cười: "Loại như cậu mà cũng dám có ý đồ với Nhiễm Nhiễm à, còn dám để Nhiễm Nhiễm gả cho cậu? Phi, truyền ra ngoài cũng không hỏi một chút fans hâm mộ của con bé có đồng ý hay không?”

Thịnh Miêu: "Anh! Anh ngậm máu phun người!"

"Tôi ngậm máu phun người?" Trúc Mẫn Hi vô tội chớp chớp mắt: "

Cậu cho rằng tôi thật sự không có chứng cớ mà đã giám nói chuyện sao? Mấy tay chó săn của giới giải trí ngày thường quả thật khá là đáng ghét, thế nhưng mất tin tức và thủ đoạn bôi đen thật sự có thể gọi là đỉnh của đỉnh đấy, lần này để bọn họ vất vả đi tra cái loại chẳng có chút địa vị nào như cậu vốn lúc đầu đã coi như tôi làm phiền tới người ta rồi, thành thật mà nói, không thể tung ra tất cả tôi còn cảm thấy hơi hơi có lỗi với bọn họ ấy chứ!”

Thịnh Miêu tức đến mức gần như tắt thở.

Lâm Tô Viện dưới sự hạn chế của Ninh Hào cũng không dám nhúc nhích, lúc này vừa tức vừa sợ lo lắng nói: “Mấy người, mấy người đều là do con nhỏ chết tiệt kia tìm đến đập phá có phải không!”

Ly rượu đỏ trong tay Thẩm Thừa Viễn nhẹ nhàng đung đưa, mặt không đổi sắc rót lên trên đầu bà ta: “Ồn quá, câm đi.”

Ninh Hào cười đến là vui vẻ.

Lục Dịch Tuyên thấy Triệu Thiên Lộ vẫn không chịu kí tên thì lên tiếng nhắc nhở: “Tôi khuyên ông tốt nhất vẫn nên kí vào đi, chí ít còn có thể giúp ông giữ lại được một chút tài sản. Trừ cổ phần trên tay ông ra, cổ phần trong tay những người khác đều đã bị tôi mua lại hết rồi, coi như ông có tiếp tục kiên trì thì cũng không ngăn được công ty này đổi thành họ lục đâu."

Tay cầm bút của Triệu Thiên Lộ mơ hồ run lên: "Không có khả năng! Bọn họ không thể nào bán cho cậu!”

Lục Dịch Tuyên cười lạnh: "Tôi ra giá gấp 20 lần, công ty của các ông có kiếm cả đời cũng không cho bọn họ lợi nhuận nhiều tới mức ấy.”

Triệu Thiên Lộ cuối cùng cũng không đứng nổi nữa, ngã ngồi trên mặt đất.

Lục Dịch Tuyên không nhìn ông ta nữa, ngẩng đầu nhìn về phía Thịnh Miêu: “Mấy người nhà họ Thịnh cũng vậy, hợp đồng của nhà cậu lát nữa tôi cũng sẽ cho người mang tới giao cho chủ nhà các cậu.”

Thịnh Miêu tức giận đến run cả người, chớp mắt này cũng không chống đỡ được nữa, cơ thể lung lay một cái, sau đó đột nhiên tựa như phát rồ cười lạnh gầm lên: “Phá sản? Phá sản thì có làm sao?! Tất cả mọi người đều đã biết rõ hôm nay Lâm Tĩnh Nhiễm sẽ đính hôn với tôi! Kể cả tôi có phá sản thì cô ta cũng đã mang danh là con dâu tương lai của nhà họ Thịnh rồi, cô ta cũng sẽ không có quả ngon để ăn đâu!”

Tầm mắt mấy người xung quanh như dao phay ném tới, thế nhưng lúc này gã ta đã tới biên giới điên rồ rồi, gã chỉ đang gắng gượng phát tiết lần cuối mà thôi, điên cuồng khiêu chiến vảy ngược của bọn họ: “Mấy người cho rằng làm như vậy liền có thể phá huỷ lễ đính hôn này sao? Sinh hoạt của tôi thối nát thì có làm sao? Chỉ cần tôi cắn chặt thân phận chồng sắp cưới của cậu ta thì mấy người càng ồn ào ầm ĩ sẽ càng khiến cô ta phải mang tiếng là loại lẳng lơ, càng chứng minh sự thực các người vì cô ta mà tranh giành với nhau! Mấy người cứ chờ đó, chờ thấy cô ta thân bại danh liệt rồi bị đuổi cổ ra khỏi giới giải trí đi!"

Lời như vậy lọt vào trong tai khiến cho Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi nhíu lông mày lại.

Đang chuẩn bị nói cái gì lại nghe thấy Hạ Tần ở bên cạnh xem hồi lâu bỗng nhiên bật cười ra tiếng: "Thân phận chồng sắp cưới à, anh có chắc chưa?”

Thịnh Miêu điên cuồng bị tiếng cười của anh làm cho im bặt, gã yên lặng nhìn anh, hình như không hiểu anh muốn nói gì: "Chẳng lẽ không đúng sao?"

Chỉ thấy Hạ Tần nhẹ nhàng thưởng thức thìa nhỏ trong tay, khóe miệng hơi cong lên: “Tôi cảm thấy, sợ là anh nghĩ sai rồi, chồng sắp cưới của cô ấy, là tôi mới đúng. Trước khi gặp anh, tôi và Nhiễm Nhiễm sớm đã có hôn ước rồi."

Anh vừa dứt lời, không chỉ mấy người mà đến ngay cả Lâm Tĩnh Nhiễm và mấy vị anh trai của cô đều quay đầu ra nhìn về phía anh.

Hạ Tần dưới sự chú ý của muôn người vẫn như cũ bình thản ung dung, anh quay đầu chạm vào tầm mắt của Lâm Tĩnh Nhiễm, nắm tay của cô thâm tình nở nụ cười: "Nhiễm Nhiễm, những món sính lễ kia giá trị liên thành lúc đó lẽ nào em cũng quên mất rồi sao?"

Lâm Tĩnh Nhiễm trăm triệu lần không nghĩ tới chuyện cô bị ép tứ hôn đời trước lại còn có thể dùng như vậy, mất cả nửa ngày mới nghẹn ra được một câu: “Cái này, cái này sao có thể…”

Nói chưa hết câu bàn tay đang nắm lấy tay cô thoáng dùng sức siết chặt mấy phần.

Cô nhìn trường hợp hỗn loạn tưng bừng xung quanh, đột nhiên hiểu ra dụng ý của anh.

Chỉ là, muốn cô dưới ánh nhìn chăm chú của nhiều người như vậy thừa nhận loại quan hệ này, trên mặt không thể tránh khỏi bỏng đến lợi hại.

Cuối cùng cô mím chặt đôi môi gật gật đầu: “Chuyện này sao tôi có thể quên được, chỉ là, tôi cho rằng chuyện này đã không tính nữa.”

Âm thanh của Hạ Tần dịu dàng như nước: "Sao mà không tính được cơ chứ, anh đã nói từ đầu rồi, đời đời kiếp kiếp đều chỉ nhận một mình em.”

Toàn trường nghẹt thở.

Rõ ràng là bầu không khí giương cung bạt kiếm, bây giờ đột nhiên lại tràn ngập hương vị ngôn tình nồng đậm như này là cái quỷ gì?!

________________Tác giả có lời muốn nói:”

Không cần lo lắng câu hỏi khắc phục hậu quả của giới truyền thông, tư bản đủ tiền, không có chuyện gì không giải quyết được. [doge. jpg]






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch