Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 140: Cơm tối

Chương 140: Cơm tối

Edit và beta: Nukaly

Lâm Tĩnh Nhiễm thấy mấy người cứ đứng ở đó bất động thì nghi ngờ hỏi: “Sao mọi người còn không ngồi xuống đi?”

Trúc Mẫn Hi xắn tay áo lên, muốn chạy vào trong bếp giúp cô một tay: “Nhiễm Nhiễm, anh tới giúp em!”

Kết quả, chân của anh còn chưa còn chưa bước vào đã bị Lâm Tĩnh Nhiễm ngăn lại ở ngoài.

Cô dùng hai tay tạo thành hình chữ X: "Không được! Tuyệt đối không được! Hôm nay em đã nói rồi, em sẽ đích thân chuẩn bị bữa tối cho mọi người, tuyệt đối không được để bất cứ ai giúp đỡ! Anh cũng không được!”

Trúc Mẫn Hi tủi thân mắt long lanh nhìn cô: “Anh chắc chắn sẽ không gây rắc rối cho em đâu mà ~”

Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn toàn không cho anh thương lượng: "Vậy cũng không được."

Nghe hai được cuộc nói chuyện của hai người, Thẩm Thừa Viễn đã hiểu đại khái chuyện là như thế nào, sắc mặt lúc này mới hơi dễ nhìn hơn một chút, quay đầu lại nhìn về phía Hạ Tần: "Ngồi đâu?"

Hạ Tần biết những người này có lời muốn nói, gật gật đầu, dẫn mọi người đi tới phòng khách.

Cửa phòng bếp được đóng lại, thêm vào khoảng cách từ phòng khách tới nhà bếp cũng khá xa, chí ít không cần lo lắng âm thanh nói chuyện sẽ bị Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy.

Trước mặt mỗi người được đặt một chén trà, trong khoảng thời gian ngắn không có người nào nói chuyện, trong không khí tỏa ra hơi thở nghiêm nghị.

Cách một lớp màn hình, phòng phát sóng trực tiếp cũng mơ hồ cảm nhận được cảm giác quen thuộc đại chiến sắp tới.

Khán giả không khỏi có chút mộng bức (kinh ngạc, chấn động, đứng hình, chết lặng, bốc khói lời, ngẩn tò te, cạn lời, chết đứng or chết lặng ).

Xem ra, Hạ Tần và mấy vị anh trai này đã sớm quen nhau nha! Cho nên nói, anh và Lâm Tĩnh Nhiễm quả nhiên đã có hôn ước từ trước, hơn nữa anh còn từng gặp mấy người này rồi?

Ninh Hào tựa nửa người trên ghế sa lon, hơi híp híp mắt, là người đầu tiên phá vỡ không gian yên tĩnh này: “Nếu chuyện hôn ước đã bị công khai thì, cậu định bao giờ kết hôn với Nhiễm Nhiễm?"

Anh vừa lên tiếng, bình luận trên màn hình triệt để điên rồi.

WTF! Vừa mở màn đã kích thích như thế sao?!

Hạ Tần đương nhiên sẽ không ngây thơ như vậy, nhìn thoáng qua biểu tình của đối phương, nở nụ cười: “Em đã thương lượng chuyện này với Nhiễm Nhiễm rồi, chuyện này còn phải xem ý tứ của các anh.”

Trả lời như vậy vẫn tính là khiến cho người vừa ý, chí ít cũng khiến cho mấy vị anh trai đang ngồi đây cảm nhận được trong lòng Nhiễm Nhiễm vẫn có mấy vị anh trai này.

Lục Dịch Tuyên nghe vậy gật gật đầu: "Nếu như đễ muốn nghe ý kiến của bọn tôi, vậy thì chuyện cũng đơn giản rồi. Bây giờ sự nghiệp của Nhiễm Nhiễm còn đang phát triển, chuyện cưới xin này cũng không gấp. Chờ bao giờ sự nghiệp em ấy vững chắc rồi xuy xét sau cũng không chậm, đến lúc đó lại bàn bạc kỹ hơn."

Nói gần nói xa đều chỉ muốn ám chỉ với Hạ Tần một chuyện chính là: Bây giờ chuyện hôn ước cũng đã truyền ra ngoài, coi như cho cậu chiếm hời trước mấy hôm, đừng có mà tự đắc. Rốt cuộc cuối cùng Nhiễm Nhiễm có kết hôn với cậu hay không còn phải xem đã, chỉ cần bọn tôi không đồng ý thì cậu đừng có mà mơ.

Lời nói này không hiểu sao lại tình cờ trùng hợp với đề nghị trước đó của Lâm Tĩnh Nhiễm, có gì cứ phải thu phục mấy ông anh của cô trước đã.

Hơn nữa, nương theo chuyện hôm nay bọn họ tham gia phát sóng trực tiếp, nói ra một là cho Hạ Tần nghe, mặt khác cũng là nói cho khán giả toàn quốc đang xem nghe.

Lời nói đầy hàm nghĩa sâu xa này các khán giả chưa hẳn có thể nghe hiểu toàn bộ, nhưng bọn họ vẫn có thể nghe ra một thông điệp rõ ràng “Muốn cưới Nhiễm Nhiễm nhà bọn này ấy hở, bây giờ còn sớm lắm, cậu chờ đi”.

Sở dĩ lúc này các dân mạng đều chú ý đến chủ đề này là vì mấy hôm nay chuyện này vẫn luôn ầm ĩ trên mạng.

Nhưng chỉ qua một thời gian nữa thôi, cơn sốt này rồi cũng sẽ qua đi, độ quan tâm r cũng sẽ hạ nhiệt.

Chờ đến khi chuyện này chẳng còn ai chú ý tới thì dù bọn họ có trở mặt không nhận vụ hôn ước này cũng sẽ chẳng còn ai có thể bảo họ như thế nào.

Dù gù cũng đã sống hai đời rồi, chuyện như không biết xấu hổ trở mặt không nhận người này tất cả mọi người đều hiểu.

Nếu như đổi thành trước đây, Hạ Tần sợ là đã sớm lên tiếng lạnh giọng trào phúng bọn họ rồi, nhưng trước đó đã có yêu cầu của Lâm Tĩnh Nhiễm, anh chỉ có thể nắm vào quy tắc phục tùng vô điều kiện người nhà vợ, cực kỳ ngoan ngoãn nở nụ cười: "Các anh thấy vui là được ạ.”

Chẳng ai ngờ được thái độ của Hạ Tần lại như thế này, mấy lời đã được chuẩn bị kỹ càng sau đó trong lúc nhất thời ngược lại lại không nói ra được.

Quả thực không thể không nghi ngờ, người này có phải đang cố ý qua loa đồng ý với bọn họ trong chương trình hay không đây.

Ấn đường mấy người đều hơi nhíu lại, biểu tình không vui trên mặt càng rõ ràng.

Hạ Tần nhìn tất cả trong mắt, không khỏi lấy điện thoại di động ra một lần nữa lật qua lật lại kiến nghị mà các cư dân mạng đưa ra cho mình.

Không phải nói anh phải thuận theo tất cả các yêu cầu của anh vợ sao? Anh làm thế này hẳn là không sai nhỉ?

Lâm Tĩnh Nhiễm lúc này cũng đã làm được gần xong, sau khi một bát thức ăn tỉ mỉ cuối cùng được bày lên trên bàn, thấy mấy người trong phòng khách còn đang hài hòa vui vẻ ở chỗ đó nói chuyện phiếm, cô không khỏi ngầm nở nụ cười, gọi mọi người lại: “Cơm tối đã chuẩn bị xong, mau tới ăn nào!”

Không thể không thừa nhận, khoảng thời gian này cô khổ tâm nghiên cứu vẫn có thể coi là có thành quả, chí ít lúc máy quay phim đảo qua, vẻ ngoài của những món ăn kia đều không còn là màu đen xì xì như lần trước nữa, nhìn còn có vẻ bình thường hơn rất nhiều.

Lâm Tĩnh Nhiễm ôm bát ăn cơm, thấy Thẩm Thừa Viễn gắp một miếng khoai tây nhỏ đưa vào trong miệng, không khỏi cõi lòng đầy mong đợi nhìn sang: "Anh hai, anh thấy thế nào?”

Thẩm Thừa Viễn nghiêm túc thưởng thức một chút, khóe miệng nâng lên thành ý cười nhẹ: “Ngon."

Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức tươi cười rạng rỡ: "Ngon thì anh ăn nhiều một chút nha!"

Thẩm Thừa Viễn cưng chiều nhìn cô một cái: "Được."

Trúc Mẫn Hi bên cạnh thấy một màn này thì lập tức không khống chế được muốn tìm cảm giác tồn tại: "A a a, Nhiễm Nhiễm, canh của em nấu như nào vậy? Sao mà ngon quá đi! Ài, tiếc là em không nấu nhiều, nếu không có khi một mình anh cũng uống hết được cả nồi ấy chứ! Chừng này hoàn toàn không đủ mà!”

Các khán giả: ...

Mặc dù màu canh cũng được tính là tươi ngon, nhưng anh thật sự có thể nghiêm túc thổi phồng đến mức đấy luôn à? Tài nấu ăn của Nhiễm muội có thể tinh tiến nhanh vậy luôn hở? Chắc không phải là bả bật hack đấy chứ!

Nhìn mọi người ăn đến có tư có vị như thế, Lâm Tĩnh Nhiễm có một niềm hào hứng xuất phát từ nội tâm, vừa tích cực gắp thức ăn cho mấy ông anh nhà mình vừa không quên đắc ý thay người nào đó tranh công: "Nếu mà các anh thích thì sau này em sẽ năng xuống bếp làm đồ ăn cho các anh hơn. Nói cũng phải cám ơn Hạ Tần, nếu không có anh ấy giúp thì tay nghề của em chắc không thể khá lên nhanh như vậy đâu, các anh không biết đâu, vì để học làm mấy món này em suýt chút nữa đã thiêu rụi nhà bếp của anh ấy đấy.”

Tư thế và cơm vào miệng của Hạ Tần hơi dừng một chút, một giây sau, không có gì bất ngờ, anh cảm nhận được bầu không khí sung sướng ban nãy lập tức như rơi vào hầm băng: "..."

Cô gái ngốc này nữa, em nói như thế không sợ kéo thêm điểm thù hận cho anh à?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch