Mặc dù mấy người khác nhìn như mặt không đổi sắc tiếp tục ăn cơm, nhưng thần sắc nơi đáy mắt đã sắc bén như lưỡi đao.
Lần nấu cơm đầu tiên của Nhiễm Nhiễm là nấu cho cái tên này còn chưa tính, thế mà lần này bữa cơm bọn họ đang ăn cũng có quan hệ với tên kia? Thực sự là không thể tha thứ!
Phòng phát sóng trực tiếp không cảm giác được bầu không khí tại hiện trường, nhưng các khán giả lại bị một miếng cẩu lương này đột nhiên thồn vào miệng làm nghẹn họng: ???
Cho nên hai người ấy vậy mà lại ở sau lưng bọn này, tại một nơi mà bọn này không biết điên cuồng tung hint?
Cái này không thể được, vạn người huyết thư gửi tới ê-kíp chương trình muốn được quay hình 24/24 a a a!
Bên trong phòng ăn, Ninh Hào dùng đũa nhẹ nhàng gõ bàn một cái, phá vỡ tình cảnh im lặng đột nhiên xuất hiện nay: “Nhân tiện hôm nay mọi người đều vui vẻ, tôi đề nghị, không bằng mọi người cùng chơi một trò chơi đi?”
Lâm Tĩnh Nhiễm tò mò: “Chơi cái gì ạ?”
Ninh Hào nhẹ nhàng nở nụ cười: "Chúng ta sẽ chơi một trò, kiểm tra trình độ hiểu rõ Nhiễm Nhiễm của mọi người."
Trúc Mẫn Hi nóng lòng muốn thử: "Cái này đơn giản, tất cả mọi chuyện của Nhiễm Nhiễm chắc chắn em đều rõ như lòng bàn tay!"
"Đừng nóng vội." Ninh Hào nói xong còn tiện tay cầm một một ly rượu lên, sau khi đổ đầy rượu vang đỏ vào mới đặt lên trên bàn ăn: “Đợi lát nữa Nhiễm Nhiễm sẽ ra câu hỏi, mọi người sẽ xem ai đáp đúng trước tiên, người đáp sai sẽ bị phạt rượu, nếu đáp đúng..."
Nói tới chỗ này, anh thoáng ngừng một lát, ý vị thâm trường nhìn Hạ Tần một cái: "Đáp đúng, có thể tùy ý chỉ định một người uống hết cốc rượu này.”
Thẩm Thừa Viễn rủ xuống con ngươi: “Cũng được đấy.”
Hiển nhiên Lâm Tĩnh Nhiễm không thích cách chơi này lắm, nhưng thấy tất cả mọi người đều không có ý kiến thì cũng chỉ có thể đồng ý.
Câu hỏi đầu tiên của cô là: cô thích màu gì, câu này bị Trúc Mẫn Hi nhanh chóng cướp lời đáp đúng.
Sau khi đáp xong anh còn cực kì đắc ý, vừa khoe khoang một phen, vừa đặt ly rượu vang đỏ kia tới trước mặt Hạ Tần.
Hạ Tần cũng không nói gì, trực tiếp uống một hơi cạn sạch.
Câu hỏi thứ hai là Lâm Tĩnh Nhiễm thích con vật nhỏ nào nhất, lần này Trúc Mẫn Hi đáp là thỏ, Thẩm Thừa Viễn đáp là chuột.
Thẩm Thừa Viễn trả lời đúng.
Trúc Mẫn Hi cảm thấy có chút không phục: "Không phải chứ, rõ ràng là Nhiễm Nhiễm thích thỏ mà! Hồi bé em còn tặng cho em ấy một con đấy!”
Lâm Tĩnh Nhiễm có chút áy náy nhìn anh: “Ầy, lần này phải xin lỗi anh tư rồi, anh hai đáp đúng."
Còn về nguyên nhân cô thích chuột, cô sẽ không nói thêm.
Cô cũng không thể ở trước mặt các khán giả toàn quốc nói vì cô thấy đám chuột kia giống cô, đều sợ mèo nên mới có cảm giác thân thiết chứ?
Chỉ sợ không cẩn thận cô sẽ lại dùng tư thế quái lạ lên hot search mất.
Trúc Mẫn Hi lòng không cam tình không nguyện uống một ly rượu, uống xong đặt cái ly trống không lên bàn: “Tiếp đi!”
Thẩm Thừa Viễn liếc mắt nhìn anh ấy, không tiếng động đưa đưa một ly rượu khác cho Hạ Tần.
Trò chơi tiếp tục, mấy câu hỏi sau đó đều lục tục được mấy người khác trả lời, Trúc Mẫn Hi liên tục đáp sai, uống đến cuối cùng, anh ấy còn có chút tự mình hoài nghi chính mình: “Không thể nào, không thể nào! Nhiễm Nhiễm mà tui quen và Nhiễm Nhiễm các người quen thật sự là cùng một người sao???”
Lục Dịch Tuyên châm biếm: "Chỉ riêng dáng vẻ sơ ý bất cẩn kia của em thôi mà cũng dám so sánh với bọn anh à?”
Ninh Hào cũng không quên kích thích thêm một câu: "Em chỉ biết gây rối thôi, nếu nói ai là người thương Nhiễm Nhiễm nhất thì chỉ có thể là anh.”
Thẩm Thừa Viễn: "Không, là anh.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn bọn họ tự nhiên lại bắt đầu đấu võ mồm, trong lòng buồn cười, trên mặt lại không để lộ ra chút ý cười nào, cô cảm thấy khá lo lắng, tầm mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Hạ Tần bên kia.
Mặc dù bọn họ đang chơi trò chơi nhưng sao cô có thể không nhìn ra được mấy ông anh của mình đang mượn việc này để ra oai với Hạ Tần chứ.
Vừa nãy, trong quá trình chơi trò chơi, tất cả mọi người đều cướp nhau đáp lời, chỉ có Hạ Tần không đáp.
Anh cứ như vậy ngồi ở một bên bàn ăn, mỗi khi có một người trả lời đúng, ly rượu sẽ được đặt lại ở trước mặt anh, anh lại không từ chối một ly nào.
Sau nửa giờ không dài không ngắn, cũng không biết anh đã uống bao nhiêu rượu nữa.
Lúc mới bắt đầu còn uống rượu vang đỏ, đến cuối cùng cũng không biết từ lúc nào đã đổi thành rượu trắng rồi.
Mặc dù trên mặt Hạ Tần nhìn qua không có gì khác thường, nhưng cô luôn cảm thấy tửu lượng của anh chắc cũng đã tới cực hạn rồi.
Rất nhiều các cư dân mạng tâm tư cũng vô cùng tinh tế, toàn bộ quá trình bữa cơm tối này đã thông qua máy quay phim chiếu lên kênh live stream, mặc dù đây chỉ đơn giản là một bữa cơm nhưng cũng đủ để bọn họ thu hoạch được một lượng tin tức sung túc.
Lúc này, nếu như lại có thêm người nào dám nói Lâm Tĩnh Nhiễm ké fame của Hạ Tần để nổi tiếng thì đoán chừng đều sẽ bị các khán giả đang xem live stream dùng nước miếng làm chết đuối.
Đây đâu ra chuyện Lâm Tĩnh Nhiễm bám đít ké fame Hạ Tần nha, rõ ràng là Hạ Tần đang trăm phương ngàn kế lấy lòng mấy vị này anh vợ này mới phải?
Hơn nữa, không khó nhìn ra, mấy vị này anh vợ này một người so với một người càng yêu chiều Lâm Tĩnh Nhiễm hơn, cũng không biết vì sao lại không hài lòng với người đàn ông được toàn bộ giới giải trí công nhận là hoàn mỹ như Hạ Tần, mỗi một người đều không dễ trêu chọc.
Bình luận trên màn hình livestream bây giờ đều là lo lắng cho cuộc sống sinh hoạt tương lai của Hạ Tần, chuyện này, khụ khụ, con đường tương lai quá mức gian nan, xin anh hãy tự cầu phúc!
...
Sau khi cơm tối kết thúc, trong số các vị khách tới thăm nhà thì Trúc Mẫn Hi là người uống nhiều nhất, cuối cùng anh bị Thẩm Thừa Viễn vác lên trên vai mang ra ngoài.
Còn về những người khác, bọn họ đều chỉ uống mấy ly nhỏ, lúc về vẻ mặt vô cùng vẫy tay tạm biệt.
Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm tiễn mấy ông anh của mình đi xong thì chương trình phòng phát sóng trực tiếp hôm nay cũng coi như chính thức kết thúc.
Những nhân viên làm việc khác bắt đầu sửa soạn lại thiết bị quay chụp, cô vừa mới đóng cửa lại liền gấp gáp chạy tới bên cạnh Hạ Tần, hỏi: “Anh thấy thế nào? Sao ban nãy anh uống nhiều thế? Anh có thấy khó chịu ở đâu không?”
Hạ Tần nhắm hai mắt, xoa huyệt thái dương, khoát tay một cái nói: “Anh không sao.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe giọng nói của anh có chút khàn khàn, không khỏi càng thêm lo lắng, cẩn thận từng li từng tí đỡ anh đứng lên: "Anh có đi được không? Em dìu anh lên phòng nghỉ ngơi một lúc nhé?"
Vừa nãy, xuất phát từ nguyên tắc "Vô điều kiện thỏa mãn tất cả các yêu cầu của anh vợ ", Hạ Tần đúng là ai đến cũng không từ chối, đến cả chính anh cũng không biết mình đã cụ thể uống bao nhiêu rượu.
Lúc này hơi rượu đã bốc lên đầu, cảnh tượng trước mắt nhìn qua cũng trở nên mơ hồ, lúc tầm mắt buông xuống hơi đảo qua đôi lông mày đang nhíu chặt của Lâm Tĩnh Nhiễm, anh không khỏi trầm thấp cười một tiếng: "Ừ."
________________Tác giả có lời muốn nói:
Trên đường về:
Mọi người: @ Ninh Hào, mau ra đây chuẩn bị ăn đập đê.