Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 143: tàn tật

Chương 143: tàn tật

Edit và beta: Nukaly

Sau lễ trao giải, trên đường trở về, Thẩm Thừa Viễn nhận thấy dáng vẻ Lâm Tĩnh Nhiễm có chút lơ đễnh mất tập trung: "Sao thế?"

Lâm Tĩnh Nhiễm cúi đầu loay hoay điện thoại di động, lắc lắc đầu: "Không có gì ạ."

Ngoài miệng nói như vậy nhưng tâm tư vẫn không khỏi hơi lơ đễnh xa xôi.

Dù sao thì bây giờ cũng không còn sớm nữa, dựa theo bình thường, thời gian này Hạ Tần nên sớm về nghỉ rồi mới đúng.

Thẩm Thừa Viễn nhìn cô một cái, không khỏi hơi nhíu mày, cũng không nói thêm gì nữa.

Chờ đến khi anh tiện tay lấy điện thoại di động ra lật nhìn một chút mới nhìn thấy tin tức mới nhất kia, không khỏi hơi dừng lại ở tin đó.

Lâm Tĩnh Nhiễm không nhận thấy biểu cảm khác thường của anh: “Anh hai, hôm nay anh cũng mệt rồi, sau khi trở về anh nhớ đi nghỉ sớm một chút. Sáng mai anh cứ về nước trcc đi, em muốn ở lại đây chơi thêm hai ngày."

Nói xong lại không nhận được hồi âm, Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi quay đầu nhìn sang: "Anh hai?"

Thẩm Thừa Viễn đối diện với tầm mắt của cô, hơi do dự một chút, sau đó đưa điện thoại di động tới.

Vẻ mặt Lâm Tĩnh Nhiễm không hiểu cúi đầu nhìn lại, đợi đến lúc nhìn rõ nội dung bên trên, một giây sau chỉ cảm thấy như rơi xuống hầm băng.

Bài viết thông báo về sự cố khi ghi hình này mới được đăng vào xế chiều hôm nay, khi đó cô còn đang bận chuẩn bị đồ đạc để lên thảm đỏ với Thẩm Thừa Viễn đêm nay. Trong bài viết không đề cập cụ thể về vết thương, chỉ viết là khi đang quay quảng cáo bỗng nhiên con ngựa bị mất khống chế dẫn đến người trên ngựa té xuống, xảy ra sự kiện dẫm đạp.

Mặc dù toàn bộ bài viết này đều không đề cập cụ thể họ tên người bị thương, nhưng từ những bức ảnh chụp từ xa của bài viết, phàm là những người thân quen với Hạ Tần đều không khó để nhận ra người trong đó là anh.

Lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm đã mơ hồ hiểu được tại sao mình lại không nhận được tin nhắn trả lời WeChat, nhưng cô lại theo bản năng không muốn đối mặt với chuyện này.

Sau mấy giây dại ra, cô không chút do dự nhấc điện thoại di động lên gọi điện thoại cho Hạ Tần.

Kết quả lại chỉ nghe được âm thanh báo máy bận.

Lại tìm số điện thoại của Yến Bạch, bấm gọi, cũng giống như vậy.

Cả người cô thừ ra trên ghế ngồi, tay nhẹ buông xuống, điện thoại di động suýt chút nữa đã rơi xuống đất.

Thẩm Thừa Viễn tay mắt lanh lẹ tiếp được, lo lắng nhìn cô: “Em đừng hoảng."

Đúng vậy, không thể hoảng được.

Trong mấy bài báo kia chỉ nói ngựa bên trong chuồng đột nhiên nổi khùng, cũng không nói cụ thể tình hình như thế nào, lỡ như, lỡ như anh chỉ bị thương nhẹ một chút thôi thì sao?

Lâm Tĩnh Nhiễm tự an ủi mình như vậy xong thì duỗi tay ra nắm lấy tay áo của Thẩm Thừa Viễn: "Anh hai, đưa em tới khách sạn Naslier có được không?"

Thẩm Thừa Viễn gật gật đầu, nói với tài xế: "Quay đầu lại."

Xe lập tức rẽ một phát chín mươi độ, Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ cảm thấy trong nháy mắt tim mình cũng theo sau treo lên cao.

Thẩm Thừa Viễn nhìn bộ dáng này của cô chỉ cảm thấy đau lòng, lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ vỗ vào lưng ô, đồng thời gửi một tin nhắn vào nhóm WeChat thông báo cho mấy người khác.

...

Khi Lâm Tĩnh Nhiễm đến nơi, cửa khách sạn Naslier đã bu đầy người.

Ngoại trừ các phóng viên trên tay cầm máy ảnh đang không ngừng chen chúc nhau ra còn có không ít người mặc đồng phục cảnh sát người đang ra ra vào vào tiến hành điều tra, thoạt nhìn chuyện này không giống một chuyện ngoài ý muốn bình thường.

Lâm Tĩnh Nhiễm muốn vào nhưng nơi đây thật sự quá nhiều người, không có gì bất ngờ xảy ra, cô bị coi là người ngoài, bị chặn lại không cho vào.

Mà lúc này cô lại mãi không liên lạc được với Yến Bạch, chỉ có thể vô cùng lo lắng đợi ở bên ngoài.

Thẩm Thừa Viễn kéo cô tới một chỗ ở bên ngoài ngồi xuống, cởi áo khoác ra choàng lên bả vai cô, khuyên nhủ: "Em về trước đi đã.”

Đầu Lâm Tĩnh Nhiễm cúi gằm, cô nhẹ lắc đầu, quật cường nói: "Em muốn chờ ở đây.”

Một khi chưa có tin tức chính xác, trái tim của cô vẫn luôn treo cao không thể buông xuống, cô thật sự không có cách nào yên tâm được.

Thẩm Thừa Viễn không nói thêm gì nữa, cũng ngồi xuống bên cạnh: “Anh chờ cùng em.”

Buổi tối hôm nay gió có chút to, trời khá lạnh.

Lâm Tĩnh Nhiễm ngơ ngơ ngác ngác đợi ở bên ngoài khách sạn, bất chi bất giác tựa vào bả vai Thẩm Thừa Viễn ngủ thiếp đi.

Chờ đến lúc cô tỉnh dậy đã là sáng sớm ngày hôm sau, trời lờ mờ sáng, xa xa loáng thoáng vẫn còn chút ánh đèn.

Trong lúc cô còn vương cơn buồn ngủ, mơ hồ nghe thấy có tiếng người nói chuyện, cô không nghe rõ nội dung, chỉ có thể cảm nhận được rõ ràng sự khó chịu trong giọng điệu người nọ.

Lúc lâu sau cô phục hồi lại tinh thần, bấy giờ mới phát hiện không biết từ lúc nào trước mặt đã có thêm ba người, không khỏi ngây ngốc hỏi: “Sao các anh lại tới đây?”

Tối hôm qua sau khi nhận được tin nhắn của Thẩm Thừa Viễn, mấy người Lục Dịch Tuyên liền suốt đêm chạy tới đây, lúc này nhìn bộ dáng Lâm Tĩnh Nhiễm như thế này thì đều vô cùng đau lòng.

Trong lòng bọn họ đều đã tính món nợ này lên đầu Hạ Tần.

Trúc Mẫn Hi nắm tay của cô lên, vừa xoa xoa vừa thổi khí cho ấm lại: “Nhiễm Nhiễm, anh biết em không yên tâm, nhưng em cũng không thể ở ngoài này hứng gió cả đêm như thế được, lỡ như em bị cảm thì làm sao bây giờ?"

Đáy mắt Ninh Hào còn có chút ấm ức mơ hồ loáng qua, tâm trạng không tốt nhưng cũng không nói gì.

Lâm Tĩnh Nhiễm biết mấy anh đang lo lắng cho mình, trong lòng cũng áy náy, nhưng lúc này cô không lo được nhiều như thế, cô mong đợi nhìn sang Lục Dịch Tuyên: “Anh cả, anh có tin tức gì không?”

Lục Dịch Tuyên nhìn có vẻ như đang tức giận, cũng không biết anh đang tức chuyện gì nữa, cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của cô, lòng không cam tình không nguyện mở miệng nói: “Đã biết ở bệnh viện nào rồi.”

Lâm Tĩnh Nhiễm nghe vậy lập tức đứng lên: "Ở đâu vậy?"

Mấy người nhìn dáng vẻ nôn nóng này của cô, trong lòng không khỏi âm thầm thở dài.

Bọn họ chợt phát hiện, bọn họ có nghĩ trăm phương ngàn kế ngáng chân Hạ Tần hình như cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì, nhóc con ngốc nhà bọn họ đã hoàn toàn luân hãm vào rồi.

Bọn họ cũng không quá rõ ràng về sự cố lần này, nếu như sau chuyện lần này Hạ Tần tèo luôn thì còn tốt, lỡ như tên kia lại biến thành dáng vẻ cụt tay hay thiếu chân thì bọn họ thật sự phải lên kế hoạch lại cho tương lai rồi.

Nghĩ như vậy, trong lòng Lục Dịch Tuyên cũng không khỏi có chút suy tính, anh dứt khoát nói: "Đi theo anh, xe đã chờ ở bên kia rồi.”

...

Vì tin tức được phong tỏa khá tốt nên bên ngoài bệnh viện không bị nhiều người vây lại như cổng khách sạn, bệnh viện vẫn rất trật tự và hoạt động bình thường.

Nhưng bên ngoài phòng bệnh của Hạ Tần vẫn có mấy vệ sĩ cao to trông coi, nhìn thấy có mấy người đi tới thì bọn họ đều không tiếng động bước lên ngăn cản lại: “Xin lỗi, chỗ này hiện tại không nhận thăm hỏi.”

Sau một đêm chờ đợi hiển nhiên mọi người đều đã có chút cáu kỉnh, bây giờ lại bị ngăn lại thì càng thêm không còn nhẫn nại.

Mi mắt Thẩm Thừa Viễn khẽ rũ xuống, giọng điệu uy hiếp: "Tránh ra."

Vệ sĩ cũng là loại tính tình nóng nảy, lập tức xắn tay áo lên: "Sao nào, muốn gây sự à?"

Mắt thấy đại chiến chỉ cần chạm vào là nổ ngay, may có Lâm Tĩnh Nhiễm mắt sắc, nhìn thoáng qua liền thấy Yến Bạch vừa đi ra khỏi phòng cách đó không xa, cô phất tay về phía anh: “Anh Yến!”

Yến Bạch nghe thấy âm thanh quen thuộc thì xoay đầu lại.

Anh hiển nhiên không nghĩ tới Lâm Tĩnh Nhiễm lại ở chỗ này, trong thần sắc không khỏi xuất hiện một chút kinh ngạc: "Tĩnh Nhiễm? Sao em lại ở đây?”

Vệ sĩ đang chuẩn bị ra tay, thấy đều là người quen thì im lặng không lên tiếng lùi sang một bên.

Lâm Tĩnh Nhiễm mượn cơ hội này vọt thẳng đến trước mặt Yến Bạch, sốt ruột hỏi: “Rốt cuộc đã có chuyện gì thế ạ? Hạ Tần thế nào rồi anh, anh ấy có bị thương nghiêm trọng không?"

Yến Bạch lúc này mới phản ứng được, trấn an nói: “Em đừng gấp. Cuộc phẫu thuật vô cùng thành công, đã không còn vấn đề gì lớn nữa rồi."

Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy toàn thân căng thẳng như dây cung triệt để buông lỏng, dưới chân suýt chút nữa mềm nhũn ngã ra, may có Thẩm Thừa Viễn ở bên cạnh tay mắt lanh lẹ đỡ lại.

Thật vất vả mới kéo ra được một nụ cười nhẹ: “Vậy, bây giờ em có thể vào thăm anh ấy không?”

Yến Bạch gật đầu: "Tất nhiên là được rồi, chỉ có điều cậu ấy vừa mới ngủ, chắc phải một lúc nữa mới tỉnh được.”

"Cảm ơn anh.” Lâm Tĩnh Nhiễm nói xong lập tức không chút do dự tiến vào phòng bệnh.

Hiển nhiên Hạ Tần vừa mới kết thúc phẫu thuật chưa laaum cô nhìn thấy trên chân anh thạch cao, trên mặt cũng có mấy vết thương linh tinh, trên người có mấy chỗ đã bị trầy da.

Chất lỏng trong bình truyền dịch chậm rãi nhỏ xuống, cả căn phòng đều được bao phủ bởi màu trắng, chiếu lên khuôn mặt anh khiến sắc mặt anh càng thêm trắng như tờ giấy, không có chút hồng hào nào.

Tựa như Yến Bạch đã nói, anh không có việc lớn gì, nhưng cho dù anh ấy đã nói giảm nói tránh đi rất nhiều nhưng cô vẫn như cũ có thể tưởng tượng được hiện trường vô cùng thê thảm lúc đó.

Vết thương không quá nặng, nhưng cũng tuyệt đối không phải là một vết thương nhẹ.

Lâm Tĩnh Nhiễm vô cùng đau lòng, cô cẩn thận nhẹ nhàng nhấc ghế lên đặt ở bên mép giường, nhẹ nhàng nắm chặt tay Hạ Tần.

Cứ như vậy lẳng lặng không nói lời nào chờ đợi.

Trước đây mỗi lần người đàn ông này xuất hiện trước mặt cô đều khiến cô phải lải nhải lầm bầm sao anh cứ bám lấy cô dai như đỉa, nhưng vào giờ phút này cô mới đột nhiên hiểu được, không biết từ lúc nào cô đã muốn nắm lấy tay của anh, nắm mãi không buông, nắm tới cuối đời.

Cũng may lần này chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi, nếu không...

Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ mới nghĩ qua thôi đã cảm thấy vô cùng sợ hãi, cả người không nhịn được run lên, tay nắm tay Hạ Tần cũng càng thêm chặt mấy phần.

Bây giờ cô không muốn nghĩ bất cứ chuyện gì nữa, cô chỉ muốn chờ anh tỉnh lại, nói chuyện với mình.

...

Trên hành lang bệnh viện, mấy người đàn ông bình tĩnh đứng ở đó, nhìn vào hình ảnh như bị pause lại trong phòng bệnh, vẻ mặt mỗi người không giống nhau.

Bọn họ đều cho là mình rất hiểu em gái mình, nhưng tới khi tận mắt nhìn thấy vẻ căng thẳng và lo lắng kia bọn họ mới đọc hiểu tình cảm chân thực dưới đáy lòng cô.

Đây nào phải dáng vẻ bị thế cuộc bức bách mới thừa nhận hôn ước kia chứ, đây rõ ràng là đã yêu rồi mà!

Hiện thực quá mức tàn khốc, khiến cho bọn họ hoặc nhiều hoặc ít cảm thấy có chút nghẹt thở.

Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng cũng không thể không đối mặt —— Cải trắng nuôi lâu như vậy rốt cuộc vẫn bị heo ủi đi rồi!!!!

Trong hành lang vì có mấy người đang không vui đứng ngoài nên toàn bộ bầu không khí đều bị bao phủ trong một cảm giác kiềm chế.

Yến Bạch không khỏi đổ mồ hôi hột dưới đáy lòng, mấy người đứng trước mặt anh có địa vị như thế nào anh đương nhiên hiểu rõ, anh chỉ có thể cố hết sức nở ra nụ cười, đưa lời đề nghị: "Các vị có muốn qua phòng bên cạnh nghỉ ngơi một lúc hay không?"

Không có ai đáp lời anh.

Sau một chốc, Thẩm Thừa Viễn mở miệng: "Có tàn phế không?”

Yến Bạch: "A? ? ?"

Lục Dịch Tuyên: "Nếu như bị tàn phế rồi thì phải bảo bệnh viện chuẩn bị chân giản loại tốt nhất, cần làm hoàn hảo tới giống y như lúc ban đầu."

Em gái của bọn họ tuyệt đối không thể sống cả một đời với một nhân sĩ tàn tật!

Yến Bạch: "Cái kia..."

Vẻ mặt Trúc Mẫn Hi không vui: "Không phải chứ, các anh đã đồng ý rồi á? Sao em lại cảm thấy khó chịu thế không biết?”

“Hừ, khó chịu thì có tác dụng gì? Em không nhìn thấy Nhiễm Nhiễm bây giờ như thế nào à?” Ninh Hào cười lạnh, đáy mắt xuất hiện một chút âm lệ: “Lần này Hạ Tần có trở thành một tên tàn tật hay không anh không quan tâm, nhưng sau này nếu tên đó dám làm gì có lỗi với Nhiễm Nhiễm anh cam đoan sẽ khiến cậu ta bại liệt cả đời!"

Yến Bạch: "..."

Thực ra anh chỉ là muốn nói, mặc dù trường hợp lúc đó thật sự có nguy hiểm nhưng may Hạ Tần phản ứng nhanh nên thật ra còn chưa tới mức bị tàn tật đâu!

Nghĩ tới đây, anh không khỏi âm thầm lau mồ hôi lạnh chưa xuất hiện trên trán.

Chẳng qua, nói đi cũng phải nói lại, mấy vị anh vợ này của Hạ Tần quả nhiên người nào người nấy đều không dễ trêu chọc!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch