Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 144: Về nước

Chương 144: Về nước

Edit và beta: Nukaly

Vì cả một buổi tối đều không được ngon giấc nên Lâm Tĩnh Nhiễm bất tri bất giác ngủ thiếp đi ở bên giường bệnh.

Khi tỉnh dậy Hạ Tần cảm thấy có thứ gì đó đang đè nặng lên tay mình, anh nâng mắt nghi ngờ nhìn lại, lại thấy một người không có khả năng xuất hiện ở đây xuất hiện trong mắt.

Đáy mắt anh mơ hồ xuất hiện một chút kinh ngạc, dù đã cảm thấy tay mình bị ép tới hơi tê tê nhưng anh vẫn không nỡ gọi cô dậy.

Đột nhiên, mi mắt Lâm Tĩnh Nhiễm mơ hồ rung động, cô gái nhỏ hoảng hốt ngơ ngác mở mắt ra, đột nhiên không kịp chuẩn bị chạm vào một tầm mắt dịu dàng như nước.

Cô lập tức hoàn toàn tỉnh táo lại: "Hạ Tần, anh tỉnh rồi!”

Khóe miệng Hạ Tần hơi cong lên, một tay tê dại trong lúc nhất thời không động được, chỉ có thể dùng tay còn lại xoa xoa tóc cô: "Sao em lại tới đây?"

“Hôm qua em tới tham gia liên hoan phim với anh hai vừa vặn tới thành phố này, đúng lúc đọc được tin của anh nên em tới đây luôn.” Lâm Tĩnh Nhiễm nói xong âm thầm quan sát tình trạng tinh thần của anh, thấy anh thật sự mạnh khỏe thoải mái mới thoáng thầm thở phào, lo lắng hỏi: "Không phải nói tới đây để quay quảng cáo sao? Sao lại để chuyện thành ra như vậy? Sao có thể bất cẩn thế chứ!”

Hạ Tần không trực tiếp trả lời, đáy mắt sẫm màu không tiếng động che giấu đi tâm tình của anh: “Chuyện này anh sẽ điều tra kĩ hơn.”

Vừa dứt lời, cửa phòng bị người đẩy ra: "Không cần điều tra nữa, đã có kết quả."

Lục Dịch Tuyên đi tới, trên tay anh còn cầm thoe một tập tư liệu văn kiện, anh nhìn hai người trong phòng một cái, giọng điệu trầm thấp nói: "Là Thịnh Miêu."

Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi trợn to mắt: "Có liên quan gì tới tên đó ạ?”

Lục Dịch Tuyên cười lạnh: "Vốn còn định để lại cho gã mạng chó kia, ai ngờ được tên này một mực muốn chết."

Lần này cảnh quay của Hạ Tần ở trong một chuồng ngựa, theo như kế hoạch thì đây cũng chỉ là một cảnh quay bình thường, loại thao tác cưỡi ngựa đơn giản này với anh mà nói có thể gọi là quen tay hay làm, dĩ nhiên không cần để người đóng thế.

Không biết cái gã Thịnh Miêu kia mua được tin tức từ đâu, biết anh ở đây quay quảng cáo, gã lại dám giả dạng làm nhân viên công chui vào bên trong phim trường, lúc quay tới phân đoạn cuối cùng gã bỗng nhiên ném một món đồ gây nổ vào giữa đàn ngựa, triệt để khiến đàn ngựa bạo động.

May mà đời trước Hạ Tần kinh qua không ít chiến trường, dưới tình trạng khẩn cấp làm ra ứng đối thỏa đáng nhất, nếu không, đổi lại là người bình thường khác chỉ sợ đã sợ mất mạng tại chỗ.

Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm còn tưởng đây chỉ chỉ là sự cố bình thường, sau khi nghe Lục Dịch Tuyên nói xong lập tức sợ hãi hít vào một hơi, không khỏi cắn răng: “Thịnh Miêu! Sao tên đó không nhắm vào em chứ!”

Lục Dịch Tuyên không nói gì chỉ nhìn cô một cái, thật ra có một chuyện anh không nói ra.

Thực ra cũng không phải Thịnh Miêu không muốn trả thù Lâm Tĩnh Nhiễm, chẳng qua đều bị những người giám hộ trong bóng tối anh sắp xếp bên cạnh cô cản lại. Còn về phần Hạ Tần ấy hả, anh đây chẳng rảnh, không muốn nhúng tay.

Giọng điệu Lâm Tĩnh Nhiễm kiên định: "Anh cả, lần này tuyệt đối không thể bỏ qua cho gã!”

Nếu như không phải vì Lâm Tĩnh Nhiễm thì Lục Dịch Tuyên căn bản chẳng quản chết sống của Hạ Tần, nghe cô nói vậy anh chỉ bình tĩnh đáp: “Em cứ yên tâm đi, anh đã liên hệ với bên cảnh sát rồi, đời này tên đó đừng mơ được ra ngoài nữa.”

Nói xong, lại nhìn Hạ Tần một cái: “Cậu thật sự không tàn phế à?”

Hạ Tần đối diện với tầm mắt của anh khóe miệng nhẹ cười, nửa đùa nửa thật hỏi: "Giọng điệu này nghe vào khó nghĩ quá đi, rốt cuộc là anh hi vọng em tàn hay không hy vọng em tàn đây?”

Lâm Tĩnh Nhiễm có thể cảm nhận được bầu không khí bắt đầu khẩn trương lên, vội nói: "Anh cả, Hạ Tần vừa mới tỉnh dậy thôi, anh để anh ấy nghỉ ngơi thêm lát nữa đi.”

Lục Dịch Tuyên nhìn em gái rõ ràng cùi chỏ đã chĩa ra ngoài, trong lòng chỉ cảm thấy càng cơ tim tắc nghẽn, con ngươi sắc lẻm nhìn Hạ Tần, ý vị uy hiếp lập tức càng thêm nồng đậm.

Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không biết rốt cuộc chuyện gì đã khiến anh cả không vui, cô sốt ruột nhưng cũng không nói gì nữa, lại thấy cửa phòng phía sau bị người đẩy ra, có mấy người từ bên ngoài đi vào.

Giọng điệu Thẩm Thừa Viễn bình tĩnh: “Nhiễm Nhiễm, em đi ra ngoài trước đi."

Trong nháy mắt bốn người kia đã vây chặt giường bệnh lại, đại chiến sắp sửa bùng nổ, Lâm Tĩnh Nhiễm thấy thế lại càng không dám đi.

Trên mặt Ninh Hào còn có vui vẻ vỗ vỗ bả vai cô: "Nhiễm Nhiễm ngoan, em ra ngoài trước đi, bọn anh có việc muốn nói.”

Trúc Mẫn Hi cũng phụ hoạ: "Đúng thế, em cứ đi ra ngoài đi, yên tâm đi, anh thề, bọn anh tuyệt đối không đánh cậu ta đâu.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Sao càng nghe càng thấy không có chút độ tin cậy nào thế này?!

Nhưng dáng vẻ mấy vị anh trai thật sự rất nghiêm túc, rốt cuộc cô vẫn không tiếp tục kiên trì được nữa, chẳng qua, trước khi đi còn không quên dặn dò: “Các anh nhất định không được cãi nhau đâu đấy!”

...

Đợi sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm đóng cửa lại, trong lúc nhất thời phòng bệnh rơi vào một vùng yên tĩnh quỷ dị.

Hạ Tần bị mấy người vây vào giữa, có thể cảm thụ được rõ ràng địch ý nồng đậm từ mắt mấy người này.

Anh hoàn toàn không nghi ngờ, nếu như có thể chỉ sợ mấy người này còn muốn chém anh ra thành muôn mảnh ấy chứ.

Trong bầu không khí căng thẳng, anh nhẹ nhàng ho hai tiếng, phá vỡ cục diện bế tắc: "Các vị, các anh muốn nói chuyện gì vậy?”

Khuôn mặt này, biểu tình này, giọng điệu này, thật đúng là không có gì không khiến người chán ghét.

Lục Dịch Tuyên kiềm chế lại không vui trong lòng, giọng điệu cố hết sức hoà nhã mở miệng: "Chuyện của cậu với Nhiễm Nhiễm, tôi thấy còn cần phải bàn thêm một chút.”

Hạ Tần không nghĩ tới anh lại nói chuyện này, tâm tư hơi xê dịch, giữa lông mày không khỏi xuất hiện một chút kinh ngạc: "Các anh, không phản đối việc kết hôn nữa sao?”

"Chỉ là muốn cậu hiểu rõ một chuyện thôi.” Lục Dịch Tuyên nhíu mày, hiển nhiên căn bản không muốn khơi thông cuộc nói chuyện với Hạ Tần: “Nhiễm Nhiễm là em gái mà bọn tôi yêu thương nhất, cho nên, chúng tôi tuyệt đối không cho phép em ấy phải chịu đựng bất cứ chuyện bất công nào. Nếu như ở bên cậu em ấy có thể vui vẻ, vậy dù cho có bất mãn hơn nữa với cậu chúng tôi cũng có thể tạm thời chịu đựng, nhưng mà, nếu như có một ngày cậu dám tổn thương em ấy, bất cứ người nào trong bọn tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cậu."

Hạ Tần cực kỳ quyết đoán trả lời anh ấy: “Sẽ không có một ngày như vậy."

Ninh Hào cười như không cười nói: “Tốt nhất đừng nói hay quá như thế.”

Hạ Tần sâu sa liếc Ninh Hào: “Em thừa nhận, trước đây em đã từng vì quyền thế làm ra rất nhiều chuyện không nên làm, nhưng mà, ngoài chuyện chưa hỏi ý Tĩnh Nhiễm đã xin ý chỉ tứ hôn ra, em đã làm ra chuyện gì lỗi với em ấy sao?”

Thẩm Thừa Viễn trầm giọng nói: "Quả thật không có."

Hạ Tần: "Chỉ cần các anh đồng ý giao em ấy cho em, em xin thề, nhất định sẽ khiến em ấy hạnh phúc."

Trúc Mẫn Hi cảm thấy bầu không khí này khiến mũi mình hơi cay cay, anh dùng sức xoa xoa hai cái, rốt cuộc vẫn cảm thấy không quá cam tâm, cắn răng nói: "Bây giờ có nói hay thế nào cũng chỉ là nói thôi, dù sao thì tôi cũng sẽ nhìn chằm chằm cậu! Chỉ cần cậu dám để cho Nhiễm Nhiễm rơi một giọt nước mắt thôi tôi cũng sẽ đưa em ấy đi, quản cái ước định chó gì chứ, hôn ước gì đó cũng hủy hết! Hủy hết tất cả luôn! Đã biết chưa!”

Hạ Tần gật đầu, khẽ mỉm cười: "Vâng."

"Còn chuyện cuối cùng." Đôi con ngươi Lục Dịch Tuyên sắc sâu sắc nhìn anh: “Chuyện hôn ước là kia chỉ là hôn ước thôi, còn về phần bao giờ kết hôn, cuối cùng có kết hôn hay không đều phải theo ý của Nhiễm Nhiễm. Chuyện giống như lễ đính hôn ngày đó tuyệt đối không cho phép xảy ra một lần nữa! Cũng không cho phép cậu dùng bất kỳ toan tính gì ép buộc em ấy đồng ý, đây là ranh giới cuối cùng, cũng là lời cảnh cáo của tôi!"

Hạ Tần: "Được."

Ninh Hào lúc này lại như bỗng nhiên nhớ đến một chuyện, sâu kín lộ ra một nụ cười: "Đúng rồi, nếu đã nói tới đây thì chuyện sính lễ có phải nên nói luôn không nhỉ? Dù sao cũng phải bù vào có đúng không nào? Bây giờ thời gian cũng hơi gấp, cụ thể cần cái gì tôi sẽ list ra cho cậu, sau khi về nước viết ra đầy đủ rồi sẽ gửi cho cậu, nhé!”

Hạ Tần: "..."

Đây mới là điểm quan trọng nhất có phải không, đám người này là muốn mượn chuyện này tới ép khô anh chứ gì?

...

Vết thương của Hạ Tần khôi phục không tệ, qua vài ngày nữa là có thể chính thức xuất viện.

Cũng bởi chuyện ngoài ý muốn này, tập mới của chương trình " We Got Married " không thể không tạm dừng quay bọn họ, đối với chuyện này, ê-kíp chương trình cũng biểu thị có thể hiểu được.

Chẳng qua, cùng ngày hôm đó, phòng phát sóng trực tiếp của vợ chồng ma quỷ không online, không ngoài dự đoán khiến các cư dân mạng mãnh liệt quan tâm.

Dù sao thì tin tức ngoài ý muốn trước đó của Hạ Tần cũng bay đầy trời, bây giờ anh lại mãi lâu không xuất hiện, khó tránh khiến mọi người xôn xao suy đoán về vết thương của anh.

Mặc kệ là Weibo của Hạ Tần hay là Lâm Tĩnh Nhiễm đều bị các fans hâm mộ quan tâm oanh tạc tới lag cả đường truyền.

Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng chờ đợi tin tức mới từ chính chủ.

Vừa lúc đó, trên mạng lại lần nữa xuất hiện tin nội bộ cực sốc, khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến choáng đầu.

Vốn còn tưởng đây chỉ là sự cố quay chụp bình thường, lại không nghĩ tới chuyện này do có người cố ý gây nên.

Có tới mấy người đứng ra chứng thực, tuôn ra các chi tiết nhỏ tại hiện trường kinh tâm động phách ngày hôm đó.

Fans của Hạ Tần có thể nói là đã triệt để nổi giận: Mưu sát! Chuyện này chính là mưu sát! Có người muốn giết anh nhà mình!

Tên của Thịnh Miêu lần nữa xuất hiện trong nội dung hot search, chẳng qua lần này gã không còn là thiếu gia nhà họ Thịnh mặt mày rạng rỡ nữa mà đã hoàn toàn biến thành chuột chạy qua đường người người kêu đánh.

Lúc này, liên hệ tới sự kiện đính hôn ồn ào huyên náo trước đó của gã và Lâm Tĩnh Nhiễm, có không ít người đưa ra luận điệu “Sau khi vợ sắp cưới bị cướp Thịnh Miêu mới nảy sinh ý định trả thù".

Vì thế, có không ít fans của Hạ Tần sau khi mắng Thịnh Miêu xong lại không nhịn được bắt đầu điên cuồng giận chó đánh mèo đến trên người Lâm Tĩnh Nhiễm.

Đều là do người phụ nữ này, nếu như không phải vì cô ta thì thần tượng của bọn họ sao có thể gặp phải chuyện nguy hiểm như thế này? !

Cũng có không ít người hả hê quan sát, muốn xem xem sau khi trải qua chuyện sinh tử lần này Hạ Tần còn có thể không có chút khúc mắc nào ở bên Lâm Tĩnh Nhiễm hay không.

Dụ Tinh Hà đang ở lại trong nước, cho dù anh có kinh nghiệm đầy mình thì khi gặp phải chuyện như vậy cũng khó tránh khỏi cảm thấy có chút đau đầu, chỉ có thể nhanh chóng cùng bộ phận quan hệ công chúng suy nghĩ cách giải quyết.

Bây giờ Lâm Tĩnh Nhiễm và Hạ Tần đều đang ở nước ngoài, không phải chịu quá nhiều ảnh hưởng, đợi đến lúc xuống máy bay về nước, một lần nữa khởi động điện thoại mới suýt chút nữa bị số lượng tin nhắn đánh úp cho hoa cả mắt.

Mấy người Lục Dịch Tuyên đã về từ mấy ngày trước, cũng đã sớm khoá chết Thịnh Miêu ở trong tù, đời này gã cũng đừng nghĩ ra ngoài thêm một lần nào nữa.

Mà cục diện hỗn loạn tưng bừng trên mạng kia đương nhiên bọn họ cũng biết rõ ràng, sở dĩ lần này vẫn nhịn lại không ra thay đều vì muốn quan sát xem Hạ Tần sẽ ứng đối như thế nào, xem xem thái độ bảo vệ vợ của anh rốt cuộc có đủ đoan chính hay không, nếu như không đạt yêu cầu thì có một số việc vẫn nên một lần nữa suy tính xong lại nói.

Sau khi Hạ Tần xử lý xong tất cả các tin nhắn tích tụ trong điện thoại cũng đồng thời rõ rành tình hình trong nước, anh không chút do dự đăng nhập vào Weibo, đăng lên bài weibo đầu tiên sau sự kiện ngựa điên.

Hạ Tần V: Cảm ơn các bạn đã quan tâm, trước mắt thương thế của tôi đã ổn định, hiện tại rất mạnh khỏe. Đã về nước, hi vọng các bạn mạng không nên ác ý công kích vị hôn thê của tôi, dù sao cũng không có ai muốn gặp chuyện không may này, cũng không ai có thể đoán được nội tâm của một người rốt cuộc có thể ghê tởm tới trình độ nào. Chí ít, đối với tôi mà nói, tôi rất vui khi người gặp phải chuyện như vậy là tôi chứ không phải em ấy. Cảm ơn mấy ngày nay em đã ở bên anh, chỉ cần của em, ngày nào cũng là ngày nắng. @Lâm Tĩnh Nhiễm V[ hình ảnh ]

Bài đăng còn đi kèm với hình ảnh, là anh trong phòng bệnh, hai người đang nắm chặt tay nhau.

Weibo vừa ra, trách nhiệm đàn ông liền được bày ra vô cùng nhuần nhuyễn, mỗi một chữ đều tỏa ra hương vị ngọt ngào tới tiểu đường, rõ ràng là bị thương nằm viện, nhưng mà không biết vì sao tất cả mọi người khi nhìn vào bức ảnh kia lại không thể tin nhìn ra cảm giác quen thuộc… cảm giác hai người này đi hưởng tuần trăng.

Fans của Hạ Tần: Được rồi, bọn em đây còn nói gì được nữa chứ? Thôi thì, anh nhất định phải mau mau khỏe lại đấy nhé!

Fans cccc cp ma quỷ: A a a a a, thuyền nhà mị lại tung hint nữa rồi, anh chị ơi, bọn em còn ăn được!!!!

Fans của Lâm Tĩnh Nhiễm: Gần đây luôn phải thủ vững trận địa, chửi nhau tới mệt bở hơi tai, cũng may chính chủ nói vẫn tính là tiếng người, thôi, mọi người yên lặng tản đi tản đi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch