"Ha ha ha ha ha, nhóm đạo diễn: Bọn tui không có sĩ diện sao? !"
"Ha ha ha ha ha, bỗng nhiên mị cảm thấy muốn lên tiếng đồng tình với vị nhân viên đóng vai hồn ma kia ghê, mị cứ cảm thấy ổng không nhận được đủ tôn trọng."
“Không phải chứ, tui nói nè, bọn họ cứ trắng trợn ghét bỏ sự sắp xếp của nhóm đạo diễn như vậy thật sự được sao?”
"Bỗng nhiên tui lại muốn hát quá đi, phối hợp với anh em giả như không thấy ~~~ "
( lời bài hát của Tiết Chi Khiêm, còn bài nào thì tui chưa tìm ra )
"Ài, cha vợ của tôi thực sự là người tốt mà, dù sao cái công việc làm đạo diễn cũng không dễ dàng gì, nên được quý trọng."
"Ha ha ha mẹ nó, cái trò chạy thoát mật thất đáng sợ này tự nhiên thần kì thăng cấp thành cmn cái gameshow gây cười gì zậy?!”
Sau đó, trong lúc toàn màn hình đều là những dòng bình luận ha ha ha ha dập dềnh như biển thì các vị khán giả của chúng ta lại chợt nghe thấy một âm thanh vừa bình tĩnh lại quyết đoán truyền tới: “Trói anh ta lại!”
Khán giả: ? ? ?
Nhóm khách mời: ? ? ?
Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm nói xong, thấy những người khác đều không có phản ứng gì, cô còn cho là bọn họ không nghe rõ, lại nói một lần: "Anh ta là người của tổ đạo diễn, phải trói anh ta lại để tiện truy tìm manh mối."
Nghe giọng điệu này, người không biết còn tưởng là bọn họ đang đóng phim chiến tranh tình báo gì nữa cơ ấy.
Cái này cũng quá cmn thần kì rồi, lại còn chơi lên cả trò điều tra tin tức luôn rồi?
Trong lúc mấy người khác chưa kịp nói gì thì Hạ Tần đã vô cùng tán đồng gật gật đầu: “Bây giờ chúng ta vừa khéo thiếu hụt tin tức, cách này có thể dùng được.”
Cho tới bây giờ đã có thể tính là bọn họ đã qua cửa mật thất đầu tiên, thế nhưng thông thường trong một
chương trình chạy thoát mật thất hoàn chỉnh thì ít nhất cũng còn cần phải đi thêm ba bốn mật thất nữa, hơn nữa mỗi mật thất đều sẽ có gợi í ở bên trong, dù sao sau khi đi qua cánh cửa kia mọi người cũng không thể nào biết được mình sẽ gặp phải chuyện gì, cho nên nếu đã có người đưa tới tân cửa thì đương nhiên bọn họ cũng không nên khách khí.
Qua Châu là người đầu tiên phản ứng lại, nhấc tay tán thành: "Ý kiến hay!"
Lục Dĩnh Tuệ còn có chút do dự: "Thế nhưng mà. . . Đây hình như là một con quỷ đó?”
Lâm Tĩnh Nhiễm và Hạ Tần không hẹn mà cùng sửa lại lời cô nàng: “Là người."
Từ giọng điệu đến thái độ đều đồng bộ đến thần kì.
Người ủng hộ Cp bình tĩnh lập tức hưng phấn.
Trúc Mẫn Hi quét mắt nhìn hai người bọn họ một cái, vẻ mặt không thay đổi nhảy chen vào giữa hai người, xoa xoa tay: "Loại chuyện nhỏ này để anh đi."
Nhóm đạo diễn ở hậu trường đã nghe hết cuộc đối thoại của bọn họ không sót một chữ, cố nén kích động muốn thổ huyết, cắn răng hạ lệnh với nhân viên đóng vai hồn ma: “Đừng ngẩn ra đó nữa, mau chạy đi!”
Anh chàng hồn ma bấy giờ mới hồi tỉnh, nghe thấy lời của đạo diễn lại cho rằng đạo diễn muốn anh ta giữ nguyên kế hoạch làm việc, vì vậy liền tiếp tục tự mang tiết tấu lay một cái di động đi qua chỗ nhóm khách mời.
". . ."
Tổng đạo diễn không khỏi không đành lòng nhìn tiếp che đi đôi mắt, có chút không đành lòng nhìn hình ảnh kế tiếp.
Anh chàng hồn ma hồn nhiên không hề hay biết nguy hiểm sắp tới, anh ta vừa mới tới gần liền thấy đám người kia chẳng những không có chút dáng vẻ sợ hãi nào mà còn ngược lại vây quanh mình, đến lúc này anh ta mới ý thức hình như có có chỗ nào không đúng: "QAQ! ! !"
Anh ta rất muốn lên tiếng cầu cứu, thế nhưng hết lần này tới lần khác anh ta lại là một "hồn ma", không được phép nói chuyện!
Phản ứng đầu tiên là nhanh chân quay đầu chạy,
nhưng đừng thấy Trúc Mẫn Hi trong ngày thường là dáng vẻ non nớt búng ra sữa mà lầm, anh thật ra là một cao thủ kick boxing, hồn ma kia còn chưa kịp chạy đã bị anh trực tiếp đấy ngã trên mặt đất.
Nhân cơ hội này, mấy người còn lại ngay
lập tức vây quanh “hồn ma”, ba chân bốn cẳng từ trên chiếc áo trắng rộng lớn của “hồn ma” xé một miếng vải trắng, sau đó ngay lập tức hai ba vòng trói anh chàng “hồn ma” lại.
Từ hình ảnh cuối cùng nhìn lại, hồn ma này nhìn thảm đến không còn gì để nói, cái lớp trang điểm kia thì thôi bỏ qua, đến cả quần áo cũng bị người ta xé rách, ban nãy vì chạy nên anh ta còn bị người chà đạp, haizz, cái hình ảnh này quả thực quá mức xinh đẹp đến không nỡ nhìn.
Tổng đạo diễn nhìn màn ảnh trước mặt, suýt chút nữa đã bị tức đến ngất đi.
Lợi Khoan ngồi xổm xuống trước mặt diễn viên hồn ma vai quần chúng, thái độ hiền lành nói: "Không cần lo lắng, bọn tôi chỉ muốn hỏi anh mấy câu hỏi đơn giản mà thôi.”
Hồn ma kia lắc đầu liên tục, vẻ mặt thấy chết không sờn.
Hạ Tần liếc mắt nhìn anh ta: “Hẳn là anh ta muốn nói, tôi chỉ là một con “ma”, không thể nói chuyện."
Đôi mắt của hồn ma kia lập tức sáng ngời, gật đầu lia lịa.
Lợi Khoan cảm thấy hơi không còn gì để nói cái thiết lập này: "Vậy phải làm sao bây giờ? Không phải sẽ không hỏi được gì hay sao?”
Hạ Tần: "Không sao, chúng ta cứ hỏi, anh ta chỉ cần gật đầu hoặc là lắc đầu là được rồi."
Cả người hồn ma kia chợt dừng lại, dù chỉ là một chút động tác cũng không làm, từ dáng vẻ này rõ ràng có thể thấy anh ta sẽ không phối hợp với bọn họ.
Dù sao đây cũng chỉ là một gameshow mà thôi, anh ta đương nhiên hoàn toàn không sợ bọn họ sẽ thật sự làm gì mình, dù sao thì bọn họ cũng là người nổi tiếng mà không phải sao.