Hiển nhiên Qua Châu đã không còn nhiều kiên nhẫn: "Chúng ta ở đây tốn thời gian với anh ta làm gì, tôi thấy không có kết quả gì đâu! Vẫn là nên đi nhanh đi!"
Tạ Quan Vũ gật đầu: "Quả thật không dễ xử lí."
Hạ Tần cười híp mắt quay đầu lại nhìn thoáng qua Lâm Tĩnh Nhiễm, hỏi: "Em thấy sao?"
Lâm Tĩnh Nhiễm bị anh dùng ánh mắt kia nhìn qua, không biết vì sao trong lòng lại sinh ra một cảm giác kỳ dị, chớp chớp mắt, cũng cười theo: "Anh nói xem?"
Trúc Mẫn Hi bị dáng vẻ “Liếc mắt đưa tình” này của hai người bọn họ khiến cho xù lông: “Có lời gì hai đứa cứ việc nói thẳng ra là được rồi! Ở đó tỏ ra bí hiểm cái gì!"
Hạ Tần ngẩng đầu nhìn mấy chỗ tối xung quanh một chút, nói: "Mặc dù không nhìn thấy, nhưng bây giờ chúng ta đang phát sóng trực tiếp, chỗ này nhất định sẽ có camera. Nếu như chúng ta lột hết quần áo của anh bạn này ra thì có phải sẽ rất thú vị hay không?"
Lâm Tĩnh Nhiễm phụ họa: "Tôi cảm thấy rất thú vị.”
Anh chàng hồn ma: ? ! ! !
Khán giả: ? ? ?
Hai người là ma quỷ sao? CP bình tĩnh gì cơ, có mà CP ma quỷ thì có!
Nhưng mà hai người này hiển nhiên không phải chỉ là tùy tiện nói một chút, bọn họ còn đi về phía trước hai bước, ngay lúc bọn họ sắp hành động thì hồn ma trước mắt lại di động.
Anh chàng hồn ma lúc thấy hai cái ma trảo đưa đến trên người mình thì bỗng nhiên điên cuồng vặn vẹo cơ thể, sau khi anh ta làm một trận ngôn ngữ tay chân phát ra từ sâu trong linh hồn thì rốt cục tất cả mọi người cũng cảm nhận được ý nguyện mãnh liệt bằng lòng phối hợp điều tra của anh chàng này.
Nhóm đạo diễn: ". . ."
Ý chí cầu sinh mạnh mẽ như vậy, bọn họ thật sự có muốn ngăn cũng không ngăn được!
Rất nhanh, dưới sự phối hợp cực kỳ của anh chàng hồn ma, nhóm khách mời rất hài lòng nhận được tư liệu tin tức mà bọn họ muốn.
Lần này trong tập đầu tiên của chương trình,
ngoại trừ cảnh cửa đầu tiên mà bọn họ vừa bước qua kia tổng cộng còn bốn căn mật thất nữa, ở phía sau hẳn là không có loại an bài ác độc đáng sợ như kiểu để người sống hoá trang sắm vai quỷ như thế này, nhưng vẫn còn một vài cạm bẫy khác. Nhưng thật ra đoạn kết thúc lại không có sắp xếp đặc thù nào nữa, hẳn là nhóm đạo diễn chủ yếu chỉ muốn để cho mấy thành viên cố định có thể qua tập đầu tiên quen thuộc với nhịp điệu của chương trình trước, cho nên các mật thất khác đều khá thường giống, chỉ cần bọn họ tìm thấy cửa ra cuối cùng liền có thể thuận lợi qua cửa.
Nếu đã biết mục tiêu cuối cùng là gì thì tất cả chuyện sau đó hiển nhiên sẽ dễ làm hơn nhiều.
Nhóm khách mời mang theo tình báo của mình nghênh ngang rời đi, chỉ lưu lại một hồn ma đang một mình nằm trong đường hầm mừng đến phát khóc.
Má ơi, may mà cuối cùng con cũng có thể bảo vệ được trinh tiết của mình rồi!
Cách đó không xa ở chỗ cánh cửa phía cuối con đường, Qua Châu đường dùng sức lôi cả nửa ngày mà cánh cửa cũng không có chút động tĩnh gì, lúc anh ta đang cau mày lại thấy Tạ Quan Vũ chỉ đẩy nhẹ một cái cánh cửa kia liền trực tiếp mở ra.
Qua Châu: "Sao anh biết phải đẩy ra vậy, anh thông mình thế!”
Tạ Quan Vũ: ". . ."
Anh nghiên túc đấy à? Sao tôi nghe lại không cảm thấy được chút vui vẻ khen ngợi gì vậy…
Khi tất cả mọi người nhảy xuống từ cửa đường hầm, nhìn cảnh tượng trước mắt này không khỏi hít vào một hơi thật sâu.
Lâm Tĩnh Nhiễm là người đi ra sau cùng, Hạ Tần vô cùng lịch thiệp duỗi tay giúp đỡ cô một phen, lúc này Trúc Mẫn Hi cũng như hình với bóng mà theo tới.
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn cảnh người trái kẻ phải theo sau làm hai đại hộ pháp thì bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ đau đầu, lúc này mới nhớ phải đánh giá cảnh vật chung quanh một vòng, đến lúc nhìn kĩ lại không khỏi cảm thấy có chút khiếp sợ.
Thật không biết tổ tiết mục đã đi đâu mà có thể tìm ra được cái khu đất này, rõ ràng là ở bên trong nhưng lại có thể biến thành một mảnh nghĩa địa hoang tàn vắng vẻ, bia mộ từng cái từng cái uy nghiêm đáng sợ thành hàng ở trước mắt, nếu như không phải vì cảnh tượng tàn bạo hồn ma độc đáo kia quả thực quá phá hoại bầu không khí thì có khả năng lúc này tất cả mọi người đã thật sự cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Qua Châu nhìn xung quanh một chút, hơi không tìm được manh mối gì: “Nơi này phải tìm manh mối như thế nào đây?”
Tạ Quan Vũ liếc mắt liền thấy mấy cái xẻng được chất đống rối tung bên cạnh, xẻng này chắc chắn là đạo cụ được chuẩn bị sẵn cho bọn họ, trầm mặc: "Nếu như tôi không đoán sai thì, chắc là chúng ta sẽ phải đi đào mộ."
"? !" Qua Châu : "Anh nghiêm túc đấy à?”
“Ừ, nếu không bỗng dưng bọn họ để nhiều xẻng ở đây như vậy làm gì.” Lợi Khoan xắn tay áo, chọn một cái xẻng cầm lên, không ngừng thúc giục: “Tranh thủ đi làm việc thôi!”
Anh cả đã lên tiếng, những người khác đương nhiên cũng chỉ có thể làm theo, rất nhanh, trong tay mỗi người đã có một cái cái xẻng, ai nấy dấn thân vào trong đội ngũ lao động.
Đang yên đang lành trung đoàn khách mời trai xinh gái đẹp lại nháy mắt biến thành tiểu phân đội đi đào đất, từng người từng người nhanh chóng khởi công.
Lâm Tĩnh Nhiễm cầm xẻng liên tục đào mấy lần, thấy mấy ngôi mộ sau khi mở ra đều rỗng tuếch thì không khỏi hơi nhíu mày.