Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 39:

Chương 39

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Hai căn mật thất phía sau trên cơ bản chỉ là giới thiệu thông tin nội dung bối cảnh của tập một này, một đường đi tiếp bọn họ tìm được đều là một ít manh mối về nội dung của chuyện xưa, tiện thể còn cho mọi người biết về lai lịch của anh chàng hồn ma mà bọn họ gặp ban nãy.

Khi không còn các nhân tố máu tanh bên ngoài ảnh hưởng, biểu hiện của Tạ Quan Vũ rất nhất quán là một người bình tĩnh có đầu óc logic, rất nhanh, từ một ít manh mối rắc rối phức tạp đã tìm được trong các mật thất thành công phá giải cơ quan quan trọng, cứ như bật hack dắt mọi người đi tới nơi cuối cùng trong mật thất.

Chỗ này cũng là một nơi được bày bố như ngoại cảnh, là một đình viện cỏ dại mọc um tùm.

Không biết bên sản xuất đã làm thế nào mà rõ ràng bọn họ đang ở trong phòng nhưng lại cảm thấy xung quanh phảng phất như có từng cơn gió lạnh, thật sự khiến cho người ta cảm thấy mình đang ở bên ngoài vùng dã ngoại hoang vu.

Ngoài cổng lớn đang bị khóa, hiển nhiên chỉ cần bọn họ có thể đi ra từ chỗ này thì tập một của chương trình cũng có thể triệt để kết thúc.

Nhưng mà dù cho đã đi tới tận chỗ này thì tất cả mọi người vẫn như cũ không dám thư giãn, vô cùng tỉ mỉ lục soát khắp thảm cỏ.

Không mất bao lâu, ở bên Lục Dĩnh Tuệ truyền đến âm thanh: “Mọi người ơi, qua đây xem nè, mặt đất chỗ này hình như có cái gì hay sao ấy!”

Những người khác nghe vậy đều vây lại, Lâm Tĩnh Nhiễm cũng chuẩn bị đi qua đó xem, nhưng mà ngay tại lúc này, chỗ bụi cỏ trước mặt cô hơi lay động, bỗng nhiên có một thứ gì đó quỷ dị nhảy ra ngoài.

Thông qua giao diện livestream, các khán giả mắt sắc đều thấy được, đó là một con mèo đen hai mắt hai màu.

Mặc dù con mèo đột nhiên xuất hiện này trong bối cảnh này nhìn qua thật sự khiến cho người ta sợ hãi, nhưng so với mấy cái vui thú ác độc trước đó của nhóm đạo diễn thì, chỉ có thể nói là cực kỳ đáng yêu, hoàn toàn không tính là gì.

Nhưng mà ngay một giây sau mọi người lại nghe thấy trong màn hình truyền đến một giọng thét chói tai.

Còn chưa kịp nhận ra đâu là nơi phát ra âm thanh thì đã thấy một bóng người xuất hiện, Hạ Tần nhanh chân vọt tới trước mặt Lâm Tĩnh Nhiễm, vững vàng bảo hộ cô ở trong lồng ngực, vừa vỗ bả vai cô vừa dịu dàng an ủi: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì, con mèo đí đã đi rồi, không cần sợ."

Phản ứng đầu tiên của khán giả: ? ? ?

Mấy cái thi thể khủng bố máu tanh như vậy Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không sợ mà lại sợ mèo?

Phản ứng thứ hai là: Đ má, Hạ Tần đột nhiên bùng nổ lực lượng bạn trai đây là xảy ra chuyện gì? Thậm chí còn tự nhiên như thế là sao?

Lâm Tĩnh Nhiễm bị con mèo đen vừa chui ra dọa cho hồn phi phách tán, sau khi cảm nhận được có một cái ôm dịu dàng bảo vệ mình thì mới chậm rãi bình tĩnh lại, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được tim đang đập nhanh đến chóng mặt.

Đợi đến lúc phục hồi lại tinh thần cô mới nhìn Hạ Tần, trong đầu đang nghĩ muốn nói "Cảm ơn" nhưng đến khi âm tiết đi tới trên miệng lại trong nháy mắt ngừng.

Vừa nãy khoảng cách của Hạ Tần và Trúc Mẫn Hi tới chỗ cô đều không xa cho lắm, mà anh tư lúc này sau khi nghe thấy cô hét lên đến giờ vẫn còn chưa hiểu đã có chuyện gì xảy ra, còn Hạ Tần thì đã vọt tới trước mặt cô an ủi.

Rất hiển nhiên, anh chắc chắn ngay lúc nhìn thấy con mèo đen kia xuất hiện đã có phản ứng.

Người này, biết cô sợ mèo.

Thế nhưng nếu như với thân phận ảnh đế Hạ Tần của thế giới này thì anh từ đâu mà bà ta được?

Đến ngay cả mấy vị hoàng huynh kia cũng không hề biết cái nhược điểm ít người biết này của cô, người biết được chuyện này, chỉ có thể là người đã từng nhìn thấy cảnh cô bị mèo hù sợ. . .

Sống lưng Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi hơi hơi cứng đờ, theo bản năng lui về phía sau vài bước, sau đó thẳng tắp nhìn vào đôi mắt của người đàn ông trước mặt này, biểu tình cảnh giác hỏi: "Anh, rốt cuộc là ai?"

Con ngươi Hạ Tần mơ hồ loáng một cái, từ thái độ của cô anh biết, mình hẳn đã lộ rồi

Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm Tĩnh Nhiễm, khóe miệng mơ hồ nhẹ cười, vẫn như cũ là nụ cười mỉm dịu dàng không chê vào đâu được, chỉ là anh không trả lời.

Thái độ ngầm thừa nhận đó khiến cho Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy trong lòng lại “hồi hộp” thêm một chút, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Trong đầu không khỏi hiện ra mỗi một màn hai người ở chung sau khi cô trở về thế giới này.

Mệt cô trước đó còn suýt chút nữa đã nghĩ hai người bọn họ không phải là cùng một người, bây giờ nhìn lại cũng chỉ có thể cắn răng nghiến lợi âm thầm khen anh một câu: Cái kỹ thuật diễn này thật đúng là, quá giỏi rồi!

Cuộc đối thoại mơ hồ của hai người ngoại trừ Trúc Mẫn Hi sau khi nghe xong thì vẻ mặt dần dần ngưng trọng lên, tất cả những người khác đều là vẻ mặt ngáo ngơ không hiểu nổi. Đến ngay cả các khán giả đang xem live stream cũng đều cực kì mờ mịt, không nhịn được suy đoán, lẽ nào tập một chương trình này còn chơi có gián điệp gì đó nữa à?

Sau đó bọn họ liền thấy Lâm Tĩnh Nhiễm không nói cái gì nữa, rất nhanh khôi phục dáng vẻ bình tĩnh trước đó, ngoại trừ thoạt nhìn biểu cảm hình như có hơi căng thẳng ra thì cũng không có chút dị thường nào nữa.

Mặc dù những người khác không quá rõ đã có chuyện gì xảy ra, thế nhưng vẫn ngoan ngoãn tiếp tục nhiệm vụ đi tìm lối ra trong gian khổ.

Vốn dĩ Trúc Mẫn Hi đi qua muốn hỏi han nhưng lại bị một ánh mắt của Lâm Tĩnh Nhiễm ngăn cản, chỉ đành lui về: ". . ."

Mặc dù hai người không nói một lời nào nhưng mà anh lại có thể cảm nhận được dáng vẻ của Nhiễm muội giống như muốn bảo anh không được nóng vội.

Đợi sau khi mọi người tìm hiểu xong manh mối Lục Dĩnh Tuệ tìm thấy thì cánh cửa cuối cùng rốt cuộc được mở ra, theo sau tập đầu tiên của chương trình “chạy thoát mật thất” cũng chính thức kết thúc.

Sau một tập này các khách mời cố định cũng coi như là đã quen thuộc với nhau hơn rất nhiều, sau khi trở về khách sạn còn add WeChat của nhau.

Lâm Tĩnh Nhiễm thêm tất cả mọi người, chờ đến lúc tới lượt Hạ Tần, trên mặt cô vẫn như cũ là nụ cười mỉm khéo léo lễ phép, nhưng cô lại bất động thanh sắc đi qua anh.

Hạ Tần hỏi: "Cô Lâm, có phải là cô đã quên mất cái gì hay không?"

Lâm Tĩnh Nhiễm giữ nguyên nụ cười lễ phép: "Không có, trí nhớ của tôi rất tốt, chưa từng quên mất chuyện gì.”

Hạ Tần: "Tôi cảm thấy, giữa chúng ta hình như đã có hiểu lầm gì đó."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Nếu như chuyện tôi nhận lầm người được xem là hiểu lầm thì, có lẽ vậy đi."

Nói xong, cô thu lại nụ cười khách sáo trên mặt: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đã quay cả một ngày rồi, cũng nên đi về nghỉ ngơi thôi."

Trúc Mẫn Hi đã biết được ngọn nguồn từ chỗ Lâm Tĩnh Nhiễm, lúc này đang đứng ở cách đó không xa mắt lạnh nhìn hai người, trên mặt chỉ thiếu trực tiếp viết ra mấy chữ “Thật thoải mái”.

Yến Bạch đi tới đón người khéo nhìn thấy một màn này, anh ta nhìn sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm lên tiếng chào liền mắt nhìn thẳng đi qua người Hạ Tần, anh ta không nhịn được hỏi: “Không phải là đi quay chương trình sao? Cô Lâm làm sao vậy, em trêu chọc khì khiến cô ấy tức giận à?"

Hạ Tần nhìn bóng lưng trực tiếp đi vào thang máy kia, khó có khi lại cảm thấy có chút đau đầu: "Có lẽ, đúng không."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch