“Sau khi trở lại phòng, Lâm Tĩnh Nhiễm liên tục nhận được mấy lời mời kết bạn đến từ WeChat của Hạ Tần một mực không nhìn không nghe không thấy.
Cô đăng nhập vào Weibo nhìn một chút, không có gì bất ngờ xảy ra, cô nhìn thấy các loại tiêu đề như: #Hạ Tần vsTrúc Mẫn Hi cùng tham gia gameshow#, #Cp bình tĩnh ma quỷ#, #Nhân viên công tác đã làm sai điều gì#, #Chạy thoát mật thất lần đầu livestream#, đợi đến lúc cô lên đường đi về thì mấy bài viết này đã thi nhau trèo lên hot search, tổ tiết mục cũng vô cùng hiệu suất, ngay lập tức cắt ra mấy đoạn video ngắn thả lên mạng, lập tức khiến cho các cư dân mạng sôi trào quan tâm.
Mấy người hôm nay đi xem livestream cũng tranh thủ đề tài đang hot, mau mau chóng chóng lên khu bình luận múa tay thành chữ (gõ chữ) vô cùng hào hứng, những người đã bỏ lỡ livestream thì vô cùng đau đớn, chỉ có thể xôn xao dò hỏi lần sau chương trình livestream là lúc nào, bao giờ thì tập đầu tiên gameshow mới cắt nối biên tập xong, lịch chiếu là hôm nao, rất muốn rất muốn canh me chờ sẵn.
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn chằm chằm dòng chữ "Cp bình tĩnh ma quỷ” một hồi lâu, rất lâu, cuối cùng chỉ yên lặng tắt Weibo đi.
Không thể tin được có chút cơ tim tắc nghẽn
Móe nó, bị lừa thật là khổ!
Vừa mới thoát Weibo cô liền nhận được tin nhắn WeChat của Trúc Mẫn Hi gửi tới:
- A a a nha, Nhiễm muội! Tại sao anh lại phải lên hot search với cái tên kia chứ!!! Anh muốn uống thuốc độc tự sát!!
Lâm Tĩnh Nhiễm vô cùng đồng cảm như bản thân mình cũng bị:
- Em cũng lên hot search rồi, còn bị ghép thành couple nữa. Anh nhịn một chút đi, nhịn một chút sẽ qua ~
Trúc Mẫn Hi:
- Được rồi... Anh nhịn! Mẹ nó, nhịn cái cục cớt! [ hất bàn ]
Lâm Tĩnh Nhiễm: ...
Không thể không nói, tứ hoàng huynh của cô sau khi tới đây cũng chẳng có chút thay đổi tiến bộ nào, thậm chí bản lãnh lải nhải chua ngoa còn hạ xuống một bậc nữa.
Tất cả mọi người đều có công việc đã được an bài từ trước, Hạ Tần vừa tới khách sạn đã bị Yến Bạch đón đi mất, loại thần tượng cực kỳ được mến mộ đang có đỉnh cấp lưu lượng như Qua Châu cũng lên máy bay ngay vào tối hôm đó, Trúc Mẫn Hi vì không nỡ rời xa Lâm Tĩnh Nhiễm mà ngồi năn nỉ ỉ ôi khuyên can đủ đường mới được trợ lý đồng ý cho ở lại thêm một đêm.
Những người còn lại thì nghỉ ngơi trong khách sạn đã được đặt trước, tới sáng ngày thứ hai mới lục tục rời đi với trợ lý.
So ra thì Lâm Tĩnh Nhiễm vừa mới bắt đầu chính thức phát triển sự nghiệp lại có vẻ vô cùng nhàn nhã, cô ngủ tới lúc tự tỉnh rồi mới kéo vali hành lí của mình xuống tầng, đúng dịp gặp được mấy nhân viên công tác của tổ tiết mục chương trình “chạy thoát mật thất” đang thu dọn đồ nghề quay chụp của mình.
Lúc nhìn thấy cô đi xuống, tất cả mọi người đều xôn xao lên tiếng chào hỏi cô.
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm ở dưới tầng đợi Quan Thiên, chợt nghe thấy có người gọi mình, vừa quay đầu lại liền thấy một bóng người thoăn thoắt chạy như bay đến chỗ cô đang đứng, còn chưa kịp hoàn hồn lại đã nhận được một cái ôm mười phần nồng nhiệt: "Nhiễm muội!"
Trợ lý ở bên cạnh Trúc Mẫn Hi lúc này cảm thấy không đành lòng nhìn thẳng, nhỏ giọng bức bức: "Chúng ta phải đi anh ơi, không thể trễ nữa đâu, còn chần chờ là không kịp máy bay luôn đó.”
Thực ra theo kế hoạch chặt chẽ của Trúc Mẫn Hi thì tối ngày hôm qua đáng ra anh đã phải rời khỏi khách sạn rồi, thật vất vả mới ở lại được thêm một buổi sáng, anh đã ngồi xổm ở dưới tầng từ sáng sớm mãi mới đợi được Lâm Tĩnh Nhiễm xuống, lúc này không khỏi có chút khó chịu bĩu môi nói: “Giục cái gì mà giục, thật vất vả anh mới được quay gameshow cùng Nhiễm muội, còn không biết được lần sau gặp mặt là lúc nào đây nè.”
Trợ lý lưu ý thấy tầm mắt của những người xung quanh, ai nấy đều đang liếc ngang dọc muốn nhòm ngó bọn họ, anh nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, nhắc nhở: "Chú ý hình tượng!"
Trúc Mẫn Hi hơi cúi đầu: "Biết rồi mà."
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy đoạn đối thoại của bọn họ, không khỏi có chút buồn cười, nhìn dáng vẻ lưu luyến của Trúc Mẫn Hi, động viên nói: "Không phải là còn muốn quay MV sao, rất nhanh có thể gặp lại rồi.”
Trúc Mẫn Hi bấy giờ mới nhớ tới việc này, đôi mắt lập tức sáng ngời: "Đúng nhỉ! Suýt chút nữa anh đã quên mất rồi!"
Trợ lý: ". . ."
Cái cảm giác chân chó muốn tràn cả ra ngoài ban nãy là chuyện gì zậy? Hàng này rốt cuộc làm thế nào mà trở thành thần tượng top một vậy? !
Anh ấy nhịn một chút, rốt cục không chờ được nữa, cứ thế xách người lên kéo ra ngoài: “Thật sự phải đi rồi, còn không đi nữa máy bay sẽ bay mất đó anh!"
Trúc Mẫn Hi nắm chặt tay Lâm Tĩnh Nhiễm, vẫn còn muốn cò kè mặc cả: “Hai phút, cho anh nói chuyện thêm hai hai phút nữa thôi!"
Trợ lý: "Anh cảm thấy bây giờ anh còn chút tín dụng nào sao? !"
Lâm Tĩnh Nhiễm bị lôi kéo hai lần, đang dở khóc dở cười muốn mở miệng khuyên bảo lại nghe thấy có âm thanh đàn ông từ xa xa truyền đến: “Em vẫn y như cũ, chẳng có chút tiến bộ nào.”
Nghe thấy giọng điệu quen thuộc kia, Trúc Mẫn Hi không khỏi dừng động tác lại, anh ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, đợi đến lúc nhìn ra được là ai tới thì cũng khinh thường nhíu mày nói: “Anh cũng vẫn y như cũ, như ông cụ non chọc người chán ghét."
Lục Dịch Tuyên: "Ha hả."
Trúc Mẫn Hi: "Ha hả."
Mặc dù cả hai người đều không làm ra động tác to lớn gì, nhưng chỉ trong chớp mắt nơi đây lại như có ánh lửa bắn ra bốn phía.
". . ." Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không nghĩ tới Lục Dịch Tuyên lại đích thân tới chỗ này, cô chỉ lo hai người này một lời không hợp sẽ thật sự đánh nhau ở đây mất, vẻ mặt khéo léo nhìn về phía Lục Dịch Tuyên, hỏi: “Anh cả, sao anh lại tới đây thế?”
Lúc tầm mắt Lục Dịch Tuyên nhìn về phía cô, trong nháy mắt từ châm biếm trước đó biến thành nhu hoà như nước ấm: “Anh tới đón em.”
Trúc Mẫn Hi xem thường: "Nhiễm muội nói cần anh tới đón à? anh tự nhiên lại xuất hiện ở đây vậy nhất định là không có chuyện gì tốt!"
Lục Dịch Tuyên không để ý tới anh ấy, vẫn như cũ nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm, không nhanh không chậm nói: "Hôm qua các em livestream gameshow anh đã xem rồi.”
Tim Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi nhảy lên một cái.
Mặc dù không nói thẳng ra nhưng cũng đã vô cùng rõ ràng, anh cả lại đột nhiên xuất hiện ở đây vậy đoán chừng ảnh đã đã đoán được thân phận thực sự của Hạ Tần rồi.
Cô giao hành lý cho Quan Thiên: " Thiên Thiên, phiền em giúp chị đem đồ về công ty nhé, chị sẽ ngồi xe ngài Lục về."
Trúc Mẫn Hi thấy thế cũng muốn đuổi theo nhưng lại bị trợ lý lấy thân ra ngăn cản: “Anh còn muốn đi đâu!"
Trúc Mẫn Hi cẩn thận từng li từng tí thăm dò: "Anh chỉ muốn..."
Trợ lý nổi khùng: "Đừng có mơ!”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thấy thế, buồn cười nói: "Được rồroofianh cứ đi lo liệu công việc trước đi, công việc quan trọng, đợi mấy ngày nữa là chúng ta quay MV rồi, đến khi đó em sẽ tới tìm anh.”
Trúc Mẫn Hi mắt long lanh nhìn nhìn cô, sau đó lại tủi thân nhìn Lục Dịch Tuyên một chút, cuối cùng chỉ có thể yên lặng gật gật đầu: "Ừm, anh chờ em.”
Lâm Tĩnh Nhiễm phất phất tay với anh.
Sau khi thấy hai người kia đã rời đi, Lục Dịch Tuyên mới hỏi: " MV gì thế?"
Lâm Tĩnh Nhiễm hắng giọng một cái: "Không có gì."
Xe phụ trách tới đón Lục Dịch Tuyên đã chờ ở ngoài cửa từ sớm, là một chiếc Bentley, từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy đã hết sức điệu thấp kín đáo, chẳng qua vẫn như cũ không thể che lấp được ánh sáng sang trọng của nó.
Nhìn thấy hai người đi tới, nhân viên phục vụ khách sạn cung kính mở cửa xe ra cho bọn họ.
Kể từ lúc Lục Dịch Tuyên vừa mới xuất hiện, các mặc dù ai nấy trong nhóm nhân viên công tác của tổ tiết mục đều giả bộ như đang làm nốt chuyện trên tay nhưng thực tế đều đã dựng thẳng lỗ tai lên nghe ngóng.
Lúc hai người lên xe rời đi, mọi người không khỏi đưa mắt nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt ý tứ sâu xa.
Trước đó bọn họ đều đã nghe được một vài lời đồn về Lâm Tĩnh Nhiễm. Vốn chỉ cho rằng cô là một người mới do công ty giải trí Lược Ảnh muốn đẩy lên mà thôi, lại không nghĩ tới cô không chỉ quen biết loại nghệ sĩ đỉnh cấp như Hạ Tần, Trúc Mẫn Hi mà còn thật sự có một người có tiền ở phía sau ủng hộ.
Người đàn ông vừa rồi hiển nhiên không phải là người trong giới, nhưng cái khí độ ung dung mỗi lần nhấc chân phất tay đều khiến người không thể phủ nhận, anh tuyệt đối là một nhân sĩ thành công của giới thượng lưu.
Mọi người không khỏi trao đổi một ánh mắt ý tứ sâu xa.
Cho nên nói, bối cảnh của cô nàng Lâm Tĩnh Nhiễm này quả nhiên không đơn giản, chắc cô nàng này sẽ không phải thực sự là dựa vào quy tắc ngầm để thượng vị chứ?