Liên quan tới chuyện Trúc Mẫn Hi đột nhiên mọc ra một cô em gái, trên mạng ồn ào huyên náo rất lâu, nhưng so với chuyện công khai "Tình yêu" thì trọng tâm quan tâm hiển nhiên trực tiếp chuyển đến trên người Lâm Tĩnh Nhiễm.
Bởi vì Trúc Mẫn Hi có số lượng fans vợ và fan mẹ khổng lồ,
tự nhiên Lâm Tĩnh Nhiễm cũng có một cái tên mới, có người gọi cô là cô nhỏ, cũng có người gọi cô là em gái, nhưng mà đại đa số mọi người đều dứt khoát đi theo một chỗ với Trúc Mẫn Hi gọi cô là Nhiễm muội.
theo sau là số lượng fans trên Weibo bùng nổ nhanh chóng, hot search từ #Trúc Mẫn Hi công khai tình yêu# chuyển thành #em gái quốc dân mới xuất hiện#.
Vừa nhìn liền biết nhất định là hotsearch do Dụ Tinh Hà mua.
Nói thật, nếu như không phải số lượng fans thật sự hiện rõ ràng trước mặt, Lâm Tĩnh Nhiễm đối với nhiệt độ bất thình lình này cũng cảm thấy có chút lơ mơ.
Chỉ có thể nói Dụ Tinh Hà thật sự là có chút thủ đoạn, nếu như không phải anh ta vẫn luôn ở phía sau lặng yên không một tiếng động đổ thêm dầu vào lửa thì chỉ bằng vào đoạn văn đính chính ban nãy Trúc Mẫn Hi đăng lên cũng không có khả năng khiến cho chuyện này nhanh như vậy đã rõ ràng, càng không thể khiến cho cục diện bất lợi này hoàn toàn hóa thành trợ lực mạnh mẽ giúp cô phát triển.
Sau chuyện lần này, có thể nói Lâm Tĩnh Nhiễm càng thêm cảm thấy kính nể người đại diện trong truyền thuyết này.
Lúc này chiều gió đã tạm thời bình tĩnh lại, bộ phận quan hệ công chúng thấy nguy cơ đã được giải trừ, cũng cần sắp xếp công tác kế tiếp.
Sau khi nhận được điện thoại của Dụ Tinh Hà, Lâm Tĩnh Nhiễm không ngừng không nghỉ vội vã chạy đến công ty, gõ gõ cửa văn phòng đẩy ra đi vào, còn chưa kịp chào hỏi đã nhìn thấy cô gái đứng trong phòng, không khỏi hơi sửng sốt.
Mặc dù vẫn luôn biết Tô An cũng đồng dạng là diễn viên dưới trướng công ty giải trí Lược Ảnh, thế nhưng mà từ khi tiến vào công ty này cô vẫn chưa bao giờ đụng phải cô ta nên lúc này đột nhiên không kịp chuẩn bị lại gặp phải trong phòng làm việc của Dụ Tinh Hà, Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ cảm thấy trong lòng nhảy dựng, che kín miệng mới khiến mình không kêu ra thành tiếng.
Tô An, ảnh hậu mới nhận được cúp Châu Quang trước mắt trong giới điện ảnh hoàn toàn xứng danh chị đại, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy người thật ở ngoài màn hình.
Ngũ quan tinh tế tuyệt mỹ này, người phụ nữ này mỗi cái giơ tay nhấc chân đều toả ra mị lực độc đáo, khí tràng cứng cỏi có thể đàn áp được cả nam và nữ này, ô ô ô, bản thân người thật quả thực còn đẹp mắt gấp trăm lần trên TV nha!
Thật sự là một người phụ nữ khiến cho cả người đồng giới cũng sinh lòng ái mộ!
Lâm Tĩnh Nhiễm khống chế đôi mắt suýt chút nữa đã biến thành hình trái tim của mình, dưới sự tấn công thị giác dữ dội kia, lúc cô mở miệng còn không nhịn được mà nói lắp một chút: “Chào, chào ngài, ngại quá, hai người cứ nói chuyện tiếp đi ạ, em đi ra ngoài trước.”
Tô An là nghệ sĩ Dụ Tinh Hà đã từng dẫn dắt, lúc này xuất hiện ở trong phòng làm việc dĩ nhiên là để tìm Dụ Tinh Hà có chuyện, cô vô cùng thức thời xoay người muốn tránh ra ngoài, nhưng lại bị Dụ Tinh Hà trực tiếp gọi lại: "Không cần ra ngoài đâu, bọn anh cũng không có chuyện gì, em cứ ngồi xuống kia đi, lát nữa anh còn muốn bàn bạc chuyện kịch bản với em.”
Giọng điệu này nghe tới bình tĩnh đương nhiên, nhưng sao cô lại có thể nghe ra được chút ra lệnh và ý tứ không thể nghi ngờ bên trong, ẩn sâu trong đó như muốn nói —— Bây giờ nếu như em dám bước ra khỏi phòng một bước thì cứ chờ để lát nữa anh cho em biết tay!
Ý chí cầu sinh mạnh mẽ khiến cho Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng thu lại bước chân đang muốn hướng ra ngoài, chỉ đành ngồi xuống ghế salông bên cạnh Tô An, cúi đầu vuốt vuốt điện thoại di động, dáng vẻ “Xin cứ coi như tôi không tồn tại ở đây.”.
Nhưng mà lúc này Tô An lại mở miệng hỏi: “Cô chính là Lâm Tĩnh Nhiễm?"
Lâm Tĩnh Nhiễm không nghĩ tới vị ảnh hậu này lại biết tên của mình nên có chút thụ sủng nhược kinh: "Là tôi, là tôi."
Tầm mắt của Tô An đảo qua trên người cô một vòng sau đó quay sang nói với Dụ Tinh Hà: “Dẫn dắt một cô nhóc mới lớn như thế anh thấy thú vị sao? Anh thật sự không muốn nghĩ lại ký lại hợp đồng với em lần nữa à?”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"
Có chuyện gì thế? Sao cô lại là ‘cô nhóc mới lớn’, trong lúc vô ý cô đã trêu ai ghẹo ai?
Đương nhiên mấy lời này chỉ có thể đi được trên mép một vòng chứ cuối cùng cũng không thể hỏi ra thành tiếng.
Nếu như so sánh quan hệ của mối người đại diện và nghệ sĩ là một câu chuyện tình thỏa thuận tôi tình anh nguyện thì thoạt nhìn dáng vẻ hai người này thật giống như hai người vừa mới chia tay nhỉ?
Xuất phát từ nỗi niềm bát quái không thể kiềm chế nổi trong lòng, Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng lặng lẽ dựng thẳng lỗ tai lên.
Có thể thấy, Dụ Tinh Hà đối với đề nghị của Tô An thật sự chẳng động tâm một chút nào: “Em không cần tới tìm tôi nữa, lúc hợp đồng đến kỳ hạn anh đã nói với em rồi, em đã không còn cần tôi.”
“Sự nghiệp diễn xuất của em chỉ vừa mới cất bước, sao anh lại có thể chắc chắn như vậy?”
Tô An chỉ thiếu nói ra ba chữ “Em cần anh”, lúc này trên mặt mơ hồ đã có chút tức giận: "Em thật sự không thể nào hiểu được, rốt cuộc thì anh vừa ý với con nhỏ này ở chỗ nào cơ chứ, nếu như chỉ vì muốn thoát khỏi em mà anh cứ thế tùy tiện tìm một người để thế chỗ thì, thật sự, không cần phải làm như vậy đâu.”
Một lần nữa trúng một đao Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Cho nên rốt cuộc thì cô đã trêu ai ghẹo ai? Cô thật sự không có tiềm lực phát triển đến mức ấy sao?
Bầu không khí trong phòng có thể nói là vô cùng xấu hổ lúng túng, cô cũng rất muốn khẽ meo meo rời đi mảnh đất thị phi này, chẳng qua cô chỉ vừa mới hơi dời chân một chút, Dụ Tinh Hà ở phía đối diện đã quét tới một tầm mắt lạnh lẽo, cô chỉ có thể khóc hu hu lại lần nữa dính mông về trên ghế salông.
Ài, đã nói hai quân giao chiến không tai vạ tới người vô tội rồi không phải sao?
Hai như vậyị cứ thoải mái ở đây trình diễn tiết mục cô gái si tình và gã đàn ông phụ lòng đi mà, xin đừng kéo cô liên lụy vào chứ!
Thoạt nhìn Dụ Tinh Hà cũng khó có khi cảm thấy hơi đau đầu, anh ta day day huyệt thái dương, chỉ thấy có bóng người đi thoảng qua cửa phòng làm việc.
Lúc người đó liếc thấy người ở bên trong thì bỗng dừng bước lại.
“Hôm nay Tô An cũng ở công tình yêu à?” Âm thanh tràn ngập từ tính của Hạ Tần vẫn trước sau như một vô cùng quyến rũ, sau khi tầm mắt lướt qua hai người trong phòng thì nhẹ nhàng rơi vào trên người Lâm Tĩnh Nhiễm: “A, cô Lâm cũng ở đây sao."
Tô An thấy người tới là Hạ Tần, hơi khống chế lại thái độ của mình một chút, trầm thấp “Ừm” một tiếng, Lâm Tĩnh Nhiễm thật ra rất muốn không nhìn tới anh, nhưng ở chỗ này có nhiều người như vậy, chỉ có thể khách khí lên tiếng chào anh một cái.
Hai mắt Hạ Tần hơi cong lên, nụ cười vô cùng dịu dàng.
Lâm Tĩnh Nhiễm bị anh nhìn như vậy, theo bản năng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Cũng may hình như Hạ Tần không có í định đặt chủ đề lên người cô, anh nói với Tô An: “Lần gặp gần nhất của chúng ta cũng lâu lắm rôi ấy nhỉ, cô có muốn qua văn phòng tôi ngồi chơi một lát không? Sắp tới tôi có một bộ phim muốn mời tới làm diễn viên khách mời, vừa khéo qua thảo luận một chút nhỉ.”
Tô An hiển nhiên không muốn rời khỏi phòng, dù sao trước đó quan hệ của cô ta và Hạ Tần cũng không quá thân thiết, chẳng qua cũng chỉ là đồng nghiệp cùng một công ty mà thôi, không thể nói là rất thân thiết, nhưng nếu lúc này đối phương đã chủ động đưa ra lời mời thì cô cũng không tiện làm mất mặt anh.
Lại liếc nhìn dáng vẻ lãnh lãnh đạm đạm của Dụ Tinh Hà, thần sắc nơi đáy mắt cô ta hơi chìm xuống một chút, rốt cuộc vẫn cất bước đi ra ngoài cửa: "Được rồi, quả thật đã rất lâu không gặp nhau rồi, vậy qua ngồi nói chuyện một chút đi.”
Dụ Tinh Hà: "Không tiễn."
Dùng luôn lý do này vừa khéo cũng coi như cho cô ta một bậc thang đi xuống, cũng không để đến mức quá xấu hổ lúng túng.
Lâm Tĩnh Nhiễm chợt thở phào nhẹ nhõm, không ngờ sau khi Tô An rời khỏi văn phòng Hạ Tần lại không gấp gáp theo sau mà lại mặt mày chứa ý cười nhìn cô: “Em Lâm, phim đoàn làm phim " Thâm cung" sắp làm tiệc đóng máy, bọn họ rất buồn khi em bận không tới đó, các nhân viên công tác còn đưa cho tôi mấy món quà muốn tặng em nữa đó, lúc nào rảnh nhớ qua chỗ tôi cầm về nhé?”
Lý do này thực sự là hoàn mỹ đến không chê vào đâu được, thậm chí còn không có chút lỗ hổng nào để từ chối.