Khóe miệng Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi giật giật: "Ừm, được rồi..."
Đợi đến lúc bóng lưng biến mất sau cánh cửa ra vào, trong phòng làm việc rốt cục chỉ còn lại hai người cô và Dụ Tinh Hà.
Dụ Tinh Hà có thể cảm nhận được sự ai oán đến từ ánh mắt của Lâm Tĩnh Nhiễm, thong dong bình tĩnh đốt một điếu thuốc: "Em không cần phải để ý đến cậu ta.”
Thật ra Lâm Tĩnh Nhiễm thật sự rất chi là tò mò về chuyện cũ của hai người này, nhưng rốt cuộc cô vẫn không có can đảm đi hóng hớt chuyện của Dụ Tinh Hà: “Trước đó anh đã nói trong điện thoại là có tin tức của bộ phim kia rồi ạ?”
“Ừ, trên cơ bản chuyện em sẽ đóng vai nữ chính đã được xác nhận, sẽ không có vấn đề gì." Dụ Tinh Hà gật gật đầu, lúc này khóe miệng mới hiện ra một nụ cười: “Chẳng qua là tối nay có một bữa cơm cần em tới, sản xuất Phương muốn gặp mặt em, lát nữa em để Quan Thiên dẫn qua phòng trang điểm thu thập một chút đi, tối nay đi cùng với anh. Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì ngay đêm nay có thể trực tiếp ký hợp đồng rồi."
Trước đó Lâm Tĩnh Nhiễm thật vất vả mới được đóng một bộ phim là " Thâm cung", nội chỉ đóng cái vai nữ phụ mà cũng hào hứng rõ lâu, ấy vậy mà mới qua bao lâu đâu cô đã có thể đi đóng nữ chính rồi, trong lúc nhất thời Lâm Tĩnh Nhiễm bị tin tức tốt này đập vào đầu đến mức có chút lơ mơ, theo bản năng cúi đầu nhìn một chút bộ quần áo bình thường đến không thể bình thường hơn mà mình đang mặc: “Nhưng mà em không mang theo quần áo, ừm, nếu không thì để em về nhà một chuyến lấy đồ nhé?”
“Giờ còn qua lại thì chắc chắn sẽ không kịp nữa rồi, ở gần đây có mấy store đấym em với Quan Thiên cùng đi ra chọn một bộ đẹp đẹp đi, sau đó quay lại đây để chuyên viên trang điểm trang điểm cho em.” Dụ Tinh Hà nói xong thì ném một tấm chi phiếu lên bàn: “Trước cứ dùng thẻ của anh đi, lát về nhớ đem hóa đơn tới chỗ kế toán công ty, để công ty trả.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "... Cái này mà công ty cũng trả tiền ạ?”
Dụ Tinh Hà liếc nhìn cô một cái: "Anh nói được là được, em có ý kiến gì à?”
Lâm Tĩnh Nhiễm lắc đầu liên tục: "Không có không có, không dám không dám."
Dụ Tinh Hà gật gật đầu: "Nhưng mà em vẫn luôn ở chỗ xa như thế cũng không được, mấy nữa rảnh vẫn nên tìm một căn nào đó gần đây qua ở đi.”
Khi đó cô chọn căn nhà kia cũng là vì giá nhà chỗ đó khá rẻ, bây giờ mắt thấy sự nghiệp diễn xuất sắp phát triển không ngừng, cô cũng biết cứ ở chỗ đó mãi quả thật cũng không tiện lắm, gật đầu đáp: “Vâng ạ, chờ nhận được tiền em sẽ dọn nhà luôn!”
...
Buổi chiều, Lâm Tĩnh Nhiễm và Quan Thiên đi qua cửa hàng ở gần công ty đi một vọn chọn lấy một bộ đồ khá thích hợp với bữa ăn tối nay, sau khi trở về công ty trang điểm đã gần tới giờ hẹn, cô theo sau Dụ Tinh Hà đi xuống tầng, xe đã chờ sẵn bọn họ từ sớm.
Chỗ hẹn nằm ở trong một khách sạn xa hoa, Dụ Tinh Hà biết rõ Lâm Tĩnh Nhiễm chưa bao giờ tới những nơi như thế nào nên lúc ở trên xe hiếm có kiên nhẫn dặn dò: “Đợi lát nữa cả hành trình em chỉ cần đi theo anh là được, có chuyện gì cứ để anh giải quyết cho. Loại bữa tối như thế nào thường sẽ có mấy kẻ không biết phân biệt tốt xấu, nếu như em gặp chuyện không vui cũng đừng quá để ở trong lòng, nói chung cũng sẽ không ai có thể ức hiếp chúng ta được đâu, em cứ an tâm ăn tối là được.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy lời nói thô bạo này của anh, chợt cảm thấy có thêm mười phần sức mạnh, sau đó lại nghe thấy Dụ Tinh Hà hỏi: “Em có biết uống rượu không?”
“Cái này thì anh cứ yên tâm, tửu lượng của em được lắm.”
Dụ Tinh Hà quan sát biểu tình vô cùng tự tin của cô, gật gật đầu: "Thế thì tốt.”
Sau khi tới khách sạn, Lâm Tĩnh Nhiễm theo sau Dụ Tinh Hà đi tới chỗ hẹn.
Bọn họ đến đã được coi là sớm, sau khi vào lại phát hiện còn có người tới trước cả bọn họ, lúc nghe thấy tiếng cửa mở liền quay đầu lại nhìn về phía bọn họ.
Lâm Tĩnh Nhiễm liếc mắt một cái liền nhận ra một người đàn ông trong đó, là ngôi sao nhỏ mới nổi Phương Khung, mấy năm gần đây đã diễn qua không ít phim, cũng được coi là một trong các diễn viên trẻ rất có tiềm lực phát triển, tuy địa vị trong giới không sánh bằng Hạ Tần nhưng tuyệt đối cũng ép được cô mấy đầu.
Lúc này xuất hiện ở đây hẳn là nam chính được chọn cho phim này rồi.
Địa vị Dụ Tinh Hà trong giới rành rành ra đó, anh ta chỉ gật gật đầu với những người khác sau đó tìm một chỗ ngồi xuống, nhưng dù sao Lâm Tĩnh Nhiễm cũng chỉ được coi như người mới vào nghề, cô vô lễ phép nhất nhất chào hỏi từng người một.
Lúc đến lượt Phương Khung, chỉ thấy tầm mắt của gã ta đảo nhẹ một cái, trên mặt không chút ý cười gật đầu, coi như là đáp lại, vô cùng qua loa.
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm đi tới ngồi xuống bên cạnh Dụ Tinh Hà, có thể cảm nhận được vị người đại diện vương bài này, hiển nhiên anh ta không quá vui vẻ, không khỏi hỏi: "Sao thế ạ?"
Dụ Tinh Hà nhàn nhạt quét mắt nhìn Phương Khung một cái, giọng điệu bình tĩnh mà nói: " Không có gì, chẳng qua là có người mới quay được mấy bộ phim tàm tạm đã tự cho là mình là đại minh tinh, muốn làm cao. Mắt đặt ở tận trên đầu không phải là thói quen tốt, sớm muộn gì sau này cũng sẽ phải ăn thiệt."
Vừa nãy Lâm Tĩnh Nhiễm đương nhiên cũng cảm nhận được sự khinh thường của Phương Khung, nhưng mà dù sao thì nó cũng chỉ như gãi ngứa, cô cảm thấy nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện nên không nói gì.
Trong ngày thường cô vẫn luôn biết Dụ Tinh Hà rất bao che khuyết điểm, nhưng mà trăm triệu lần không nghĩ tới dù ở trong tình cảnh như thế này anh cũng không nể nang gì nói như vậy.
Có thể nhìn thấy không có gì bất ngờ xảy ra, sắc mặt Phương Khung trong nháy mắt chìm xuống, hình như muốn nói cái gì, rồi lại bị người đại diện ngồi ở bên cạnh đứng lên mạnh mẽ ấn về, hạ thấp giọng nói gì đó bên tai gã, có lẽ là trấn an khuyên nhủ.
Cũng chỉ có loại cấp bậc như Dụ Tinh Hà mới dám trực tiếp đáp lại thẳng mặt người ta như vậy, hơn nữa còn có thể khiến cho đối phương có khổ mà không thế nói, đổi lại là cô, cô chỉ có thể nuốt giận vào bụng làm như chưa có chuyện gì từng xảy ra.
Cho nên mới nói, mặc kệ là ở trong giới nào, hoặc là có quyền hoặc là có thế, thật sự là chuyện vô cùng quan trọng.
Mặc dù có chút tàn nhẫn nhưng đây chính là sự thực.
Lâm Tĩnh Nhiễm có chút cảm khái, ở trong lòng yên lặng kiên định hơn với quyết tâm của bản thân, sau này nhất định phải cố gắng leo lên càng cao hơn!
Bởi vì bầu không khí giương cung bạt kiếm nên toàn bộ bầu không khí trên bàn ăn nhìn qua rất bức bối, cũng may, tình trạng như vậy chẳng được bao lâu thì sản xuất Phương và mấy người khác lục tục đi tới, sau khi chào hỏi nhau, lúc này không khí rốt cục mới dần dần trở nên sống động.
Tán gẫu với nhau một lúc, người đại diện của Phương Khung thấy mãi mà còn chưa có ý định ăn thì không khỏi hỏi: "Sao thế, còn có ai chưa tới à?”
Sản xuất Phương gật gật đầu: "Ừm, còn một người."
Người đại diện không khỏi cảm thấy càng thêm kì quái.
Theo lý thuyết, loại bữa cơm như này thường chỉ có nam nữ chính và bên sản xuất tới là đủ rồi, bây giờ người tới đã không sai biệt lắm, còn có ai chưa tới nữa cơ chứ, hơn nữa đã lâu như vậy người đó còn không tới mà người bên sản xuất cũng không tỏ vẻ bất mãn một chút nào, còn định tiếp tục chờ?
Rất nhanh, câu hỏi của gã đã nhận được đáp án.
“Ngài Ninh đã ở trên đường, nhìn thời gian cũng không còn sớm, chắc cũng sắp tới rồi.”
Người đại diện vừa nghe lập tức hiểu rõ.
Ngài Ninh trong lời của ông ta hẳn là tác giả nguyên tác kiêm tổng biên kịch Ninh Hào.
Phải biết, mặc dù trong giới giải trí xưa nay không thiếu kịch bản phim điện ảnh, nhưng mà người như Ninh Hào có thể ngay từ tác phẩm đầu tiên đã bùng nổ nổi tiếng, sau đó lại liên tục bùng nổ trở thành biên kịch thiên tài, thật sự là ngàn năm khó gặp.
Hiện tại trong toàn bộ giới này người muốn xuất hiện trong phim mới của Ninh Hào có thể nói là xé rách da đầu, gã cũng phải rất vất vả mới có thể chém giết ngàn quân, từ trong đám người mới đoạt được nhân vật nam chính này, lúc Phương Khung hồi tưởng lại quá trình chém giết hung mãnh này cũng không khỏi cảm thấy trong lòng vẫn còn có chút sợ hãi.
Thực ra ở trong quá trình này, cũng không phải không có ai từng đánh chủ ý muốn ra tay trên người vị tác giả Ninh Hào này, đáng tiếc là, người này ngày thường quá mức khép kín, rất ít giao du với người bên ngoài, càng là xưa nay không tham gia các trường hợp xã giao, đến ngay cả gặt mặt anh mọi người cũng không thể.
Hôm nay cũng không biết là nguyên nhân gì ngài Ninh Hào này thế mà lại đồng ý tới tham dự bữa cơm này.
Vừa nghĩ tới có thể nhân cơ hội này để kéo gần quan hệ của bọn họ lại, gã người đại diện kia cũng không khỏi cảm thấy có chút hưng phấn.
Lúc mấy người đang ở trên bàn cơm trò chuyện các chi tiết nhỏ của dự án thì cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, nhà sản xuất ngẩng đầu nhìn một cái, theo sau nhanh chóng đứng lên: “Ngài Ninh tới rồi."
Ở cửa ra vào có một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng vô cùng sạch sẽ, lại khiến cho sắc mặt của anh càng trắng thêm mấy phần, nghe vậy cũng chỉ nhẹ đẩy chiếc kính gọng vàng trên mũi một chút, trên mặt không có chút biểu tình gì: "Ừm."
Vốn dĩ Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ theo tầm mắt của những người khác mà ngẩng đầu nhìn lại, đến lúc nhìn thấy gương mặt của đối phương thì cả người không khỏi triệt để hơi sửng sốt, ngay sau đó có một cảm xúc lập tức xông thẳng lên đầu, cô phải vất vả lắm mới có thể mạnh mẽ đè ép về để mình bình tĩnh lại.
Tầm mắt của Ninh Hào lướt qua tất cả mọi người ở đây, cuối cùng mới rơi vào trên người Lâm Tĩnh Nhiễm: "Đã để mọi người đợi lâu."