"Không có chuyện gì không có chuyện gì, ngài Ninh mau qua đây ngồi đi.” Nhà sản xuất vô cùng nhiệt tình, kêu gọi mọi người ngồi lại vào chỗ, lại quay ra nói với người phục vụ: “Ăn cơm thôi, có thể mang đồ ăn lên rồi.”
Sau đó trong toàn bộ quá trình ngồi ăn Lâm Tĩnh Nhiễm đều cảm thấy cả người như ngồi trên xe điện, tầm mắt cứ thi thoảng lại liếc về phía Ninh Hào, một bữa cơm ăn đến vô cùng mộng ảo.
Dù có như thế nào cô cũng không nghĩ tới, bộ phim Dụ Tinh Hà phí hết tâm tư mới đoạt được này lại là tác phẩm được làm ra bởi Tam hoàng huynh của cô.
Mặc dù nói vị hoàng huynh này của cô trước đây chính là loại đọc sách rất nhiều, học thức sâu rộng, cầm kỳ thư họa không gì không giỏi, thế nhưng tính cách của ông anh này từ trước đến giờ quạnh quẽ quái gở, nói dễ nghe một chút thì là mèo khen mèo dài đuôi, nói trắng ra chính là tính tình quái gở không hợp với mọi người, nếu là trước kia, bảo anh có thể trở thành một tác giả tiểu thuyết của các tác phẩm vô cùng nổi tiếng với lượng fans đông đảo thì thật sự hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng.
Nhưng mà lại cân nhắc tỉ mỉ một hồi, dù sao Tam hoàng huynh cũng không phải là thần tiên, rốt cuộc vẫn cần ăn cơm nên cho dì có như thế nào đi chăng nữa. dù có khinh thường thế tục đến mức nào thì rốt cuộc vẫn không thể không hạ phàm.
Lâm Tĩnh Nhiễm nghĩ nghĩ, trong lòng không khỏi có chút cảm khái, trong lúc vô tình vừa ngẩng đầu lại thấy nhà sản xuất đang rót rượu cho Ninh Hào, cô không khỏi đứng lên bật thốt: "Anh ấy không thể uống rượu!"
Một câu này thật sự quá đột ngột, toàn bộ mọi người trên bàn ăn kể cả Dụ Tinh Hà đều quăng tới cho cô ánh mắt kinh ngạc: "Sao em biết?"
"Khụ. . ." Lâm Tĩnh Nhiễm cũng phát hiện hành động ban nãy của mình thật sự không đúng lúc, chẳng qua là trước kia Tam hoàng huynh này của cô có bệnh đau dạ dày, cái ấn tượng hoàn toàn không được dính rượu thật sự đã ăn sâu thâm căn cố đế, lúc này mới dẫn tới bản năng
phản xạ có điều kiện như vậy, lúc này mới hậu tri hậu giác kéo lên một nụ cười: “Thoạt nhìn thể chất của ngài Ninh có vẻ không tốt, sợ là uống rượu dễ hại thân."
Dụ Tinh Hà: ". . ."
Sao anh không biết em đã học được xem tướng từ lúc nào thế?
Đang xấu hổ lúng túng, Ninh Hào vào phòng đã lâu mà không không lên tiếng bỗng nhiên mở miệng: “Ừ, không sai, dạ dày của tôi quả thật không tốt lắm, uống nước trái cây là được rồi."
Tư thế nâng bình rượu của nhà sản xuất khựng lại, hơi sững sờ một lát mới phản ứng được, cuống quít sai người phục vụ cầm nước trái cây tới.
Tiệc rượu tiếp tục, Phương Khung đã uống nhiều mấy chén, trên mặt dần dần ửng đỏ, lúc bàn bạc đến đoạn vui vẻ tầm mắt lại đột nhiên đảo qua Lâm Tĩnh Nhiễm, bỗng nhiên cười như không cười nói: "Nói đi cũng phải nói lại, bộ phim truyền hình lần này nói thế nào cũng là tác phẩm được đầu tư lớn, trong việc lựa chọn diễn viên có phải là nên xem xét tìm mấy người lên được mặt bàn hay không, đặc biệt là diễn viên chính?"
Mặc dù gã ta không nói trắng ra nhưng cũng không khác lắm.
Ngay từ khi mới gặp mặt đã có thể thấy Phương Khung có chút chướng mắt với loại diễn viên mới không có bất kỳ tư cách và sự từng trải gì như Lâm Tĩnh Nhiễm này, bây giờ tranh thủ lúc uống nhiều hơi sau cố ý mượn đề tài để nói ra ý của mình.
Lấy nhân khí hiện tại của Phương Khung, muốn có một nữ chính xứng đôi đến diễn phim với mình quả thật không có gì đáng trách, gã đoán đoàn làm phim này chọn Lâm Tĩnh Nhiễm có khi phần lớn là nhìn vào mặt mũi của Dụ Tinh Hà.
Sản xuất Phương
cũng không ôm chờ mong quá lớn với chuyện mình chọn Lâm Tĩnh Nhiễm tham gia đóng bộ phim này, nhưng thấy sắc mặt Dụ Tinh Hà đột nhiên trầm xuống thì tính nói chuyện một chút, đang lúc chuẩn bị mở miệng hóa giải bầu không khí trên bàn cơm một chút, chợt nghe thấy Ninh Hào ngồi ở bên cạnh nói: “Lời này nói nghe ra cũng có chút đạo lý, phim của tôi quả thật không phải là người nào cũng có thể diễn được.”
Tính cách của vị tác giả Ninh này từ trước đến giờ vẫn luôn cổ quái, dù sản xuất Phương tiếp xúc với anh đã cũng vẫn như cũ không sờ được suy nghĩ của người này, nghe vậy nhỏ giọng thử dò xét nói: "Ý ngài là?"
Ninh Hào: “Nếu đã nói tới thế rồi thì không bằng đổi người luôn đi.”
Câu này vừa ra, toàn bộ căn phòng đều yên tĩnh không một tiếng động, bởi vì bọn họ đều quá khiếp sợ, tầm mắt của tất cả mọi người cũng không khỏi lia về phía anh.
Còn về biểu tình của Dụ Tinh Hà thì càng là không ai dám nhìn.
Chỉ có mỗi Ninh Hào giống như hoàn toàn không nhận ra lời mà mình nói ra có chút nào kinh người, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên ly thủy tinh, mi mắt hơi rũ xuống, như thể nghĩ tới chuyện gì vui vẻ, khóe miệng vốn không có nhiệt độ gì bỗng nhiên hơi nhếch lên.
Phương Khung vốn đã uống hơi nhiều, lúc này mới mơ mơ màng màng kịp phản ứng, không khỏi giơ ly rượu lên cười cười với Ninh Hào trước mặt: "Xem ra ngài Ninh cũng có cùng suy nghĩ với tôi, nào nào, tôi mời anh một ly.”
Ninh Hào nhìn nửa ly rượu vang trước mặt, ngước mắt lên liếc mắt nhìn gã, duỗi tay nhận sau đó trực tiếp đặt lên trên bàn, nghiêng người nhìn gã: “Tôi thấy hình như cậu đã hiểu lầm rồi."
Ly rượu trong tay Phương Khung bỗng nhiên chớp mắt không còn, gã thấy có chút lơ mơ, lại thấy Ninh Hào bỗng nhiên thẳng tắp đối diện với mắt của mình, giọng điệu vui vẻ: "À, ý của tôi là, đổi cậu đi là được.”
Từng câu từng chữ rõ ràng chui vào trong tai mọi người, biến đổi quá đỗi bất ngờ dẫn tới tương phản to lớn, tất cả mọi người ở đây đều lập tức giống như chết lặng.
người đại diện của Phương Khung suýt chút nữa đã không thể nhịn được mà nhảy dựng ra khỏi ghế: "Ngài Ninh, hết thảy chuyện này đều có thể bàn bạc!"
Đầu óc hỗn độn của Phương Khung rốt cục dần dần rõ ràng lên, nụ cười trên mặt lập tức đọng lại, biểu tình cũng chìm xuống: “Anh có ý gì? Ý của anh là muốn thay tôi sao?!”
Ninh Hào thu hồi tầm mắt, nâng ly rượu của mình lên, nhẹ nhàng di động nước trái cây bên trong ly, lạnh lùng không trả lời.
Thái độ xem thường đến quá đáng kia khiến cho Phương Khung cảm thấy có chút giận dữ, lúc gã muốn nổi giận lên lại bị người đại diện ở bên cạnh tay mắt lanh lẹ lôi về.
Có thể thấy gã rất muốn Phương Khung tỉnh táo lại, thu liễm lại tính tình, chuyện như vậy nói không chừng còn có thể cố gắng nói chuyện, chỉ đáng tiếc, Phương Khung uống đã có chút nhiều, một lát sau thật sự không thể bình tĩnh lại, chỉ có thể nói mấy câu với những người còn lại, sau đó kéo nghệ sĩ của mình lui trận sớm.
Dụ Tinh Hà vốn cũng bị Phương Khung chọc cho không vui, lúc này sớm đã lười biếng dựa vào trên ghế, tâm tình khoái trá phất phất tay với bọn họ: "Trên đường nhớ cẩn thận."
Phương Khung cứ như thế bị đuổi đi, một bữa ăn đang yên lành cũng theo đó tan rã trong không vui.
Dụ Tinh Hà đặt áo khoác lên cánh tay, đang muốn cùng Lâm Tĩnh Nhiễm rời đi, lại nghe thấy Ninh Hào bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Cô Lâm, có rảnh ở lại tâm sự một chút hay không?”
Nhà sản xuất bên cạnh vừa đi đến cửa phòng nghe vậy dưới chân không khỏi lảo đảo một cái, tựa như gặp quỷ quay đầu nhìn lại.
Bọn họ không phải chưa từng thăm dò qua sở thích của Ninh Hào, thế nhưng trước kia mỗi khi bọn họ mang một cô gái nào tới cũng đều bị anh không nể mặt mũi lạnh lùng đuổi về, thật không nghĩ tới, hóa ra anh lại thích loại hình này sao? Vậy thì khó trách vừa nãy lúc Phương Khung nói mấy lời kia lại cứ như chạm vào vảy ngược của người đàn ông này, hóa ra đã sớm có tâm tư.
Phải biết là, khi mỗi một bộ phim của Ninh Hào trước khi quay luôn có một có một quy củ bất thành văn, đó chính là tất cả các diễn viên trong phim đều phải được anh gật đầu mới được đóng.
Tối hôm nay lại làm ra trò cười lớn như vậy, muốn trách cũng chỉ có thể trách Phương Khung không may đá phải tấm sắt.
Thực ra ở trên bàn ăn có chút "Tình huống đặc biệt" đều là chuyện rất bình thường, huống chi là loại người nắm quyền lực tuyệt đối như Ninh Hào này.
Nhưng cho tới bây giờ Dụ Tinh Hà đều chưa bao giờ mắc bẫy này, nghe vậy ấn đường của anh không khỏi nhíu một cái, đang lúc muốn mở miệng từ chối tay lại bị Lâm Tĩnh Nhiễm kéo lại.
Chỉ thấy cô lặng lẽ kéo anh tới bên cạnh, cố ý hạ thấp giọng nói: “Anh cứ đi về trước đi, em không sao đâu."
Dụ Tinh Hà quan sát vẻ mặt muốn nói lại thôi của cô một chút, phảng phất như đọc ra thứ gì đó bên trong, lập tức manh nha một ý niệm cổ quái, thăm dò hỏi: “Trước đó hai người quen nhau?”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn Ninh Hào một cái, có chút do dự, thế nhưng một lát sau rốt cuộc vẫn lựa chọn thẳng thắn khai báo: “Thực ra thì, ảnh cũng là anh trai của em.”
Dụ Tinh Hà hiếm khi hoài nghi có phải là mình nghe nhầm hay không: "? ? ?"
Trước đó có một Trúc Mẫn Hi còn chưa tính, nghe Quan Thiên nói cô nàng này còn có một người đàn ông thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội gọi là anh cả, bây giờ sao lại nhô ra thêm một vị Ninh Hào này rồi?
Cho nên, vị cô nương này, rốt cuộc cô có bao nhiêu vị anh trai tốt? !