Lâm Tĩnh Nhiễm đẩy Dụ Tinh Hà ra ngoài, sản xuất Phương và mấy người còn lại cũng vô cùng thức thời rời đi.
Lúc trở về, trong phòng riêng chỉ còn lại hai người là cô và Ninh Hào.
Trong lúc nhất thời, hai người nhìn nhau không nói gì, rất lâu sau cô mới vô cùng khéo léo hô lên một tiếng: "Tam ca."
cái tên Ninh Hào này hiển nhiên không phải là tên trước đó của anh, đối với cách làm đổi nghệ danh của hai ông anh trai, Lâm Tĩnh Nhiễm thật sự cảm thấy không còn gì để nói ~
Đối với cái suy nghĩ tìm dựa người vào tên này cũng bay theo mây gió.
Lúc này cô mới thật sự tin tưởng trăm phần trăm vào chuyện Lục Dịch Tuyên đã thật sự phải tốn tâm tư để đi tìm lại mấy vị hoàng huynh còn lại của cô, bằng không, dưới tình huống đến cả tên cũng không giống thì chuyện tìm ra một người trong biển người đúng là như mò kim đáy bể.
Bắt đầu từ thời khắc Lâm Tĩnh Nhiễm đẩy Dụ Tinh Hà ra ngoài, Ninh Hào vẫn luôn ngồi nguyên tại chỗ lẳng lặng nhìn chăm chú cô.
Áo sơ mi trắng trên người khiến anh nhìn có vẻ khá gầy gò, rõ ràng thân hình vô cùng đơn bạc, nhìn qua lại có một vẻ đẹp khác thường.
Chiếc kính gọng vàng trên mũi cũng không che lấp được những đường nét đẹp trên khuôn mặt anh, đôi đồng tử màu nâu đậm khi nhìn người lại khiến người ta mơ hồ sinh ra một loại ảo giác chỉ cần một cái liếc mắt cũng có thể bị anh hoàn toàn nhìn thấu tất cả.
Rõ ràng là dáng vẻ hiền lành nhỏ yếu nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy có một loại áp lực nặng nề không thể tin được.
Chỉ có Lâm Tĩnh Nhiễm mới biết rõ phía sau tướng mạo bình tĩnh giả tạo này của anh đang che giấu một linh hồn quái đản lạnh lùng đến như thế nào.
Mà cũng chỉ có lúc đối mặt với cô thì quanh thân Ninh Hào mới có thể trở nên mềm mại hơn một chút.
Anh nhẹ nhàng vẫy vẫy tay: "Qua đây."
Cả người Ninh Hào nhìn qua gầy gò, làn da trắng nõn làm nền khiến các khớp xương cũng có vẻ vô cùng rõ ràng, cảnh tượng này khiến tổng thể thoạt nhìn khí chất của anh không hiểu sao mà vô hạn trùng khớp với hình tượng vị Tam hoàng tử năm xưa.
Dưới sự hướng dẫn của thanh âm êm ái này, Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng đi tới ngồi xuống bên cạnh anh, thật vất vả mới phục hồi lại tinh thần, câu nói đầu tiên của cô lại là: “Anh ba, hiện tại thân thể của ạm như thế nào rồi?”
Lông mày Ninh Hào hơi nhíu lại, anh mím môi, trầm thấp nở nụ cười: "So với trước đây khá hơn nhiều."
Nghe cứ như là an ủi, nhưng lại thật sự không giống một lời gì hay ho.
Dù sao cơ thể của Tam hoàng tử lúc đó thật sự quá kém, gần như từ nhỏ đã ngâm mình trong thuốc thang, là một cái ấm sắc thuốc, nếu như chỉ là so với khi đó tốt hơn một chút thì rốt cuộc vẫn khiến cho người ta cảm thấy không quá yên tâm.
Ninh Hào cảm nhận được tầm mắt của Lâm Tĩnh Nhiễm, khóe miệng giương lên nhẹ đến không thấy rõ, giọng điệu mang theo một chút cân nhắc: "Chẳng qua là dạ dày không tốt lắm, thỉnh thoảng sẽ đau dạ dày, không thể không nói, em xem tướng còn rất chuẩn."
“Ban nãy làm ra một màn ồn ào ầm ĩ như thế còn không phải bởi vì quan tâm anh sao.” Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi nghẹn một cái, suy nghĩ một chút lại nói: “Chẳng qua, kỹ thuật chữa bệnh bây giờ rất phát triển, anh ba, anh chỉ cần ăn uống điều độ, nhất định có thể dưỡng tốt được bệnh đau dạ dày của anh."
“Có dưỡng được tốt hay không có ý nghĩa gì sao?”
Vẻ mặt Ninh Hào lộ ra một chút mê huyễn: “Có đôi khi, loại ốm đau vừa phải này ngược lại còn có thể khiến cho cuộc đời vốn dĩ khô khan vô vị có cảm giác chân thực hơn nhiều, mặc dù không mê hoặc bằng cái chết nhưng mỗi một lần đều đáng giá hưởng thụ. Tiểu Nhiễm à, có một vài loại đau đớn sẽ mang đến vui vẻ, chẳng qua là em không biết thôi.”
Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng nhấp đôi môi khô ráo của mình.
Cô quả thật không thể nào hiểu được tâm trạng có chút vặn vẹo của người triền miên phải gắn liền với giường bệnh này, cô cũng không muốn hiểu.
Một ngón tay tinh tế bỗng nhiên duỗi tới, nhẹ nhàng mơn trớn bờ môi cô.
“Sao lại khiến môi thành ra như vậy?” Cảm xúc thô ráp khiến Ninh Hào hơi nhíu mày, anh rót một ly nước trái cây rồi đưa cho cô: “Uống khá ngon, em thử đi.”
“Vâng ạ.”
Lâm Tĩnh Nhiễm ôm ly nước nhấp hai ngụm, nước trái cây vừa vào miệng lại nghe thấy Ninh Hào tràn đầy hứng thú nhàn nhạt cười với cô: “Đúng rồi, liên quan tới chuyện hot search mấy ngày trước, em giúp anh chuyển một câu tới chỗ em tư nhé.”
Cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn anh: “Dạ?”
Âm thanh Ninh Hào trầm thấp như có chút hưng phấn nho nhỏ, lại giống như có chút chờ mong và vui vẻ, chậm rãi nói: “Em nói cho nó biết, lần sau nếu nó còn để mấy chuyện như thế nào gây ảnh hưởng tới em thì, cẩn thận anh nhất thời không nhịn được... Giết nó.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Mặc dù rõ ràng cô biết năm nay là năm 2019, mình đang sống trong xã hội pháp trị, thế nhưng cô cũng biết rất rõ một chuyện.
Vị anh ba này của cô, thật sự không phải là một người tùy tiện thích trêu chọc người khác…
Anh tư, em thật sự không giúp được anh rồi, anh vẫn nên tự mình giải quyết cho tốt đi! QAQ
...
Bốn vị hoàng huynh nay đã tìm được ba người, Lâm Tĩnh Nhiễm suýt chút nữa không khống chế nổi niềm vui, sau khi trở về còn lăn qua lăn lại rất lâu trên giường ngâm nga ca hát.
Đáng tiếc là, loại mừng vui khắp chốn này của cô lại không có ai có thể để cô chia sẻ cùng, dù sao hôm nay đến cả dáng vẻ Dụ Tinh Hà thoạt nhìn cũng giống như đã bị kích thích không nhỏ, đối với Lục Dịch Tuyên và Trúc Mẫn Hi thì tin tức này chẳng khác gì muốn ngột ngạt nhau, còn về Hạ Tần, ha hả, quên đi thôi.
Dụ Tinh Hà không biết là cố ý không đề cập tới hay là thật sự đã quên mất chuyện của Ninh Hào, sáng sớm hôm sau lúc anh ta gọi điện thoại tới không hề nhắc tới chuyện kia dù chỉ một chữ, chỉ đề cập tới chuyện tập thứ hai của chương trình livestream “ chạy thoát mật thất” sắp bắt đầu quay, dặn dò cô sớm chuẩn bị sẵn sàng.
Từ sau tập đầu tiên livestream đã đem đến tiếng vang lớn, chương trình “chạy thoát mật thất” trong nháy mắt hấp dẫn dự quan tâm của rất nhiều người.
Đặc biệt sau đó lại có sự kiện Lâm Tĩnh Nhiễm và Trúc Mẫn Hi ra ngoài ăn khuya nên càng gợi lên tâm lý hiếu kỳ của cư dân mạng, cứ thế sinh ra một làn sóng hóng chờ tập mới, tập thứ hai còn chưa công bố thời gian livestream đã sớm lên hot search.
So với tập đầu tiên, hiển nhiên Lâm Tĩnh Nhiễm đã không còn là loại nghệ sĩ nhỏ không chút tiếng tăm tới cọ cọ chút tài nguyên như lần trước nữa rồi, trái lại còn có một lượng lớn cư dân mạng bởi vì quan tâm cô nên mới sinh ra hứng thú với chương trình này. Từ đó cô cũng lắc mình biến hóa, ngược lại còn trở thành một cái chiêu bài sống đi thu hút người xem của tổ tiết mục, danh hiệu “Nhiễm muội” càng ngày lan càng nhanh, nhân khí của em gái quốc dân cũng theo sau lên mãi không ngừng.
Một ngày trước khi tổ chức live stream, Lâm Tĩnh Nhiễm ngồi lên xe do công ty chuẩn bị cho mình, đi tới sân bay.
Tập này bọn họ vẫn như tập trước tụ họp tại một khách sạn do tổ tiết mục sắp xếp sẵn từ trước.
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm đi vào đại sảnh vừa khéo gặp được Qua Châu và Tạ Quan Vũ cùng nhau đi vào, hai người này hình như là vừa gặp được nhau ở cổng khách sạn.
Sau khi cùng một chỗ đầu lượt trải qua các khảo nghiệm trong mật thất của tập đầu tiên chương trình thì quan hệ của các khách mời đều rất tốt, ba người đều không gấp gáp trở về phòng, sau khi để trợ lý giúp mình mang hành lý lên phòng trước thì cũng ngồi xuống chỗ nghỉ ngơi của khách sạn nói chuyện với bọn họ một thôi một hồi.
Trò chuyện một lúc, đề tài không khỏi rơi vào chuyện tình tiết của chương trình ngày mai.
Qua Châu vừa nhớ lại bầu không khí kiềm chế trong tập trước của chương trình liền không khỏi cảm thấy hơi đau đầu, vẻ mặt buồn bực nói: “Hai người nói xem, tập này của chương trình chắc sẽ không sắp xếp phong cách khủng bố giống lần trước đâu nhỉ? Tổ tiết mục cũng không thể làm hai tập giống hệt nhau được có đúng không?”
Tạ Quan Vũ không chút lưu tình đập vỡ của anh ta: “Toàn bộ chương trình mật thất này bình thường đều đi theo chủ đề kinh dị khủng bố, nếu không sao có thể tạo được cảm giác kịch tính chứ?”
Lâm Tĩnh Nhiễm cũng sâu sắc tán đồng: “Kể cả có cùng một loại nội dung kinh dị thì cũng có thể xoay chuyển rất nhiều loại chủ đề, do đó loại giả thiết này căn bản không thành lập."
Qua Châu: "... Có rất nhiều loại chủ đề sao? Ví dụ như?"
Tạ Quan Vũ nói: "Ví dụ như là nhà ma này.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nóng lòng muốn thử: "Tận thế Zombie nè, the SAW nè, The Ring nè.”
Qua Châu không nhịn được dùng sức che tai lắc lắc đầu: “Thôi thôi được rồi được rồi! Tôi xin đó, bây giờ tôi xin rời khỏi đây có còn kịp không?”
Tạ Quan Vũ và Lâm Tĩnh Nhiễm đồng thời quay đầu nhìn về phía anh ta, nở nụ cười kì bí: “Anh nói xem?”