Mắt thấy Lâm Tĩnh Nhiễm thật sự muốn bẻ gãy đầu con búp bê kia, tổng đạo diễn rốt cục không nhịn được nữa bật míc lên: “Lâm Tĩnh Nhiễm! Chương trình cảnh cáo, không được phép ác ý phá hoại đạo cụ của chương trình!"
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy trong tai nghe đột nhiên xuất hiện một tiếng rống to thì lại bị dọa sợ hết hồn, sau khi kịp phản ứng lập tức không thú vị vứt lại con búp bê kia về trên giường một lần nữa, còn nhỏ giọng thầm thì: “Không có chuyện gì thì bớt sắp xếp mấy loại đạo cụ dễ khiến cho người ta hiểu lầm này đi, chẳng có chút manh mối hữu dụng nào, một chút tác dụng cũng không có còn không dọa được người, ngoại trừ lãng phí kinh phí của chương trình ra thì chẳng có chút ý nghĩa nào cả.”
Tổng đạo diễn: "..."
Cô cmn nói thật có lý quá ha! Thứ này không thể hù dọa được cô đúng là thật có lỗi!
Bởi vì chương trình là kiểu livestream toàn bộ quá trình cho nên toàn bộ cuộc nói chuyện của tổng đạo diễn và Lâm Tĩnh Nhiễm vừa rồi cũng không sót một chữ truyền ra ngoài.
Các khán giả xem Livestream đã sớm cười tới không nhấc nổi chân, sự sợ hãi mới vừa rồi trong nháy mắt bị rớt không còn một mống.
"Ha ha ha ha, trong gameshow khủng bố lại xuất hiện loại lời thuyết minh này thật sự thích hợp sao?"
"Cười đến nước mắt của tui cũng chảy ra luôn rồi nè, sao mà tui cứ cảm thấy tổng đạo diễn đang cần gấp thuốc trợ tim thế nhỉ?”
“Trong nội tâm đạo diễn: Khách mời tập này thật khó quá đi, mệt tim quá đi. Cười khóc.”
“Rốt cuộc cô nàng Lâm Tĩnh Nhiễm này là bảo tàng từ đâu tới vậy! Ha ha ha ha, cười banh nóc!”
“Cô em bảo tàng chờ chị với, thật sự quá buồn cười mà, thành fans thành fans!”
“Lại thên tui nữa, tui cũng thành fans cô em này rồi, ha ha ha ha, không thành fans không được mà!"
“Mị mới vừa vào, có ai ở đây có thể tóm cái quần cho mị chuyện gì vừa xảy ra không? Vẻ mặt lơ mơ.jpg.”
“Để tui nói cho mà nghe, ban nãy…”
Tổng đạo diễn bên này quả thật đã bị nghẹn đến thổ huyết, nhưng sau khi nhận được phản hồi mà nhân viên công tác rút ra từ bên ngoài lại đành yên lặng.
Bởi vì hôm nay tất cả mọi người đều được dắt tới các địa điểm khác nhau cho nên tổ tiết mục đã mở cho mỗi người một phòng livestream độc lập.
Mà kể từ lúc mới tiến hành bến bây giờ, các khách mời khác đều hoặc nhiều hoặc ít bị dọa đến kêu thét sợ hãi liên tục, kết quả là phòng live của cô nàng Lâm Tĩnh lãnh khốc vô tình Nhiễm này lại ngược lại nhận được độ quan tâm cao ngoài ý muốn, hấp dẫn đến độ số lượng người xem live stream đang thẳng tắp không ngừng tăng lên.
Tổng đạo diễn: "..."
Ông còn có thể nói cái gì được chứ, đại khái là, tâm lý hiếu kỳ quấy phá? Dù sao cô em này quả thật cũng đi con đường không chút bình thường nào!
Cuối cùng, Lâm Tĩnh Nhiễm tìm được chìa khóa mở cửa ở chỗ khớp xương nối của bộ khung xương tiêu bản cô thấy lúc đầu.
Vị trí kia cũng thật sự bí ẩn, còn về quá trình phát hiện thì, hoàn toàn là bởi vì sau khi cô nỗ lực phá phá mấy món đọa cụ lại phát hiện không nhận được nhắc nhở của nhóm đạo diễn lần nữa mà sinh ra nghi ngờ.
Đây hoàn toàn là skill đặc thù, dựa vào chuyện thăm dò giới hạn của nhóm đạo diễn mà thu được manh mối, cũng đúng chỉ có một mình cô có.
Dùng chìa khoá mở cửa phòng, Lâm Tĩnh Nhiễm đẩy cửa đi ra ngoài.
Trước đó ở trong phòng còn không cảm thấy gì, sau khi đi ra ngoài cô mới nhìn rõ ràng cảnh vật chung quanh, đến lúc này rốt cục cô kinh ngạc trợn to hai mắt.
Từ cửa ra vào đi ra chỗ lan can ngoài hành lang, cô nhìn ra bên ngoài có thể thấy một vùng đồng bằng vô cùng đìu hiu, không một dấu chân người.
Bây giờ chắc hẳn cô đang ở trong một trường học nào đó, hơn nữa còn là ở trên tầng hai.
Tầm mắt rơi xuống, đối diện là tạp sân thể dục đã mọc đầy cỏ dại, ở giữa có một cây cờ cũ nát hiu quạnh bay phấp phới, trên lá cờ trắng nhợt nhuộm chút màu đỏ tươi, thổi phần phật trong gió lộ ra một cảm giác quỷ dị không nói ra được thành lời.
Đây là một ngôi trường đã lâu không có ai tới hoang phế giữa đồng? Cho nên, tổ tiết mục rốt cuộc là như thế nào tìm được chỗ này vậy, quả thực là nhân tài mà!
Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thán một hơi, sau đó nhanh chóng thu hồi tầm mắt, chậm rãi đi trên hành lang tới trước mặt.
Chỉ thấy toàn bộ các lớp học đều trống rỗng không có người, trên mặt bàn trong các lớp còn có một lớp bụi phủ, hỗn độn không có kết cấu chồng chất ở đó.
Nhưng mà, trên mỗi chiếc bàn lại được bày các quyển sách giáo khoa rực rỡ muôn màu, trong hộc bàn cũng là các loại balo muôn hình muôn vẻ, mặc dù căn phòng đã bò đầy mạng nhện nhưng vẫn như cũ có thể tưởng tượng ra náo nhiệt dáng vẻ huyên náo trong phòng học lúc trước, thoạt nhìn giống như tất cả mọi người của trường học này chỉ là trong chớp mắt biến mất toàn bộ nên mới có tình trạng như vậy.
Đám khán giả thông qua livestream nhìn thấy cảnh tượng như vậy đều không khỏi cảm thấy có chút tê cả da đầu, lại nhìn phản ứng của Lâm Tĩnh Nhiễm, chỉ thấy cô hơi nhíu mày, sau khi xuyên qua cửa sổ quan sát kỹ càng bố trí trong phòng học thì lại cảm thấy khá có hứng thú, cô không nhịn được nhìn Cameraman: “Sao các anh làm được như thế vậy? Chẳng lẽ vì để chuẩn bị cho bối cảnh lần này bên tổ đạo cụ còn đặc biệt nuôi một đống nhện nữa hở?”
Cameraman: ". . ."
Tổng đạo diễn: "? ? ?"
Khán giả: "? ? ?"
Đây là quan trọng nhất cần quan tâm lúc này hở cô nương??!
Nhưng bởi vì tất cả các cửa phòng học trên hành lang này đều đã bị khóa trái, đến cả toàn bộ cửa sổ cũng bị đóng chặt nên Lâm Tĩnh Nhiễm cũng chỉ có thể bỏ đi ý nghĩ nhảy cửa sổ vào trong tìm manh mối.
Đang nghĩ muốn đi tới cuối hành lang điều chuyển thêm một vòng, Lâm Tĩnh Nhiễm chợt nghe thấy một tiếng rít gào vang tận mây xanh.
Trong lòng Lâm Tĩnh Nhiễm đột nhiên nhảy một cái, cô phán đoán đơn giản nơi khởi nguồn của âm thanh này, sau đó lập tức vọt nhanh tới.
Toàn bộ động tác này cơ hồ là xuất phát từ bản năng, có thể nói là làm liền một mạch không ngắt, hoàn toàn không có một chút do dự nào.
Đến ngay cả cameraman đi theo và người phụ trách chuyển cảnh ở hậu trường cũng bị dọa đến có chút sửng sốt, đợi đến lúc phục hồi lại tinh thần thì chỉ còn nhìn thấy bóng lưng kia đã nhanh nhẹn chạy vào trong khu vực cầu thang, đến lúc này mới phản ứng được lập tức nhanh chân đuổi theo.
Không nghĩ tới, Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn qua dáng vẻ nho nhỏ gầy gò như vậy mà khi chạy thật đúng là nhanh tới khó lòng đuổi kịp.
Dọc theo đường đi vẫn luôn chạy điên cuồng, anh chàng quay phim mệt đến thở dốc, cuối cùng đến khi anh ta thở hổn hển mệt muốn chớt cũng thuận lợi chạy tới chỗ sinh ra tiếng thét.
Người rít gào kia chính là Lục Dĩnh Tuệ.
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm chạy đến, chỉ thấy cô nàng kia cũng ngồi sụp xuống đất, dáng vẻ thảm bại, sắc mặt trắng bệch, trong hốc mắt còn mơ hồ có một chút nước mắt, thoạt nhìn thật sự đã sợ đến không biết đâu là đâu nữa rồi.
Hẳn là cô ấy mới vừa từ trong căn phòng bị khóa lại ra ngoài không lâu, cũng không biết ban nãy gặp phải chuyện gì mà lúc này lại rơi vào trạng thái ngây ngẩn cả người.
Lâm Tĩnh Nhiễm không nói hai lời, duỗi tay ra đỡ cô nàng từ trên mặt đất lên, vừa cúi người giúp cô ấy phủi sạch bụi đất trên quần áo cho sạch sẽ vừa hỏi: “Sao thế, ban nãy đã xảy ra chuyện gì?”
lúc này Lục Dĩnh Tuệ nhìn thấy Lâm Tĩnh Nhiễm liền giống như nhìn thấy thân nhân, trên khuôn mặt lộ ra vẻ mặt sợ hãi không thôi, âm thanh cũng không thể khống chế mang theo một chút nức nở: "Tớ, vừa nãy tôi, vừa nãy tôi nhìn thấy một bóng quỷ, lóe, lóe lên rồi biến mất.”
Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm nghe xong lập tức hiểu rõ.
Thực ra cũng không thể trách cô ấy, chỉ cần là người bình thường, lúc đang ở vùng hoang dã lại đột nhiên nhìn thấy một sinh vật không rõ quả thật rất dễ bị kinh sợ.
Trong lòng hiểu rõ, cô kéo em gái đang run lẩy bẩy ôm ôm vào trong ngực, giọng điệu tỉnh táo động viên nói: "Đừng sợ đừng sợ, có tôi đây. Yên tâm đi, nơi này không có quỷ, có cũng đều là do nhân viên công tác giả trang mà thôi. Cậu còn nhớ anh chàng hồn ma đáng sợ suýt chút nữa đã bị chúng ta lột quần áo ở tập trước hay không, lần trước chưa làm được tôi còn cảm khá là đáng tiếc đây, hay là lần này chúng ta tranh thủ cố gắng một phen, bắt sống một người về hỏi chuyện nhé.”
Tổng đạo diễn: ". . ."
Nhân viên công tác giả trang? Cô biết cũng nhiều quá nhỉ! Hơn nữa còn có một lần lại còn nghĩ đến lần thứ hai, hôm nay cô mẹ nó đừng hòng mơ tới!
Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn toàn không biết tổng đạo diễn muốn đã kích động tới muốn hành hung cô tại chỗ một trận, mắt thấy dáng vẻ Lục Dĩnh Tuệ vẫn như cũ có chút lòng còn sợ hãi, cô đặt tay của cô ấy vào trong lòng bàn tay.
Nhìn xung quanh một chút rồi vững vàng nắm tay cô ấy đi về phía trước, vừa đi vừa trấn an: "Thật sự không sao nữa rồi, nếu như còn sợ thì còn có tôi ở đây, có tôi đi trước một bước dò đường cho cậu rồi, cậu thấy có được không nào?”
Lục Dĩnh Tuệ cảm nhận được nhiệt độ truyền đến từ lòng bàn tay, sợ hãi trong lòng cũng từng chút từng chút tiêu tán bớt, cô ấy trở tay lại siết chặt các ngón tay của Lâm Tĩnh Nhiễm thêm mấy phần: “Vậy cậu nhất định không được ném tớ lại nha!”
Lâm Tĩnh Nhiễm cười cười: “Yên tâm đi, trừ phi chính bản thân cậu buông tay, nếu không tớ tuyệt đối sẽ không thả tay cậu ra đâu.”
Các khán giả đang xem trực tiếp: “? ! ! !"
Loại cảm giác tổng tài bá đạo quen thuộc vừa đột nhiên xuất hiện kia là cái quỷ gì thế?
lực lượng bạn trai của Lâm Tĩnh Nhiễm tập này quả thực bùng nổ mà a a a a!
Cái cp bình tĩnh ma quỷ gì đó, bắt đầu từ tập này bọn họ quyết định đổi sang đứng ở CP vàng bạc Lâm Tĩnh Nhiễm X Lục Dĩnh Tuệ!
( Hai chứ 金银 ( vàng bạc ) đọc na ná chữ 静 và chữ 颖 trong tên Lâm Tĩnh Nhiễm và Lục Dĩnh Tuệ ghép lại, 金银 ( vàng bạc ) có pinyin là jinyin, còn 静颖 (Tĩnh Dĩnh ) có pinyin là jingying đọc lên na ná nhau)