Có Lâm Tĩnh Nhiễm dẫn đường, Lục Dĩnh Tuệ liền không còn sợ hãi như ban nãy nữa.
Sau khi cô ấy dần dần lấy lại sự bình tình liền vừa đi vừa miêu tả cụ thể chuyện vừa phát sinh ban nãy lại một lần.
Cô ấy kể thứ khiến cô ấy bị hù tới sợ mất mật là một nữ quỷ mặc áo trắng, một đầu tóc dài dày dặn buông xuống chạm tới bên vai, hai gò má nữ quỷ trắng tới đáng sợ, vừa nhìn liền khiến cả người sởn tóc gáy, chẳng qua chỉ có một chuyện… Nữ quỷ kia nhìn có vẻ không cao cho lắm.
Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm nghe xong thì gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ: "Chỗ này thoạt nhìn có vẻ như là một ngôi trong cấp hai hoặc cấp ba nào đó bị bỏ hoang, dựa theo lời cậu miêu tả, nếu như tớ không đoán sai thì nữ quỷ mà cậu nhìn thấy hẳn là một nữ sinh trung học đã chết.”
Lục Dĩnh Tuệ mới vừa rồi bị doạ đến mức hoàn toàn không có cách nào động não tự hỏi, lúc này nghe vậy lập tức hiểu được: “Khó trách nhìn không cao cho lắm, hoá ra là vì vẫn chưa hoàn toàn nẩy nở."
Nhưng rất nhanh, cô ấy lại không khỏi có chút bận tâm: "Thế nhưng đây là một trường học đó, có khi nào lát nữa lại có một con quỷ khác nhô ra hay không?”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn mặt trời đang dần xuống núi bên ngoài, mím môi suy nghĩ một chút: “Chuyện này cũng khó nói."
Cô cũng không phải cố ý muốn hù dọa Lục Dĩnh Tuệ, nhưng mà lúc này trời càng lúc càng tối, trên cơ bản có thể đoán được trong tập này có xác suất rất lớn còn một bộ phận nội dung chờ tới sau khi tối muộn mới xuất hiện, nhóm đạo diễn nhất định còn có sắp xếp ở phía sau.
Lúc này cô mới coi như hiểu rõ vì sao ban nãy lúc ăn cơm trưa tổng đạo diễn cứ dặn đi dặn lại bọn họ, bảo bọn họ nhất định phải ăn no một chút.
Quả nhiên chẳng có lòng tốt nào, hiển nhiên là đã có dự mưu từ sớm.
Nhưng mà cân nhắc đến việc một em gái yên tĩnh như Lục Dĩnh Tuệ lại phải tới tham gia loại chương trình này cũng thật không dễ dàng, Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cuộc cũng không nói ra suy đoán của mình về những chuyện sắp tới, cô chỉ nắm chặt tay cô nàng, cùng nhau đi về phía trước.
Hai người đi xuống tầng nhìn một chút, phát hiện ra ở lối đi thông ra tầng một đã bị một tấm lưới rỉ sét loang lổ triệt để ngăn cản, bên trên còn có một chiếc khóa sắt chắc nịch, Lâm Tĩnh Nhiễm nhíu mày, dùng sức giật hai lần, từ độ chắc chắn hiển nhiên không có khả năng có thể mở ra bằng tay không.
Không có cách nào đi ra ngoài nữa, các cô ấy chỉ có thể một lần nữa đi lên.
Kết quả, vừa mới xoay người lại, ở chỗ khúc quanh lại bỗng nhiên xuất hiện một bóng người.
Lục Dĩnh Tuệ ban nãy đã từng trải qua một lần, bây giờ không sai biệt lắm y như chim sợ cành cong. Lúc này còn chưa kịp thấy rõ dáng vẻ người tới đã theo bản năng hét lên giành.
Vốn dĩ đối phương không có phản ứng gì, kết quả bị cô nàng hét cho cũng sợ đến bắt đầu cùng nhau hét lên.
Hai tiếng kêu gào vang lên liên tiếp đâm vào lỗ tai Lâm Tĩnh Nhiễm khiến tai cô đau đớn từng trận, quả thực không thể nhịn được nữa, cô hô lên một tiếng: "Ngừng ngừng! Đừng hét nữa! Là người của mình!”
Lục Dĩnh Tuệ nghe thế mới bình tĩnh lại, đến khi nhìn rõ dáng vẻ của người đến mới im lặng, cuối cùng yếu ớt há miệng thở dốc: "Chú Khoan?"
Người suýt chút nữa đã bị Lục Dĩnh Tuệ kê đến mất hồn kia chính là Lợi Khoan cha vợ quốc dân, lúc này anh ta không khỏi âm thầm lau vệt mồ hôi: “Cháu làm chú sợ muốn chết rồi."
Lục Dĩnh Tuệ hơi ngượng ngùng cúi thấp đầu: "Trước đó cháu vừa mới bị doạ một lần nên mới theo bản năng hét lên, ngại qua, xin lỗi nha chú Khoan."
Lợi Khoan khoát tay một cái: "Không sao, không có chuyện gì, thực ra tôi cũng vì nghe thấy tiếng thét vừa nãy mới tới nơi này tìm xem, chẳng qua, bây giờ xem ra không cần tìm tiếp nữa rồi, đã biết được tiếng hét kia từ đâu ra rồi.”
Mặt Lục Dĩnh Tuệ không khỏi đỏ lên.
Lâm Tĩnh Nhiễm hỏi: "Chú Khoan, chú có nhìn thấy Qua Châu và Tạ Quan Vũ không?”
“Chưa gặp nữa.” Lợi Khoan cười cười: “Chẳng qua, ban nãy chỗ này gây ra động tĩnh lớn như vậy, nói không chừng bây giờ bọn họ đang chạy tới rồi, chắc sẽ rất nhanh tới đây thôi.”
Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy anh ta nói rất có đạo lý, xoay người hỏi Lục Dĩnh Tuệ: “Tuệ Tuệ, giọng của cậu cao, hay là cậu thử hét lên thêm mấy lần nữa đi?”
Lục Dĩnh Tuệ hít một hơi thật sâu, vẻ mặt kiên định gật gật đầu: "Được, tớ sẽ cố gắng hết sức!”
Ba người vai kề vai ngồi xuống ở cầu thang.
Lục Dĩnh Tuệ dồn khí đan điền, dùng hết tất cả khí lực bắt đầu cất lên âm thanh cá heo của mình, thét lên.
Các khán giả nhìn thông qua phòng phát sóng trực nhìn thấy rõ ngọn nguồn câu chuyện đều cảm thấy buồn cười tới muốn rớt nước mắt, trái lại các khán giả đang xem phòng live stream của Qua Châu và Tạ Quan Vũ lại chỉ cảm thấy tiếng thét chói tai này khiến sống lưng mình sợ hãi đổ mồ hôi hột.
CMN nữa, đây là cái âm thanh nền quỷ quái gì thế, một lần còn chưa đủ à mà còn thêm mấy lần, xin đừng dọa người như thế nữa có được không? Móa nó!
Dưới sự nỗ lực của Lục Dĩnh Tuệ, âm thanh của cô nàng rốt cục kinh động đến hai người khác, thuận lợi hoàn thành chuyện kêu gọi các bạn tới một chỗ.
Vừa gặp mặt mọi người liền đem hết toàn bộ các manh mối mà trước đó mình tìm được xếp chỉnh tề ở một chỗ, phát hiện trên cơ bản những thứ bọn họ biết đều đại khái giống nhau.
Lúc mới bắt đầu quay, mỗi người đều được dắt vào trong một căn phòng khác nhau, sau khi tìm thấy chìa khoá để ra ngoài đều nhìn thấy các phòng học không người với cửa sổ đóng chặt.
Trên cơ bản ngoại trừ Lục Dĩnh Tuệ ở trên đường gặp phải nữ quỷ ra thì những người khác đều không có phát hiện có ích gì nữa.
Kể từ lúc bắt đầu nghe thông tin của mọi người Tạ Quan Vũ vẫn luôn nhíu mày, lòng rơi vào trầm tư, sau khi nghe xong bỗng nhiên mở miệng nói: “Cho nên, thực ra ban đầu toàn bộ chúng ta mỗi người đều được dắt tới một tầng nhà khác nhau?”
Vốn dĩ Lâm Tĩnh Nhiễm không quá chú ý, lúc nghe thấy câu hỏi của anh ta thì cũng phản ứng lại.
Hành lang lớp học này toàn bộ đều là kết cấu đơn giản thẳng tắp, nếu có hai người ở cùng một tầng thì lúc ra khỏi phòng nhất định sẽ nhìn thấy người còn lại.
Vì thế qua lời kể của mọi người có thể nhận định, từ tầng hai đến tầng sáu thật sự là mỗi người chiếm một tầng.
“Cho nên, bọn họ thiết kế như vậy là có dụng ý gì, là muốn tiện cho chúng ta mỗi người một không gian hoạt động à?” Lợi Khoan hơi nhíu mày : "Vậy ngôi trường này tổng cộng có mấy tầng nhỉ?”
“Hình như là sáu tầng." Lúc Qua Châu đi ra chính là ở tầng sáu, cho nên rất có quyền lên tiếng: “Tôi đã thử đi lên trên xem rồi, trên tầng sáu chính là cửa đi ra sân thượng. Vốn tôi còn muốn đi ra ngoài xem, lại vừa vặn nghe thấy ở bên dưới có người thét nên quyết định đi xuống tìm hiểu xem có chuyện gì.”
Nói đến chuyện thét ầm ĩ đó, Lục Dĩnh Tuệ không khỏi đỏ mặt lên: “Chuyện này bao giờ mới thôi không nhắc tới nữa đây?”
Những người khác không nhịn được một trận cười vang.