Lâm Tĩnh Nhiễm phủi phủi mông đứng lên: "Bây giờ xem ra, cửa đi ra ngoài đã bị khóa cứng hoàn toàn, chúng ta có lẽ cũng chỉ có thể chọn đi lên trên xem thôi.”
Tạ Quan Vũ liếc nhìn sắc trời, nói: "Nhất định phải nắm chặt thời gian, bằng không tôi đoán lát nữa sau khi trời tối hẳn chỗ này sẽ tối om, không nhìn thấy gì nữa đâu.”
“Chuyện này không cần lo lắng đâu.” Lục Dĩnh Tuệ nghe thấy anh ta nói thế mới nhớ tới, cô nàng lập tức kéo ba lô sau lưng xuống, luống cuống tay chân lấy ra bốn cái đèn pin cầm tay từ bên trong: “Ban nãy tôi được đưa vào trong kho đựng đồ linh tinh, đã tìm thấy ở bển trong có rất nhiều thứ có tác dụng nên đã thuận tay cầm theo toàn bộ rồi.” Tuệ Tuệ xuất sắc nha!”
Lục Dĩnh Tuệ được khen đến có chút ngượng ngùng, kéo ba lô ra cho mọi người nhìn: “Ở chỗ này của tôi còn có mấy thứ khác nữa, muốn dùng cái gì có thể nói với tôi.”
Vừa nghe thấy cô ấy nói vậy, mọi người liền lập tức tò mò vây lại, chỉ thấy trong cái ba lô nho nhỏ chứa nào là đinh ốc, phấn viết bảng, miếng lau bảng, cờ lê các kiểu, bên trong đúng là cái gì cũng có, không thiếu thứ gì, chất chồng ở bên trong.
Tổng đạo diễn xuyên qua màn hình theo dõi nhìn được rõ ràng các thứ bên trong ba lô, suýt chút nữa không chịu được không thở nổi mà bỏ mình.
Vì chăm sóc cô nên mới sắp xếp cho cô đến căn phòng có hệ số khủng bố thấp nhất, cô không cảm kích còn chưa tính, sao lại có thể nào dứt khoát dọn sạch cả phòng chứa đồ của người ta vào túi thế hở?!
Còn cung cấp các loại công cụ cái gì cũng có, cô cho rằng cô là Doraemon sao!
Sau khi nhóm khách mời cầm được đồ đạc thì vô cùng vui vẻ, ngoại trừ Lâm Tĩnh Nhiễm và Lục Dĩnh Tuệ dùng chung một cái đèn pin cầm tay ra thì ba người kia mỗi người đều được chia một cái.
Tất cả mọi người cứ như vậy dọc theo cầu thang đi lên trên tầng cao nhất.
Không có gì bất ngờ xảy ra, cánh cửa đi ra bên ngoài ở phía dưới đã bị chặn lại toàn bộ nên cánh cửa đi ra ngoài sân thượng không hề bị khóa.
Mọi người trao đổi một ánh mắt với nhau, mấy người đàn ông vô cùng tự giác đi trước dò đường.
Livestream từ lúc bắt đầu tới bây giờ, bởi vì tất cả mọi người đã thuận lợi hội họp nên tất cả các kênh phát sóng trực tiếp đều chuyển khung hình của máy quay phim thành góc nhìn của Thượng Đế.
Lúc đẩy cánh cửa của tầng cao nhất ra, đột nhiên có một làn gió mát lạnh thổi vào mặt, đột ngột đến độ khiến mọi người đều không khỏi giật mình.
Sau đó, bọn họ hoàn toàn bị hình ảnh trước mắt rung động rồi.
Vừa nhìn thấy, thứ đầu tiên rơi vào trong mắt là một mảnh màu máu đỏ tươi
Màu đỏ gần như tràn ngập sân thượng, ở vị trí chính giữa không bị máu dính tới từ phía xa nhìn lại có thể thấy loáng một đồ án cực kỳ quỷ dị.
Chủ yếu nhất là, trên bức tường đối diện với bọn họ có một hàng búp bê baby cũ nát được sắp chỉnh tề.
Từ chỗ bọn họ nhìn tới, vừa lúc là bốn mắt nhìn nhau, từng con từng con búp bê đều đang cười toe toét, khuôn mặt mang theo nụ cười cực kỳ đáng sợ đối mặt nhìn bọn họ.
Ba người đàn ông đi ở phía trước cũng không khỏi khựng lại, sống lưng cứng một chút.
Các khán giả ở mỗi kênh livestream lập tức bị hình ảnh đáng sợ đột nhiên xuất hiện này triệt để nổ tung, từng câu từng câu bình luận "Bình luận hộ thể" bay vèo vèo lên trên màn hình, che phủ kín màn hình đến không thể kín hơn, ở trong còn thỉnh thoảng xen lẫn bình luận thăm hỏi thân thiết mười tám đời tổ tông với tổ tiết mục.
Con mẹ nó, cho người ta chút báo động trước có thể chết sao!
Trước một màn có tính xung kích mạnh mẽ như vậy, mặt Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cục cũng lóe lên một chút biểu tình kinh ngạc.
Các khán giả để ý tới cô nàng liền thấy được một màn kế tiếp.
Chỉ thấy Lâm Tĩnh Nhiễm đầu tiên kéo theo Lục Dĩnh Tuệ tới, hành động rất có tính phản xạ tự nhiên duỗi tay che kín mắt của cô ấy, đồng thời còn dùng cơ thể của mình hoàn toàn chắn hết cảnh tượng trước mặt, giọng điệu tỉnh táo trấn an nói: "Mấy người chỗ đạo diễn lại đang giở trò quỷ, cậu đừng nhìn.”
Nhóm đạo diễn: ? ? ? Cái gì gọi là lại đang giở trò quỷ chứ?
Khán giả: . . . Cmn?
A a a a a, lực lượng bạn trai của wuli Nhiễm muội quả thực nổ banh hệ ngân hà! Tui cũng muốn có một người bạn trai như vậy, thân ái, you còn cần fans bạn gái không?
( Wuli: ngôn ngữ mạng, phiên âm từ tiếng Hàn, có nghĩ là "chúng ta/của chúng ta", cách xưng hô thân mật giữa những người cùng thế hệ, người yêu, người có quan hệ thân thiết, cách gọi idol mình thích là Wuli + tên. )
Tạ Quan Vũ ở bên cạnh sau khi bị kinh sợ là người đầu tiên phản ứng lại, nửa quỳ xuống nghiên cứu chỗ có màu máu đỏ bên dưới: “Đây không phải là máu, là sơn đỏ thôi.”
“Đạo diễn cũng không thể dùng máu thật được, lấy sơn cũng coi như là máu được rồi.” Lợi Khoan cũng tỉnh táo lại, hơi nhíu mày, sau khi lấy đủ dũng khí vẫn bước ra bên ngoài: “Trời sắp tối rồi, mọi người mau nắm chặt thời gian tỉ mỉ đi tìm xem, tôi cảm thấy chỗ này có thể có manh mối tìm được chìa khóa mở cửa tầng một đó.”
Những người khác cũng lục tục đi theo ra ngoài.
Lục Dĩnh Tuệ có Lâm Tĩnh Nhiễm hộ giá hộ tống, sau khi xây dựng tốt tâm lý cũng bước ra bên ngoài, cảm giác khủng bố sợ hãi cũng ít đi rất nhiều, chỉ có điều mày vẫn nhíu chặt.
Tất cả mọi người nhìn một vòng xung quanh, phát hiện ở đây ngoại trừ một vài đồ vật linh tinh ra thì cũng không còn thứ gì khác nữa.
Mắt thấy trời cuối cùng cũng triệt để tối xuống, cũng may có đèn pin cầm tay trước đó Lục Dĩnh Tuệ tìm được.
Tất cả mọi người dựa vào nguồn sáng duy nhất này, đặt toàn bộ sự chú ý vào đống em bé búp bê biểu tình quỷ dị.
Qua Châu nhìn đám búp bê hồi lâu, luôn cảm thấy có chút nổi da gà: “Bây giờ phải làm gì đây, chẳng lẽ phải lục xoát đám búp bê này à?”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhắc nhở: "Đám búp bê này đều là đạo cụ, lúc kiểm tra nhớ cẩn thận, đừng làm hỏng. Tổng đạo diễn coi bọn nó như bảo bối, nếu không cẩn thận làm hỏng thì quay hình xong sẽ bắt đền chúng ta.”
Cảm nhận được tầm mắt nghi hoặc của mọi người, cô nhún vai một cái: "Không nên hỏi tại sao tôi lại biết, chẳng qua là trước đó tôi cũng đã từng gặp một con búp bê như này, còn bị cảnh cáo một lần nữa.”
Lục Dĩnh Tuệ suy nghĩ một chút, vô cùng săn sóc nói: “Thực ra có một số người có chút sở thích kỳ lạ, cũng có thể hiểu được. . ."
Tổng đạo diễn: ". . ."
Tui cmn chỉ muốn ngăn cản cô đừng có phá hỏng đạo cụ thôi mà, sao các cô lại có thể tưởng tượng tới mức đó, có phải là não bổ quá nhiều rồi hay không?!
Cả nhóm khách mời lần lượt kiểm tra từng con búp bê một, rốt cục cũng tìm được một chiếc chìa khóa được dán sau lưng một con búp bê.
Mọi người đều rất vui vẻ, đáng tiếc là, sau khi Lợi Khoan tỉ mỉ kiểm tra một chút lại tạt cho bọn họ một chậu nước lạnh: "Không phải là chìa khóa mở cửa tầng một đâu, kích thước nhìn không đúng."