Được rồi, xem ra còn có một cánh cửa khác cần bọn họ vượt qua.
Lúc này Lục Dĩnh Tuệ bỗng nhiên có phát hiện mới: “Mọi người ơi, qua đây xem thử nè, hình như ở chỗ này có chữ viết?"
Sau khi đám búp bê bị nhấc lên kiểm tra thì mặt đất vốn bị chúng che khuất bên dưới cũng lộ ra.
Mọi người lập tức luống cuống tay chân đẩy đám búp bê ra, lập tức nhìn thấy bốn chữ vặn vặn vẹo vẹo xuất hiện trước mặt —— học viện vãng sinh.
Vãng sinh. . . Chỉ có đã chết, mới cần vãng sinh.
( Mê tín: Họ cho rằng khi người mất được hộ niệm trong 8-12 tiếng thì da vẻ sẽ trở lại hồng hào. Đó là dấu hiệu vãng sanh. Chánh tín: Theo y khoa, người mất sau vài tiếng đồng hồ da vẻ sẽ trắng tái, toàn thân cứng đơ. Nhưng sau 8 tiếng thì trạng thái trở lại hoàn toàn như ban đầu.)
Tất cả mọi người theo bản năng trao đổi cho nhau một ánh mắt, đều thấy được sự sợ hãi trong mắt từng người, lại xôn xao rùng mình một cái.
Mẹ nó, cái mật thất này càng chơi càng thêm quỷ dị, đây là sau tập lần trước nhóm đạo diễn đột nhiên được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, GET được phương thức chơi mới sao? !
Móa nó, có còn để người ta vui vui vẻ vẻ ghi hình tiết mục nữa hay không hở, bây giờ mị trực tiếp bỏ quyền chạy trốn có được hay không?
Nhưng mà, chuyện lúc này lại vẫn chưa phải là chuyện khiến cho bọn họ tan vỡ nhất.
Lúc bốn chữ này xuất hiện trong màn hình phát sóng trực tiếp, tòa nhà dạy học vốn dĩ vắng vẻ không người đột nhiên xuất hiện tiếng người ầm ĩ, cũng không biết là từ đâu nhô ra nhiều người như vậy, có trong một nháy mắt còn thật sự có một loại ảo giác đây là một ngôi trường vô cùng bình thường.
Thông qua máy quay không người lái ở không trung, các khán giả có thể nhìn trong kênh phát sóng trực tiếp, các lớp học vốn ban nãy còn vô cùng tăm tối đột nhiên đèn đuốc sáng choang, tiếng cười tiếng nói vang lên không dứt, trong phòng học cũng theo đó nhốn nháo bóng người vui đùa.
Đù đù đù đù đù đù đù má, bọn họ chỉ muốn tới xem một trương trình gameshow thui mà, có cần phải dọa người như vậy hay không hở???!
Các khách mời ở ngay trong hiện trường càng cảm thấy cả người đều không khỏe, đối mặt với một màn sắp xếp của tổ tiết mục như vậy suýt chút quỳ rồi.
Khóe miệng Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không nhịn được giật một cái.
Cho nên, đây chính là lí do nhóm đạo diễn chọn một khoảng thời gian không sớm không muộn như thế để ghi hình có phải hay không? Nếu mới vừa tới trời đã tối thì sao có thể thuận lợi kích phát nội dung cốt truyện ban đêm này được?
Hiện tại chỉ có thể nói, lấy tài hoa của vị tổng đạo diễn kia đến ghi hình cái loại chương trình gameshow này quả thực là nhân tài không được trọng dụng, có năng lực chế tạo một màn hồi hộp như vậy nếu trực tiếp đi Làm phim có phải là tốt bao nhiêu không, nói không chừng còn thật sự có thể mang thể loại phim kinh dị trước giờ không người hỏi thăm của nước nhà đi ra thế giới ngoài kia luôn ấy chứ!
Trong lòng không ngừng chửi rủa, Lâm Tĩnh Nhiễm không nói nhìn lướt qua xung quanh đánh giá một cái.
Trong lúc vô tình, vừa quay đầu, tầm mắt vừa khéo đối diện với một bóng người áo trắng đã lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở chỗ cầu thang từ bao giờ.
Trong lúc những người khác còn đang đắm chìm trong bước chuyển ngoặt quá độ đáng sợ này không thể tự thoát ra được, Lâm Tĩnh Nhiễm và ma nữ đã bốn mắt nhìn nhau một lúc, cứ như vậy trước máy quay phim đứng yên rất lâu.
Tất cả các dòng bình luận trên màn hình live stream cũng không khỏi theo sau an tĩnh vài giây.
Lúc tất cả mọi người theo bản năng lau một lớp mồ hôi lạnh vì Lâm Tĩnh Nhiễm, lại chỉ thấy cô bỗng nhiên chớp mắt một cái, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc vai của Lục Dĩnh Tuệ: "Tuệ Tuệ, bóng ma trước đó cậu nhìn thấy có phải là cô ta không?”
Lục Dĩnh Tuệ theo tiếng nói quay đầu lại, lúc thấy rõ ràng bóng người đối diện âm thanh không khỏi nâng cao lên mấy lần: "Là cô ta! Cô ta lại tới nữa rồi!"
Sự chú ý của những người còn lại cũng bị hấp dẫn qua, khi nhìn thấy tạo hình đáng sợ của ma nữ thì đều không khỏi ngây ngẩn cả người.
Lâm Tĩnh Nhiễm hoạt động gân cốt một chút, không quên tiếp tục lảm nhảm một câu với cô nàng bên cạnh: “Tuệ Tuệ, thực âm vực của cậu rất rộng, sau này ngoại trừ đóng phim không bằng thử nhảy qua ca hát xem sao.”
Nói xong, cô đột nhiên chạy như bay về phía nữ quỷ.
Công việc chủ yếu của diễn viên quần chúng đóng vai ma nữ hôm nay kỳ thật chỉ có tác dụng dọa dẫm và dẫn dắt đám khách mời, ban nãy nghe theo lời sai sử của tổng đạo diễn núp sẵn ở chỗ cửa ra vào, lúc này đang chờ đợi nhắc nhở bước kế tiếp lại bất thình lình nhìn thấy Lâm Tĩnh Nhiễm ở phía xa vọt tới trước mặt, lập tức cả kinh đến độ suýt chút rớt luôn cả tóc giả: "? ! ! !"
Tổng đạo diễn cũng không nghĩ tới ở trong bầu không khí đã nhuộm đẫm khủng bố đến mức tận cùng này, lỗ thủng hệ thống Lâm Tĩnh Nhiễm này còn có thể làm ra cái loại thao tác lẳng lơ tới như vậy.
Hồi tưởng lại diễn viên hồn ma vai quần chúng bị trói tới sợ hãi tập trước, ông trong nháy mắt ngã xuống từ trên ghế, trong lúc đó còn không quên tâm lực mệt mỏi vô cùng hô lớn lên một tiếng: “Chạy mau! Nhanh, chạy ngay đi! Tuyệt đối không thể để cho cô ấy bắt được! Mau chạy xuống!”
Ma nữ nhận được mệnh lệnh, lập tức không chút do dự xoay người chạy.
Chỉ cần vài phút thời gian,
nội dung cốt truyện lệ quỷ lấy mạng lập tức không còn sót lại chút gì, toàn bộ đám khách mời chỉ nhìn thấy bóng người chạy trối chết chật vật của ma nữ kia cùng với Lâm Tĩnh Nhiễm khí thế hung hăng phấn khởi đuổi theo mà thôi.
Mắt thấy bóng lưng hai người một trước một sau sắp sửa biến mất khỏi tầm mắt, nhóm khách mời không khỏi trố mắt ngoác mồm nhau trao đổi cho nhau một ánh mắt.
Cốt truyện này. . . Đoạn sau nên đi tiếp như thế nào đây?
Cuối cùng vẫn là Lợi Khoan phản ứng lại trước tiên, anh ta phất phất tay nói: "Đuổi kịp lại nói!"
Vì thế, một đám người lập tức hùng hùng hổ hổ đuổi theo.
Cameraman ở phía sau nhìn đến trợn cả mắt lên, suýt chút nữa chôn chân luôn tại chỗ, mãi sau cũng kịp phản ứng lại chạy theo gấp.
Đang yên đang lành một gameshow kinh dị quay hình đến lúc này lại nghiễm nhiên biến thành “Ma nữ kia, chạy mau!” tất cả các khán giả đứng xem phát sóng trực tiếp đã triệt để không kềm chế nổi nữa, ha ha ha ha cười không ngừng nổi.
Lúc này trong màn hình nào còn chút không khí khủng bố nào nữa, toàn bộ khung cảnh tổ tiết mục khổ tâm kinh doanh đã hoàn toàn triệt để trở thành bọt nước, biến thành một gameshow hài từ đầu đến đuôi.
Đáng tiếc là, Lâm Tĩnh Nhiễm cuối cùng vẫn không thể bắt được ma nũ, lúc cô thở hồng hộc chạy tới chỗ rẽ cuối cùng của cầu thang, rốt cuộc vẫn mất dấu.
Cô khom người thật sâu, thở hổn hển mấy cái, mắt thấy các khách mời khác đã đuổi tới, cô cắn răng: "Tôi dám cá một xe dưa chuột, đảm bảo ma nữ ban nãy tuyệt đối là nam giả nữ, chạy trốn quá mẹ nó nhanh!"