Hiện tại quả thật không phải là lúc để tiếp tục dây dưa vấn đề này, sau khi chạy xuống từ tầng cao nhất bọn họ đã phát hiện được biến hóa trong tòa nhà dạy học bên dưới.
Một mảnh tăm tối trước đó bây giờ tất cả đã đèn đuốc sáng choang, thậm chí tất cả bàn đọc sách vốn dĩ vắng vẻ không có người trước đó bây giờ cũng vô cùng náo nhiệt ngồi đầy học sinh, bọn họ còn đang rất tập trung nghe thầy giáo giảng bài trên bục giảng.
Đây là một hình ảnh bình thường đến không thể bình thường hơn được nữa, thế nhưng khi cảnh tượng đặc biệt này nằm xuất hiện lại ngược lại khiến cho người ta cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Qua Châu không khỏi âm thầm nuốt một ngụm nước miếng: "Những người này là ở chỗ nào nhô ra cậy? Tổ tiết mục chơi lớn dữ zậy?!”
Lâm Tĩnh Nhiễm sau khi bình ổn lại hơi thở thì cũng đi nhìn thử xung quanh phòng học một chút, phát hiện ngoại trừ bên trong nhiều ra một đám người thì cánh cửa vẫn như cũ bị khóa chặt.
Lại nhìn vào mấy gian phòng học khác, không có chỗ nào không phải là tình huống như vậy. Hơn nữa ở trên bảng đen trong mỗi phòng học đều viết một chuỗi chữ số, thoạt nhìn như là sắp xếp thời gian cụ thể tiết học trên dưới.
Tạ Quan Vũ so sánh một chút thời gian trên chiếc đồng hồ ở vách tường, sau khi trầm tư một lát có kết luận: “Tập hôm nay của chương trình hẳn sẽ có hạn chế thời gian."
Qua Châu hỏi: "Là sao?”
Tạ Quan Vũ phân tích: “Tôi phát hiện tất cả cửa sổ của các phòng học đều bị khóa trái, đây hẳn là bởi vì các học sinh đều đang trên giờ lên lớp, nếu thế chờ tới lúc tan học, cửa của tất cả các phòng học sẽ được mở ra, đến lúc đó thì . . ."
Giống như để chứng thực lời nói của anh ta, anh ta vừa dứt lời liền có một tiếng chuông “Reng reng” vang lên.
Ngay sau đó,
có một loạt ánh đèn màu đỏ chiếu vào sân trường bên dưới, tạo thành một chiếc đồng hồ đếm ngược, giống như suy đoán của Tạ Quan Vũ , con số được tạo thành vừa khéo cách thời gian tan học một khoảng.
Đếm ngược bắt đầu, cục diện lập tức cấp bách hơn hẳn.
Nếu như bọn họ không thể trước khi thời gian kết thúc mở được cánh cửa tầng một kia, vậy chỉ cần tới giờ học, chỉ sợ bọn họ sẽ bị đám học sinh không là người hay là quỷ kia triệt để nuốt sống.
Lúc này không còn chút xíu do dự nào nữa, Lâm Tĩnh Nhiễm quyết đoán nói: “Không còn nhiều thời gian nữa, chúng ta nhất định phải tranh thủ mau chóng phân công nhau đi tìm manh mối. Ba người đàn ông các anh tách nhau ra đi, cứ yên tâm giao Tuệ Tuệ cho tôi.”
Một câu "yên tâm giao Tuệ Tuệ cho tôi” khiến cho CP vàng bạc lại hưng phấn liên tục thét chói tai một trận.
Tất cả mọi người đầu tiên lục soát xung quanh một vòng, rốt cục dùng chìa khoá tìm được ở chỗ con búp bê mở được cửa một căn phòng.
Tạ Quan Vũ từ các ghi chép trên bảng thông báo trong phòng phá giải ra một số phòng, rất nhanh dùng chìa khoá tìm thấy trong phòng mở phòng có số tương ứng bên cạnh.
Chỗ này chắc chắn cũng là một điểm vô cùng mấu chốt trong kịch bản, bên trong phòng có một đống búp bê em bé cụt tay thiếu chân.
Không giống với những con búp bê ở trên tầng cao nhất kia, quần áo trên người đám búp bê này hiển nhiên không phải là đồ học sinh, bọn nó mặc quần áo của đủ các loại ngành nghê. Dựa theo suy đoán hẳn là những người qua đường vô tội trước đó xông vào nơi này sau đó không thể rời đi, cuối cùng bị biến thành búp bê trẻ con vĩnh viễn lưu tại nơi này.
Lâm Tĩnh Nhiễm lúc này lại vô cùng có dự kiến trước không để cho Lục Dĩnh Tuệ đi theo vào, đợi sau khi ba khách mời nam từ bên trong phòng đi ra ngoài có thể thấy được sắc mặt lại trắng thêm một vòng.
Bên trong căn phòng kia bọn họ không tìm được chìa khoá nhưng lại phát hiện ra một chiếc hộp rỉ sắt bị khoá mật khẩu.
Mắt thấy thời gian sắp không còn kịp, tất cả mọi người đều tập trung ngồi ở trên hành lang, vây quanh cái hộp sắt nho nhỏ kia trầm tư suy nghĩ, nhớ lại tất cả những chuyện trước đó đã trải qua, muốn tìm cách phá giải mật khẩu của chiếc hộp.
Trong giây lát này, bầu không khí trở nên vô cùng khẩn trương.
Lúc tất cả các khán giả xem phát sóng trực tiếp đang âm thầm vì bọn họ lau mồ hôi, đột nhiên linh quang Tạ Quan Vũ lóe lên, cầm khoá mật mã lên nhanh chóng khảy hai lần, chỉ nghe “tách tách” một tiếng, khóa lập tức mở ra.
Những người khác bị tiến triển bất thình lình này làm cho không khỏi hơi sửng sốt, nhưng nhìn thấy thời gian chỉ còn không đến nửa phút, hoàn toàn không kịp hỏi nhiều nữa, nhanh chóng cầm chiếc chìa khóa bên trong hộp sắt lên chạy thẳng đến cửa ở dưới tầng một.
Lúc đếm ngược chỉ còn dư lại 10 giây, cửa sắt được mở ra.
Tất cả các khách mời trong nháy mắt rời khỏi trường học, ngay sau đó đèn led đếm ngược trên sân và cả đèn đuốc sáng choang trong các phòng học đều triệt để tắt ngóm.
Đứng ở dưới sân trường vắng vẻ ngẩng đầu nhìn lại, có thể nhìn thấy trên tầng cao nhất của trường học có bốn chữ "Học viện vãng sinh" bằng đèn led mơ hồ lóe lên một cái, sau đó, toàn bộ khung cảnh xung quanh đều lâm vào một vùng bóng tối vĩnh cửu.
Các khán giả xem truyền hình trực tiếp chỉ nhìn thấy hình ảnh này sau đó tập thứ hai của chương trình cũng chính thức kết thúc, còn việc sau đó tiếp diễn như thế nào chỉ có thể chờ đến khi tập này chính thức được biên tập xong chiếu ra mới được.
Có nhân viên công tác lúc này rốt cục thật dài thở một hơi, ánh mắt nhìn về phía Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi tràn ngập cổ quái.
Tổng đạo diễn càng là mặt không đổi gọi tất cả mọi người mau tranh thủ thời gian dọn dẹp sạch sẽ hiện trường, chuẩn bị quay chụp phần nội dung kết thúc cuối cùng, kết quả, vừa ngẩng đầu liền thấy Lâm Tĩnh Nhiễm đi về phía mình, ông không khỏi cảnh giác: "Có chuyện gì?"
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn ông một lúc, rốt cuộc vẫn hỏi lên câu hỏi mình luôn giấu trong lòng ra: “Đạo diễn, nữ quỷ ban nãy tui đuổi theo là con trai có phải không?”
Tổng đạo diễn: "? ? ?"
Ngươi này vừa kết thúc một ngày quay chụp liền tới chỗ ông chỉ vì hỏi cái câu hỏi nài thôi hở?!
Cô gái à, cô không có chuyện gì khác muốn biết sao?
Cuối cùng, tất cả các khách mời chỉnh tề thống nhất đứng ở giữa sân trường, tổng đạo diễn sắp xếp người mang lên phần thưởng cho việc qua cửa lên cho mọi người, còn tiện thể tặng cho mỗi người bọn họ một búp bê bé con về làm kỷ niệm.
Những con búp bê này vừa thấy liền biết là đặt riêng theo dáng vẻ của bọn họ, hẳn là dùng để nếu bọn họ không thể thuận lợi qua cửa thì sẽ lấy mấy con búp bê này ra thay thế bọn họ ném vào phòng chứa đồ.
Cuối cùng bọn chúng lại không phát huy được tác dụng, bây giờ dứt khoát đưa cho bọn họ về làm kỉ niệm, dù vậy đám người cũng không thể chống cự nổi cảm thấy sợ hãi.
Tất cả mọi người ở đây cả ngày hôm nay đều đã trải qua mấy lần bị kinh sợ, lòng vẫn còn sợ hãi, lúc này tay nâng búp bê chỉ có thể nhếch miệng nở một nụ cười giả dối với camera, trong lòng đều đang chửi cmn, nghĩ chỉ cần về tới khách sạn liền ngay lập tức xử lý cái con búp bê đáng sợ này luôn.
Tổ tiết mục này chính là không đi đường thường, đến cả quà tặng cũng muốn nổi bật như thế, ha hả!
Quay hình cho một chương trình như vậy thật sự cả tâm và thân đều vô cùng mệt mỏi, nhưng mà có một chuyện ngoài ý muốn là, sau khi phát sóng trực tiếp kết thúc, thậm chí toàn bộ tập đầu tiên của chương trình còn chưa hạ nhiệt, ngay vào tối hôm đó đã có tới năm tiêu đề liên quan tới chương trình leo lên hot search, hơn nữa số lượng người vào xem và thảo luận còn đang không ngừng tăng theo phút.
Dưới sự say sưa ha ha ha trò chuyện của toàn dân, chương trình gameshow “chạy thoát mật thất” xem như triệt để bạo phát, nổi tiếng khắp trời.