Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 62:

Chương 62:

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Chỉ vừa bắt đầu quay hai ngày mà Ninh Hào trên cơ bản đã mắng qua toàn bộ các diễn viên trong đoàn, trong dó còn có cả mấy diễn viên có tên tuổi.

Cái cảm giác này tựa như là lúc đi học, thầy chủ nhiệm kiểm tra phòng, tất cả mọi người đều hít vào một hơi, chỉ sợ ngay tại chỗ bị anh đánh dấu "Thất bại" sau đó bị cưỡng chế nghỉ học.

Dưới loại áp lực nhịp nhàng này, dần dần tất cả mọi người đều bắt đầu quen với cái loại kiểm tra không định kỳ này.

Mùa này thời tiết có chút oi bức, lại thêm bọn họ quay phim chính là phim trinh thám tra án, hiện trường hoàn cảnh quay chụp thường đều vô cùng ác liệt.

Xuất phát từ chuyện mỗi ngày cần phải đối mặt với các hiện trường phát hiện án với độ chân thực cực cao kia, mặc kệ tâm lý hay là sinh lý đều phải nhận khảo nghiệm to lớn, trong quá trình quay chụp liên tiếp có người cảm thấy không chịu đựng được.

Có miệng vàng lời ngọc của Ninh Hào, có lẽ là bởi vì hiệu quả của tự mang theo bộ lọc, cũng có thể là sau khi được Hạ Tần bổ túc,

Lâm Tĩnh Nhiễm diễn vai nữ chính này quả thật rất khá, cô đã nắm bắt được tính cách của nhân vật, đặc biệt là mỗi khi cô phải đối mặt với các loại "Thi thể" cũng có thể diễn đến độ sắc mặt không thay đổi, mấy ngày quay sau khi quay chụp, mọi người trong đoàn làm phim đều đánh giá kỹ thuật diễn của cô khá cao.

Vốn bọn họ còn có chút lo lắng về người mới không có chút danh tiếng gì này, cũng theo đó từ từ hoàn toàn yên tâm.

nhân vật Diêu Hạo Kha đóng vai ở trong phim có tính cách hoàn toàn khác với tính cách chân thật của cậu ấy, là một cán bộ kỳ cựu cứng cỏi nghiêm cẩn,

vừa rồi sau khi nói xuống câu thoại cuối cùng, vừa nghe thấy đạo diễn ở bên cạnh hô to một tiếng ‘cắt’, cậu ấy lập tức triệt để thả lỏng, giơ tay lên vẩy vẩy khẩu súng thể hiện mình đau tay, đặt mông ngồi xuống mặt đất: "Quả nhiên loại phim sẽ chiếu lên ti vi này không dễ quay chút nào, tròi má, chỉ mỗi cái tạo hình này thôi cũng khiến em thấy như tay sắp phế luôn rồi.”

Lâm Tĩnh Nhiễm đang lau đi chỗ tóc bị thấm ướt mồ hôi, nghe vậy cười cười: "Sau khi nếm trải khổ đau mới có thể nên người mà, em không muốn dựa vào bộ phim này một phát thành danh sao?"

Diêu Hạo Kha nghe vậy, đôi mắt lập tức sáng rực lên: "Dĩ nhiên là muốn rồi! Em cũng không muốn lại bị người ta chọc cột sống nói mình là kẻ chỉ có thể đóng được phim chiếu mạng.”

Lâm Tĩnh Nhiễm đương nhiên biết rõ trong lòng Diêu Hạo Kha vẫn luôn kìm nén một hơi, cười cười ngẩng đầu liếc mắt nhìn cậu ấy : “Thực ra em có thể dựa vào phim chiếu mạng khiến khán giả nhớ kỹ mình cũng tốt mà, dù sao cũng tốt hơn chị, ở ngoài kia chẳng có mấy người biết tên.”

“Sao chị có thể nói như vậy được?” Âm thanh của Diêu Hạo Kha đột nhiên nâng lên mấy phần, tràn đầy phản đối với sự tự ti của cô: “Bây giờ chị rất nổi tiếng đó! Ngoài kia có ai mà không biết CP vàng bạc chứ, có ai mà không biết chị Nhiễm của em chỉ riêng cái tên thôi cũng có thể dọa cho đám quỷ sợ tới mất mật chứ?”

Mặc dù ở trong phim vai nam chính Diêu Hạo Kha đóng lớn hơn vai nữ chính rất nhiều tuổi nhưng mà ở ngoài hiện thực cậu ấy thật sự nhỏ hơn Lâm Tĩnh Nhiễm hai tuổi, lúc này nghe thấy cậu ấy nói lời bất bình vì mình thì không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười, cô chua chua nói: “Cho nên, vị chuyên đóng phim chiếu mạng này, em cảm thấy đây là chuyện đáng để vui vẻ sao? Sau này có phải lúc điền vào thông tin giới thiệu chị nên ghi là, Lâm Tĩnh Nhiễm, nữ diễn viên trong nước, tác phẩm tiêu biểu: Trương trình gameshow “chạy thoát mật thất”?"

Diêu Hạo Kha còn muốn phản bác lời nào nhưng sau khi há miệng chỉ thở dốc một hơi, rốt cuộc cũng chẳng tìm được lời nào để phản bác, vẻ mặt vô tội nhìn cô: “Chị Nhiễm, em không có ý này.”

Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không đùa cậu ấy nữa, nhìn xung quanh một chút, không tìm thấy thân ảnh mà mình quen thuộc kia thì nói sang chuyện khác: “Ngài Ninh đâu rồi, sao hôm nay chị không thấy cậu ấy nhỉ?”

Diêu Hạo Kha ngẩng đầu uống một hớp nước, đáp: "

Ban nãy em có nghe mấy nhân viên công tác nói, hình như vì hoàn cảnh chỗ này quá mức ác liệt nên ảnh thấy không khỏe, bây giờ đang nghỉ ngơi trong lều."

“Cảm thấy không khỏe?" Lòng Lâm Tĩnh Nhiễm bỗng nhiên nhảy một cái, bật thốt lên: “Có nghiêm trọng không?"

"Nghe nói là bệnh cũ tái phát, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được.” Diêu Hạo Kha nói xong, không khỏi tò mò nhìn cô một cái: “Chị Nhiễm, em thấy chị rất chi là quan tâm ngài Ninh nha, chắc chị không phải cũng là fan của ảnh đấy chứ?”

“Ai nha, đã bị em phát hiện rồi.” Lâm Tĩnh Nhiễm thuận miệng đồng ý với lời của anh ất, từ tư thế nửa ngồi nửa quỳ đứng lên, hỏi: “Cậu ấy đang ở đâu, chỗ lều ở lưng chừng núi à?”

Diêu Hạo Kha thấy dáng vẻ của cô sốt ruột muốn đến xem thì không nhịn được gọi cô lại, sau khi tầm mắt hai người gặp nhau, anh có chút muốn nói lại thôi: “Thân là fans truyện, em có thể vô cùng thấy hiểu tâm tình lúc này của ngươi, chẳng qua, em khuyên chị vẫn đừng nên đi…”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"

Diêu Hạo Kha: "Trong đoàn làm phim có rất nhiều người là fans của ngài Ninh, sau khi biết tin cậu ấy không khỏe đều nhốn nháo đi qua thăm bệnh, cuối cùng... Em nghe nói không có một ai ngoại lệ, toàn bộ đều bị đánh bay ra ngoài. Bình thường ngài Ninh đã không dễ tiếp cận rồi, bây giờ cơ thể của cậu ấy không thoải mái, em đoán là ảnh chả muốn gặp ai đâu. Chị cứ yên tâm đi, đã nói là bệnh cũ rồi mà, cứ để ảnh tự nghỉ ngơi một lúc là được, chắc là không sao đâu."

Không có chuyện gì mới là có quỷ, nếu ông anh này của cô có thể tự chăm sóc mình thì cứ vặn đầu cô ra đem làm bóng mà đá đi!

Trong lòng Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được oán thầm, không quay đầu lại chạy chậm dọc theo đường núi, trước khi đi còn còn phất phất tay nói với Diêu Hạo Kha ở đằng sau: “Trước khi cảnh tiếp theo quay chị nhất định sẽ trở về!"

Diêu Hạo Kha theo bản năng duỗi duỗi tay,

nhìn bóng lưng đảo mắt đã biến mất khỏi tầm mắt kia, tay đang lơ lửng giữa trời không khỏi lúng ta lúng túng thu lại rồi, nhỏ giọng lầm bầm: "Em mới không lo chị có thể về kịp hay không đâu, em chỉ sợ chị bị mắng thôi…”

Vừa rồi cậu ấy còn chưa nói một số chuyện.

Vị nhân viên công tác mà anh sáp tới dò la kia đã tiết lộ cho anh biết, sáng nay có mấy em gái tới thăm bệnh, sau đó thì ai nấy đều đỏ mắt trở về.

Anh còn nghe nói, ngài Ninh ngã bệnh một cái thì trong chu vi mấy chục mét sẽ không có một ngọn cỏ.

...

Lâm Tĩnh Nhiễm một đường chạy chậm tới giữa sườn núi, sau khi tìm thấy chỗ nghỉ ngơi của Ninh Hào liền nhẹ nhàng gõ cửa một cái.

Bên trong không có âm thanh hồi âm nào, qua hồi lâu sau, âm thanh không có chút tình cảm nào của một người đàn ông mới truyền ra: "Hôm nay không gặp người, mời về cho.”

Trong giọng nói tràn đầy vẻ xa lánh.

Lâm Tĩnh Nhiễm không tiếp tục gõ nữa mà trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Vừa vào liền thấy người đàn ông đang nằm nghỉ ngơi ở trên ghế.

Không biết có phải vì ánh sáng chỗ này hơi yêu hay không mà cô cảm thấy cả khuôn mặt của Ninh Hào đều có vẻ càng thêm trắng xám, đến cả đôi môi cũng lộ ra chút tiều tụy.

Ấn đường của anh vặn chặt vào nhau, mười ngón tay co quắp túm chặt quần áo, mặc dù anh không hé răng nhưng chỉ vừa nhìn vào cô liền thấy cả người anh đều hiện ra yếu đuối lại vô cùng nhẫn nại kiềm chế.

Nghe thấy âm thanh cửa mở, anh khẽ hé môi nói ra mấy chữ, lạnh nhạt như đao sắc: "Đi ra ngoài! Nghe không hiểu sao?"

Không nghe thấy có người đáp lại anh mới mở mắt ra, con ngươi màu sắc u tối nhìn lại.

Đợi đến lúc nhìn rõ ràng người đến là ai, vẻ mặt chớp mắt mơ hồ ngưng lại một cái.

Lâm Tĩnh Nhiễm mím chặt môi đi tới, dùng khăn giấy nhẹ nhàng thay anh lau đi mồ hôi lạnh trên trán, thấy nước trong cốc được đặt ở bên cạnh đã nguội lạnh, cô lại đi qua lấy nước ấm rót vào.

Quỳ xuống bên cạnh Ninh Hào, trong nháy mắt không nhịn được nói một tràng: “Anh ba, rốt cuộc thì anh không thoải mái ở chỗ nào? Anh có thuốc không, anh đã uống thuốc chưa? Nếu như thật sự cảm thấy không được thì em tìm người đưa anh tới bệnh viện nhé? Sao anh chả biết rút kinh nghiệm gì cả thế, trước đây như vậy bây giờ cũng như vậy, lần nào cũng một mình kìm nén chịu đựng, bệnh nhẹ cũng sẽ bị anh kéo thành bệnh nặng, anh không thể để người bớt lo một chút sao?"

Giọng điệu khiển trách quen thuộc khiến cho sương mù lờ mờ nơi đáy mắt Ninh Hào nhạt dần, khóe miệng hơi nhếch nở ra một nụ cười nhẹ: "Bệnh cũ mà thôi, không cần phải căng thẳng. Anh còn muốn hỏi sao em lại đến đây đây, là ai lắm miệng chạy tới nói cho em biết?”

“Anh bị bệnh đương nhiên em phải biết rồi, sao lại bảo người ta là lắm miệng?" Lâm Tĩnh Nhiễm tức giận lườm anh một cái, thấy khuôn mặt của anh đau đến trắng bệch không chút huyết sắc thì lại không đành lòng hung ác mắng nặng lời với anh, tiến lại gần hỏi: “Cho nên đây rốt cuộc là bệnh cũ gì vậy, đau dạ dày à? Anh thật sự không cần phải tới bệnh viện sao? Thế thuốc của anh đâu rồi, anh đã uống chưa?”

Ninh Hào: "Chưa uống."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch