"Thuốc ở đó." Mắt thấy cô sắp vượt qua biên giới bạo phát, Ninh Hào vẫn rất thức thời chỉ chỉ vào vali hành lí phía sau, trên mặt trắng xám xuất hiện một độ cong: “Em muốn thì anh sẽ uống.”
“Anh đau dạ dày thì tự anh phải uống chứ sau, cái gì gọi là em muốn thì anh sẽ uống!” Nếu như người trước mặt này không phải là một bệnh nhân thì nghe thấy giọng điệu không liên quan tới mình kia Lâm Tĩnh Nhiễm vô cùng hoài nghi có khi nào mình sẽ xông tới hung ác dữ tợn đánh anh một trận.
Lập tức xoay người mở vali hành lí ra lật qua lật lại, quả nhiên tìm được một bình thuốc đã bị dùng nhiều đến độ chữ trên bình mờ đi kha khá.
Cô lờ mờ phân biệt các chữ, mãi mới đọc được cách dùng trên bình, đổ ra hai viên thuốc, đổ thêm một cốc nước ấm đưa tới trước mặt Ninh Hào: “Tranh thủ thời gian uống đi, anh phải uống thuốc mới có thể khỏi nhanh được, nếu như anh không sợ đang tươi sống bị đau chết thì cứ coi như em chưa nói gì."
"Trình độ như thế này không đáng kể chút nào."
Lúc Ninh Hào nói chuyện cứ như thể cái tên đang đau đến mặt không còn chút máu nào nằm đây không phải là anh vậy, cầm lên hai viên thuốc từ trong lòng bàn tay của Lâm Tĩnh Nhiễm, anh không nhận cốc nước, ngửa đầu cho vào miệng, nơi hầu kết mơ hồ lăn hai lần liền trực tiếp nuốt xuống.
Sau khi ăn xong mới âm thầm khẽ nhíu mày: “Đắng quá.”
Không sai, vị Tam hoàng huynh không sợ đau không sợ chết này duy nhất sợ, chính là đắng.
Lâm Tĩnh Nhiễm chịu đựng cơn kích động muốn trợn trắng mắt, nhét bình thuốc vào trong tay anh: “Một ngày ba lần, nhất định phải nhớ uống, đợi ngày mai em lại tới kiểm tra. Em đã đếm qua số lượng thuốc trong bình rồi, nếu như ngày mai em phát hiện anh không uống một viên nào thì, ha hả, đừng nghĩ qua mặt được em.”
Lời uy hiếp của cô nghe vào chẳng có chút uy hiếp nào, Ninh Hào ngước mắt nhìn cô một cái, cười như không cười hỏi: “Vậy em làm sao có thể chắc chắn là anh thật sự ăn chứ không phải là đổ đi?”
Lâm Tĩnh Nhiễm cắn răng: " Anh! Ba!"
Khóe miệng Ninh Hào hơi hé: “Đùa em thôi.”
Trên trán Lâm Tĩnh Nhiễm mơ hồ có gân xanh nổi lên, thình thịch hai lần.
Anh cho rằng anh là Ninh ba tuổi sao? !
Cô hít sâu một hơi, rốt cuộc vẫn không quá mức so đo với bệnh nhân, đỡ Ninh Hào nằm lên giường, sau khi đắp kín chăn mới dặn dò mấy lời cuối cùng: “Cốc nước này không phải bình giữ ấm, nước sẽ lạnh rất nhanh. Người đau dạ dày không thể uống nước lạnh, lát nữa anh nhất định phải nhớ thay nước ấm rồi hẵng uống, Bây giờ anh vừa mới uống thuốc, lần tới uống thuốc là sau khi cơm tối xong lại uống, anh nhớ ăn cơm tối sớm một chút ăn, đừng để bụng mình đói quá lâu, đối với dạ dày không tốt đâu. Gần đây nhiệt độ bên ngoài khá cao, nội dung cốt truyện chúng ta quay lại đang đến phần trên núi, anh cũng đừng đến trường quay phim làm gì, trước cứ nghỉ ngơi thật tốt đi, dưỡng thân thể cho tốt, có biết không?"
Ninh Hào nghe thấy cô lải nhải cả ngày một đống lớn, hiếm khi dịu ngoan nói: "Biết rồi."
Lâm Tĩnh Nhiễm hài lòng gật gật đầu, tổng kết nói: “Nói chung, trong vòng ba ngày, em không muốn nhìn thấy anh xuất hiện ở trường quay phim."
Rốt cuộc cô còn phải đi quay phim tiếp, sau khi giao phó xong tất cả, cô liề ra khỏi phòng nghỉ của anh.
Lúc ra cửa vừa khéo gặp được nhóm người của tổ đạo cụ đi qua trước mặt.
Mắt thấy cô đi từ trong phòng Ninh Hào ra ngoài, biểu tình của mấy người đó không khỏi vi diệu chớp mắt một cái, anh Lưu dẫn đầu phản ứng lại, hỏi: “Sao em lại không ở chỗ quay phim thế? Bên phái đầu tư có một đội người vừa mới lên núi thăm ban đó.”
“Người của phía đầu tư?” Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi hơi sửng sốt, không biết là chuyện gì, cuống quít cất bước chạy về chỗ tiến hành quay chụp.
Một đường lao nhanh, cô rốt cục nhìn rõ được bên trong trường quay phim xa xa đứng một đám người.
Diêu Hạo Kha liếc mắt liền thấy được cô, ở xa phất tay với cô: “Chị Nhiễm, chỗ này, mau tới đây!"
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm đi qua có thể cảm nhận được tầm mắt của tất cả mọi người đều đang rơi vào trên người mình, lúc này cũng không rảnh lo nghỉ ngơi mà vừa thở hổn hển vừa hạ thấp giọng hỏi: “Ừm, khụ… Có chuyện gì sao?”
"Thực ra tôi chỉ vừa khéo rảnh rỗi nên muốn qua nhìn một chút mà thôi, cô Lâm nếu có việc thì không cần phải gấp gáp chạy về." Một thanh âm khiêm tốn hữu lễ vang lên, một giây sau, một bình nước suối đưa tới trước mặt cô, giọng điệu thân thiết: “Hôm nay nóng như vậy, cô tranh thủ thời gian uống ngụm nước trước đi."
"Cảm ơn." Lâm Tĩnh Nhiễm quả thật là nóng đến không chịu được, cũng không nghĩ nhiều tiện tay nhận lấy, trong lúc vặn nắp muốn uống một hớp tự nhiên ngẩng đầu nhìn một cái.
Lúc nhìn thấy người đàn ông quen mắt kia, nước vừa vào trong miệng cô lập tức "Phụt” một tiếng phun ra ngoài.
“Uống chậm thôi nào.” Thịnh Miêu cứ như đã bị phản ứng của cô chọc cười, vô cùng tự nhiên duỗi tay giúp cô vỗ lưng thuận khí, lại bị Lâm Tĩnh Nhiễm cảnh giác tránh về phía sau một bước.
Động tác của gã cứ như vậy đình trệ ngay tại chỗ, nhìn không gian trống trải chỗ lòng bàn tay, khẽ mỉm cười, hào phóng không xấu hổ thu tay về: “Không hổ là người đóng vai cảnh sát hình sự, phản ứng thật sự rất nhạy bén."
Một câu nói đơn giản hời hợt trong nháy mắt đã hóa giải bầu không khí có chút lúng túng tại hiện trường.
Người bên đoàn làm phim cười híp mắt chào đón, sau khi nói chuyện với nhau vài câu liền dẫn gã đi qua chỗ khác tham quan nơi mọi người quay chụp.
Thịnh Miêu hình như cũng không có ý tứ tiếp tục lưu lại, chỉ là trước khi đi còn quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Tầm mắt rơi vào trên người Lâm Tĩnh Nhiễm có chút ý vị sâu xa, khiến cho cô theo bản năng giật cả mình.
Diêu Hạo Kha để ý thấy dáng vẻ Lâm Tĩnh Nhiễm hình như có chỗ nào hơi không đúng lắm, không nhịn được quan tâm hỏi: "Chị Nhiễm, chị sao vậy, chị biết người kia à?”
"Không quen." Lâm Tĩnh Nhiễm không chút do dự phủ nhận, dáng vẻ khó hiểu, thăm dò nói: “Kia là ai vậy?”
“Em cũng không rõ lắm, nghe nói là nhà đầu tư.” Diêu Hạo Kha nhíu mày : "Nhưng mà nếu đã không quen biết thì động tác vừa nãy của anh ta không tránh khỏi cũng quá thân mật đi, chị Nhiễm, em cảm thấy chị vẫn nên để ý hơn một chút mới được.”
Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm còn đang suy nghĩ động cơ Thịnh Miêu bỗng nhiên xuất hiện ở chỗ này, nghe vậy không nhịn được bật cười ra tiếng: “Em còn rất hiểu nha.”
Diêu Hạo Kha nở một nụ cười lớn: “Chị đừng nhìn em tuổi nhỏ hơn chị mà lầm, em đã lăn lộn trong giới này rất lâu rồi, đương nhiên cũng đã nhìn thấy rất nhiều chuyện.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn nụ cười không có gì khác với nụ cười kia, cũng không hỏi sâu rốt cuộc Diêu Hạo Kha đã gặp phải chuyện gì, từ đáy lòng dâng lên nụ cười: "Cảm ơn nhắc nhở."
Đoạn quay chụp xế chiều hôm nay cũng không vì bên phía đầu tư đột nhiên xuất hiện bị ảnh hưởng, những người kia hình như thật sự chỉ là tiện thể tới tham quan, sau khi nhìn một vòng xong liền trở về, thậm chí còn chẳng ở lại ăn một bữa cơm.
Tới gần chạng vạng trời bỗng nhiên bắt đầu mưa rơi xối xả, quay chụp không thể không kết thúc sớm.
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm trở lại dưới núi đã nghe nói nhóm Ninh Hào đã đi từ sớm, cô liền lên xe chuyên dụng của đoàn làm phim về khách sạn.
Sau khi trở về tắm rửa sạch sẽ, quét sạch một thân toàn mùi mồ hôi rốt cục tinh thần thoải mái nằm lên giường.
Điều hòa thổi ra gió mát, cô ôm chăn nhìn chằm chằm lên , trần nhà, đầy đầu đều đang suy nghĩ dụng ý của chuyện Thịnh Miêu xuất hiện ở đây.
Liên tưởng đến tình cảnh lần trước gặp được người này, trực giác đầu tiên chính là chuyện này không tránh khỏi có quan hệ với chuyện lần trước tìm người này tới tìm Lục Dịch Tuyên.
Nhưng nếu như thật sự là chuyện có quan hệ với anh cả ccp thì rất hiển nhiên, sau hôm đó Thịnh Miêu nhất định đã điều tra rõ ràng triệt để thân phận của cô, cho nên gã mới phải đánh tới chuyện đầu tư bộ phim này.
Nhưng nếu như đã điều tra được thân phận của cô thì, chuyện cô và Lâm Tô Viện có quan hệ có khi nào cũng đã bại lộ rồi hay không?
Lâm Tĩnh Nhiễm càng nghĩ càng thấy trong lòng không chắc chắn, ở trên giường lăn qua lộn lại, rốt cuộc vẫn gọi điện thoại cho Lục Dịch Tuyên.
Hai người đầu tiên câu có câu không nói chuyện phiếm trong chốc lát, tìm một cơ hội, cô giống như không để tâm hỏi: "Anh cả, có phải là dạo này anh rất bận hay không, lần trước lúc ăn cơm còn có người tới kiếm anh muốn bàn chuyện làm ăn, nhất định là một dự án không tệ nhỉ?"
“Em nói là dự án của tập đoàn Thịnh Thị ấy hả?
Anh hoàn toàn không có hứng thú." Lục Dịch Tuyên nói xong, trong giọng nói hiển nhiên có vẻ hoài nghi: “Tự nhên em lại hỏi chuyện này làm gì, đã xảy ra chuyện gì sao?"