"Không có chuyện gì không có chuyện gì, em chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi.” Lâm Tĩnh Nhiễm bị sức quan sát nhạy bén tới quá đáng của anh làm cho trong lòng nhảy dựng, nhanh chóng dời đi đề tài: “Hôm nay đóng phim mệt quá đi, em đi ngủ trước nha, anh cả, anh cũng phải nghỉ sớm một chút đó."
Quả nhiên sự chú ý của Lục Dịch Tuyên đã bị hấp dẫn đi: “Gần đây nhiệt độ tăng cao, em đóng phim nhớ cẩn thận, đừng quá liều mạng. Nhớ chú ý chăm sóc tốt bản thân mình, tuyệt đối đừng để bị cảm nắng, có biết chưa?”
Lâm Tĩnh Nhiễm khéo léo liên tục đáp lại: "Em biết rồi em biết rồi, anh cả ngủ ngon."
Lục Dịch Tuyên: "Ngủ ngon."
Mặc dù lần nói chuyện này không trực tiếp hỏi rõ nhưng sau khi dập máy, Lâm Tĩnh Nhiễm trên cơ bản đã xác định một chút.
Từ động tác của Thịnh Miêu tới xem thì, có thể gã chưa hẳn đã biết quan hệ giữa cô và Lâm Tô Viện, thế nhưng mà có một chuyện cô có thể khẳng định chính là, nhất định có quan hệ với chuyện Lục Dịch Tuyên phủ định dự án kia.
Chỉ sợ là gã không tìm được điển đột phá từ chỗ anh cả nên chuẩn bị tìm cơ hội từ trên người cô.
Nhưng mà chuyện này cô rốt cuộc vẫn quyết định tạm thời trước không nói cho Lục Dịch Tuyên biết.
Lấy tính cách của anh, nếu như biết bởi vì mình mà cô bị người nhìn chằm thì không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa, thật sự là có chút khiến người không dám nghĩ tới.
Cho nên, tạm thời vẫn nên đi bước nào xem bước đấy đi.
...
Không ngoài dự liệu, mấy ngày tiếp theo, quả nhiên Thịnh Miêu đều không có việc gì cứ tới trường quay phim mù mờ đi dạo.
Thực ra sự xuất hiện của gã cũng khiến cho quá trình quay chụp của đoàn làm phim có chút bất tiện, thế nhưng ngại với thân phận gã là người của bên đầu tư nên mặc dù đạo diễn không vui cho lắm thì rốt cuộc cũng không nói nhiều gì, chỉ có thể giả vờ coi gã như không tồn tại, tiếp tục nắm chặt thời gian đẩy nhanh tiến độ quay chụp.
Trận mưa xối xả này rơi xuống hai ngày, hết cách chỉ có thể quay một số cảnh trong nhà trước, chờ đến ngày thứ ba mưa ngừng hẳn mới bổ sung xong xuôi mấy cảnh trên núi còn sót lại, sau đó toàn bộ đoàn làm phim di chuyển, rốt cục sân bãi quay chụp cũng về lại thành phố điện ảnh.
Chờ đến khi bọn họ quay xong các cảnh trong thành phố điện ảnh, bọn họ liền cần phải di chuyển tới địa điểm tiến hành quay chụp tiếp theo.
Mỗi lần Lâm Tĩnh Nhiễm quay chụp xong đều sẽ nhìn thấy Thịnh Miêu đứng ở dưới bóng cây không xa, trên mặt mang theo vui vẻ nhìn mình.
Nụ cười này trong mắt mọi người như gió xuân ấm áp, thế nhưng trong mắt Lâm Tĩnh Nhiễm lại cứ như nhìn thấy một thanh đao, lanh lẽo đến độ sống lưng cô phát lạnh.
Thế nhưng cho dù đã biết rõ người này không có ý tốt thì trước khi tờ giấy cửa sổ này còn chưa bị chọc thủng, cô thật sự cũng chẳng có biện pháp nào.
Nhờ có sự xuất hiện mạnh mẽ của người này mà sau khi bị nhìn chăm chú "Liếc mắt đưa tình" như vậy vài ngày, một tin scandal lá cải về việc phía đầu tư coi trọng nữ chính của phim cứ thế lặng yên không một tiếng động bị truyền ra.
Chuyện như vậy đều có xu hướng truyền ra rất rộng, trong nháy mắt đã truyền tới ra dáng ra hình.
Vừa mới quay xong một cảnh phim đi ra ngoài, tầm mắt Diêu Hạo Kha đảo qua Thịnh Miêu đứng ở bên cạnh, rốt cục có chút không thể nhịn được nữa xắn tay áo: “Cmn, sao cái tên này lại tới nữa rồi? Em thật sự sợ mình không nhịn được đánh anh ta một trận mất!"
"Không cần đâu, không để ý tới anh ta là được." Lâm Tĩnh Nhiễm buồn cười kéo cậu ấy lại, trong lòng cũng thực sự có chút cảm động.
Đi về phía ghế nghỉ ngơi bên cạnh ngồi xuống, nhận nước suối từ trong tay Quan Thiên uống một hớp, cô vừa ngẩng đầu liền thấy dáng vẻ cô nàng có chút mất tập trung, không khỏi hỏi: "Làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Quan Thiên theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía đường lớn bên ngoài, rốt cuộc vẫn không nhịn được nói: "Mấy ngày nay phim mới của ngài Hạ vừa khéo cũng tới chỗ này quay ngoại cảnh, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì xế chiều hôm nay bọn họ đang ở ngay con phố bên cạnh.”
Động tác uống nước của Lâm Tĩnh Nhiễm dừng lại.
Ngài Hạ? Hạ Tần? !
Quan Thiên quan sát biểu cảm của cô một chút, thử hỏi: "Chị có muốn đi qua chào một tiếng không?"
Lâm Tĩnh Nhiễm không hề nghĩ ngợi nói: “Chiều nay còn mấy cảnh quay nữa, chị rất bận, có gì để quay phim xong rồi nói sau đi."
Quan Thiên: "A..."
Diêu Hạo Kha bên cạnh lúc này mới phản ứng được các cô ấy đang nói ai, cả người nhất thời hưng phấn hẳn lên: "Ngài Hạ? Là ngài Hạ mà em đang nghĩ tới kia sao?! Trời đất ơi a a a a a a, chị Nhiễm, bao giờ chị tính qua chào thì nhớ đem em theo nhé, a a a a a, đời này em vẫn luôn muốn gặp mặt người thật một lần!"
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Bạn trẻ à, cậu cũng nghĩ nhiều quá rồi đấy? Tốt xấu gì cậu cũng coi như là một tiểu minh tinh, dáng vẻ đa tình thấy ai cũng làm fans như vậy có thật sự thích hợp không?
Cô vô lực phun tào trong lòng, đang định mở miệng nói chuyện lại chợt nghe thấy một thanh âm truyền tới từ phía sau lưng: "Cậu vui như vậy là vì sắp được gặp ai à?”
Cảm nhận được trong nháy mắt tất cả các tầm mắt dều rơi vào trên người mình, Thịnh Miêu rất thân thiện nở nụ cười: "Ngại quá, thấy mọi người nói chuyện với nhau vui vẻ quá nên tôi không khỏi thấy hơi ngạc nhiên."
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thấy dáng vẻ cười mà như không cười này của gã, trong lòng không nhịn được âm thầm trợn trắng mắt một cái.
Vì tìm cớ tới gần mà chuyện gì cũng nói được, cũng thực làm khó người này quá rồi.
Thịnh Miêu cứ như không tiếp thu được chống cự rõ ràng này của cô, tiếp tục phối hợp nói: "
Lần trước lúc gặp tôi còn chưa kịp chào hỏi cô Lâm, thực sự luôn thấy băn khoăn. Nếu như không ngại thì không biết tối nay tôi có thể nào vinh hạnh được mời cô Lâm ăn tối cùng tôi một bữa hay không?”
Mặt Lâm Tĩnh Nhiễm không thay đổi liếc mắt nhìn gã: “Tôi…”
Chữ phía sau còn chưa kịp nói ra, chỉ thấy giữa không trung có một bình nước khoáng bay tới.
Bởi vì không vặn nắp nên lúc va vào lưng Thịnh Miêu liền lập tức khiến bộ Tây phục trên người gã ướt cả một vùng, nhìn qua vô cùng chật vật.
Đáy mắt Thịnh Miêu chợt lóe lên ý lạnh, quay đầu lại nhìn sang.
Ninh Hào khoác trên người một chiếc áo khoác mỏng, dáng người thoạt nhìn vô cùng nhỏ bé yếu đuối, dưới đáy mắt lại toàn là lạnh lẽo.
Mặc dù xin lỗi nhưng trên khóe miệng lại có một độ cong có vẻ vô cùng vui sướng: “Thật ngại quá, nhất thời tay trơn, không nắm chặt.”
Mấy ngày trước anh vô cùng nghe lời ở trong khách sạn nghỉ ngơi, hôm nay bệnh tình mới coi như khá hơn nhiều, rốt cục cũng được trở về đoàn làm phim, không nghĩ tới vừa tới liền thấy một gã tiểu bạch kiểm đang tới gần nhảy nhót tưng bừng ở bên cạnh Lâm Tĩnh Nhiễm.
Thực sự là khiến cho người ta rất không vui mà.
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thấy Ninh Hào, phản ứng đầu tiên chính là tiến lên nghênh đón, nhưng lại nhớ tới thân phận của hai người bây giờ thì lập tức dừng bước chân lại, tầm mắt thân thiết đánh giá một trận: “Ngài Ninh đã khỏe hơn chưa?”
“Tốt hươn nhiều rồi, không cần lo lắng." Ninh Hào nói xong, động tác dịu dàng nhẹ nhàng sờ sờ đầu của cô.
Lâm Tĩnh Nhiễm: "? !"
Động tĩnh nơi này đã hấp dẫn sự chú ý của những người khác, vừa quay đầu lại liền bắt gặp cảnh tượng vị tổng biên kịch Ninh vẫn luôn cao ngạo kia lại làm ra một động tác thân mật như vậy, trên mặt còn lộ rõ cưng chiều.
Toàn bộ hiện trường lập tức lâm vào tĩnh mịch.
Mọi người tại đây: "? ! ! ! ! ! ! !"
Thịnh Miêu hé mắt nhìn tương tác giữa hai người bọn họ, lại tỏ ra lịch sự lễ phép: “Vị này là?"
Ninh Hào cứ như hoàn toàn không nghe thấy gã nói cái gì, nhìn về phía đạo diễn cách đó không xa, khóe miệng lạnh nhạt hơi nhếch lên, giọng điệu không chút gợn sóng: "Là co tôi đã nghỉ ngơi quá lâu sao? Mới chỉ có mấy ngày không gặp mà con mèo con chó linh tinh gì cũng có thể được vào trường quay phim rồi?"
Sau khi nghe thấy lời nói cay nghiệt không chút nể mặt này, sắc mặt Thịnh Miêu rốt cục triệt để chìm xuống: "Anh đây chỉ sợ đã hiểu lầm cái gì rồi thì phải. Tôi là nhà đầu tư của phim các anh đấy.”
"Ồ?" Giọng điệu Ninh Hào mơ hồ nâng cao, tầm mắt rốt cục chuyển đến trên người gã, cười như không cười nói: “Thế nhưng, chuyện này có quan hệ gì tới tôi sao?”
Anh giơ cánh tay tinh tế lên, các ngón tay dưới ánh sáng lờ mờ có vẻ hơi trong suốt trắng xám: “Tôi không cần biết anh là ai, ngay lập tức cút ra ngoài cho tôi.”
Mắt thấy Thịnh Miêu tỏ ra giận dữ, anh còn không quên bổ sung một câu: "Đương nhiên, sau khi về hoan nghênh anh đi cáo trạng, nếu như có tác dụng thì… Nhớ kỹ tên của tôi nhé, tôi chính là, Ninh Hào."
Thịnh Miêu còn đang muốn nổi giận, sau khi bất thình lình nghe thấy cái tên này biểu tình lập tức cứng ngắc đọng lại ở trên mặt, dưới cái nhìn trêu tức chăm chú của Ninh Hào, cắn răng, xoay người rời đi.
Trước khi đi còn không quên duy trì một chút phong độ cuối cùng của mình, nở nụ cười hiền lành với Lâm Tĩnh Nhiễm: "Cô Lâm, chúng ta gặp lại sau nhé.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Ninh Hào: "Cút."
________________ Lảm nhảm:
Ninh Hào: Trong đoàn làm phim của tôi, tôi chính là lão gia.