Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 65:

Chương 65:

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Chờ sau khi Thịnh Miêu rời đi, cả đoàn làm phim vẫn như cũ đắm chìm trong một bầu không khí quái lạ.

Chuyện Ninh Hào là anh trai của Lâm Tĩnh Nhiễm trước đó Dụ Tinh Hà đã nói cho Quan Thiên biết, cho nên lúc này cô ấy cũng không cảm thấy quá mức quái lạ.

Nhưng những người khác dù sao cũng không rõ lắm, nhìn thấy thái độ của Ninh Hào, lại nhớ tới câu đánh giá "Vô cùng hoàn mỹ" kia của anh với Lâm Tĩnh Nhiễm thì lập tức hiểu rõ.

Đã bảo là mặc dù kỹ thuật diễn của Lâm Tĩnh Nhiễm không tệ nhưng cũng không đến độ hoàn toàn không tìm ra lỗi sai nào mà, bây giờ nghĩ lại nơi nào còn không rõ hồi đó chính là hiện trường tiêu chuẩn kép cỡ lớn.

Lúc này bỗng nhiên có một nhân viên công tác hậu cần xông ra, nói là buổi trưa ngày đó còn gặp được Lâm Tĩnh Nhiễm đi từ trong phòng nghỉ của Ninh Hào ra ngoài, có thể thấy được quan hệ của hai người quả thật không phải bình thường.

Việc này vừa truyền ra, toàn trường đều khiếp sợ, scandal liên quan tới chuyện người vai diễn nữ chính và tổng biên kịch có gì đó lập tức lặng yên không một tiếng động truyền khắp đoàn làm phim.

Trong lúc vô tình Quan Thiên nghe thấy phiên bản quy tắc ngầm từ miệng một người nào đó thì tức giận tới mức giơ chân, giận đùng đùng chạy về cáo trạng với Lâm Tĩnh Nhiễm, lại chỉ nhận về được một câu: “Cứ kệ bọn họ đi.” Cô nàng lập tức bị loại thái độ không có gì đáng kể này của Lâm Tĩnh Nhiễm chọc cho càng tức.

Lâm Tĩnh Nhiễm buồn cười nhìn cô ấy, chỉ có thể trấn an ngược lại: "Có nói nữa thì cũng chẳng bớt được miếng thịt nào trên người chị, mồm móc ở trên mặt người khác chị cũng chẳng thể xẻo hết đi được mà?”

Mười mấy năm sinh hoạt trong thâm cung, có chuyện gì mà cô chưa từng thấy, có thể lúc này cô chính là bách độc bất xâm.

Quan Thiên day day quai hàm: "Chuyện này em cũng hiểu, nhưng em vẫn cảm thấy tức mà! Mấy người này bị làm sao thế không biết!”

Lâm Tĩnh Nhiễm bỗng nhiên dời đề tài đi: "Đoàn làm phim bên cạnh vẫn còn ở đó à?”

“Chắc là vẫn còn đó chị.” Quan Thiên hỏi: "Chị Nhiễm, chị muốn đi xem anh Hạ ạ?"

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Ừm, vẫn nên đi xem một chút.”

Dù sao trước đó Hạ Tần đã có công giúp cô phân tích nhân vật, hơn nữa hai người còn thuộc cùng một công ty, về tình về lý cô đều nên đi qua chào hỏi.

Cô đổi lại về quần áo của mình, nhanh nhẹn buộc tóc lên thành đuôi ngựa, lúc gần đi ra cửa bỗng nhiên nghĩ tới: "Đúng rồi, em gọi cả Diêu Hạo Kha đi cùng luôn đi.”

Lúc được gọi tới trên mặt Diêu Hạo Kha còn có vẻ thụ sủng nhược kinh, sự mệt mỏi sau một ngày phải diễn cũng theo đó bị quét đi sạch sành sanh, thay vào đó là sự hưng phấn mơ hồ: “Em thật sự có thể đi cùng ạ?”

( Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ; được nhiều người yêu thương vừa mừng lại vừa lo., được yêu thương mà nơm nớp lo sợ )

Lâm Tĩnh Nhiễm buồn cười liếc mắt nhìn cậu ấy: “Hạ Tần cũng không phải là lãnh đạo của em, đi gặp chút có sao đâu chứ?”

Vẻ mặt Diêu Hạo Kha nứt ra một nụ cười thỏa mãn.

Bộ phim gần đây Hạ Tần tham gia đóng là một bộ điện ảnh, ở trong phim anh hoá thân thành một bác sĩ ngoại khoa nhã nhặn nho nhã.

Anh mặc một thân áo blouse phối với một cái mắt kính gọng vàng, kiểu tóc cũng được cắt gọn cẩn thận tỉ mỉ, rất có vài phần hương vị mặt người dạ thú.

Đây chính là đánh giá đầu tiên Lâm Tĩnh Nhiễm đưa ra theo bản năng sau khi nhìn thấy anh.

Bởi vì đang ở trong quá trình quay chụp nên mấy người chỉ đứng ở đằng xa nhìn bọn họ, cũng không tới gần quấy rầy.

Thẳng đến lúc phân đoạn này quay xong, Hạ Tần đang nhận nước Yến Bạch uống một hớp mới biết bọn họ tới, sau khi nghe xong giữa lông mày còn xuất hiện một chút kinh ngạc, sau đó anh quay đầu lại nhìn.

Lâm Tĩnh Nhiễm và mắt của anh chạm vào nhau, cô phất phất tay.

Lúc này nữ diễn viên chính của bộ phim đi qua muốn nói gì, Hạ Tần khẽ mỉm cười với cô ta, lễ phép nói tiếng: “Xin lỗi không tiếp được.” Sau đó sải bước rời khỏi trường quay phim.

Mấy người trong sân hiển nhiên chưa từng được nhìn thấy bộ dáng này của anh, theo bản năng ngẩng đầu nhìn qua liền thấy Hạ Tần đi ra bên ngoài, trong đôi mắt là dịu dàng như nước: "Cô Lâm tới rồi."

Các nhân viên công tác không khỏi liếc nhìn nhau.

Đây là ai vậy?

Lâm Tĩnh Nhiễm gật gật đầu: "Nghe nói anh vừa khéo cũng ở nơi đây nên tôi đi qua chào hỏi một tiếng."

"Tôi cũng biết đoàn làm phim " Giấc mơ đêm " đang ở đây quay chụp, vốn còn định sau khi quay xong qua tìm em, không nghĩ tới ngược lại các em còn tới trước." Hạ Tần nói xong, hình như lúc này mới phát hiện Diêu Hạo Kha đứng ở bên cạnh cô, hỏi: “Vị này là?"

Bị tầm mắt như vậy đảo qua, sống lưng Diêu Hạo Kha lập tức thẳng tưng: “Chào chào chào anh ạ, em là Diêu Hạo Kha, đóng vai nam chính của phim " Giấc mơ đêm "."

“Chào cậu.” Hạ Tần nhẹ nhàng nắm tay cậu ấy, giọng điệu khiêm tốn: “Trong lúc quay chụp phiền cậu chăm sóc nhiều một chút."

Lời này nghe qua tràn đầy cảm giác giao phó.

Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi cảm thấy hơi bó tay, hắng giọng một cái: “Bọn tôi chỉ đến chào hỏi thôi, hẳn ngài Hạ còn cần quay chụp nhỉ, bọn tôi cũng không quấy rầy thêm nữa.”

Nói xong liền xoay người muốn đi.

Hạ Tần lại mở miệng gọi cô: "Công việc chỗ bọn tôi cũng sắp kết thúc rồi. Cô Lâm hẳn cũng ở trong khách sạn Lưu Kim nhỉ, không bằng chờ lát nữa về chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm nhé?”

Nếu như bên cạnh không có ai, sợ rằng Lâm Tĩnh Nhiễm sẽ không chút do dự mà nói "Không", nhưng bây giờ bên cạnh ngoại trừ Quan Thiên ra còn có một Diêu Hạo Kha, cô chỉ có thể nhấp môi một chút, gật đầu: "Vâng ạ."

Dọc theo đường về, vốn Lâm Tĩnh Nhiễm còn tưởng rằng Diêu Hạo Kha sẽ kích động một đường nói liên miên, ai ngờ đã đi cả một đoạn rồi mà bên cạnh vẫn yên tĩnh không một tiếng động, cô không khỏi tò mò quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Diêu Hạo Kha vẫn trước sau như một cúi đầu nhìn tay của mình, tóc phủ xuống che khuất khuôn mặt, cũng không biết trên mặt cậu ấy đang là vẻ mặt gì.

Lâm Tĩnh Nhiễm duỗi tay ra vỗ một cái trên vai cậu ấy, hỏi: “Sao thế, đang nghĩ gì vậy? Có phải là sau khi nhìn thấy người thật toàn bộ ảo tưởng đều bị tan vỡ rồi hay không?”

Diêu Hạo Kha đang đang xuất thần, một lúc lâu sau mới nhận ra có người nói chuyện với mình, khi ngẩng đầu đến tay trái vẫn nắm chặt cổ tay phải, không thể tin nói: “Bắt tay! Ngài Hạ ấy vậy mà lại bắt tay với em?! Cả tháng này em sẽ không rửa tay!"

"? ? ?"

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn dáng vẻ hai mắt tỏa sáng này của cậu nhóc thì quả thực không đành lòng nhìn thẳng, cô dời mắt đi, vẻ ghét bỏ lộ rõ trên mặt.

Đây chính là fans não tàn không lầm đi đâu được!

...

Sau khi trở lại phòng của mình ở khách sạn, Lâm Tĩnh Nhiễm rất nhanh nhận được cuộc gọi từ Hạ Tần.

Dù sao trước cô cũng đã đồng ý, không thể không giữ trữ tính mà đổi ý được.

Sau khi hai người hẹn xong chỗ ăn cơm, Hạ Tần giống như thuận miệng nói: "Có chuyện gì cứ gọi điện mãi cũng không tiện, nếu không, chúng ta add WeChat nhé?”

Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn toàn không nhượng bộ: “Có số điện thoại, có thể gửi tin nhắn."

Hạ Tần: "Tôi không thích gõ chữ."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Không thích gõ chữ cũng tốt, anh cứ trực tiếp gọi điện thoại cho tôi là được, không phải sao?”

Hạ Tần: "Tiền điện thoại rất đắt."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Miệng của đàn ông có thể gạt cả ma quỷ!

Cuối cùng, dưới tình thế vừa lừa vừa dụ, rốt cuộc cô vẫn add WeChat của anh.

Lúc này Hạ Tần mới chốt lại “Gặp nhau dưới tầng nhé.” Rồi cúp điện thoại.

Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm tắm xong, chuẩn bị đơn giản một chút, thấy thời gian không sai biệt lắm liền mở cửa đi ra ngoài, vừa đi vừa click mở danh sách bạn tốt ra nhìn một chút, nhìn vào "MR. H" mới xuất hiện ở bên trong thì không khỏi bĩu môi.

Ách.

Cô cúi đầu, không chú ý đến người đàn ông đang đứng trên hành lang, thẳng đến lúc đi qua người kai mới nghe thấy có người cười tủm tỉm nói: “Cô Lâm, thật là trùng hợp.”

Lâm Tĩnh Nhiễm ngẩng đầu, thấy Thịnh Miêu cười như không cười nhìn mình, trong nháy mắt biểu hiện trên mặt lạnh lùng hẳn lên.

"Không được tới trường quay phim xem nên tôi cũng chỉ có thể lẳng lặng chờ ở chỗ này, muốn gặp mặt cô Lâm một lần thật đúng là không dễ mà." Khuôn mặt Thịnh Miêu tỏ vẻ hiền hậu nhìn cô: “Không biết tôi có vinh hạnh mời cô Lâm cùng đi ăn tối hay không?”

Lâm Tĩnh Nhiễm khống chế lại kích động muốn trợn trắng mắt của mình: "Thật ngại quá, tôi có hẹn rồi."

Nói xong, xoay người rời đi.

Thịnh Miêu lại bước một bước dài ngăn ở trước mặt cô: “Thật sự có hẹn, hay là cô Lâm đây không nể mặt tôi vậy?”

Lâm Tĩnh Nhiễm liếc mắt nhìn gã, chỉ kém đem mấy chữ "Chó ngoan không cản đường" viết lên mặt.

Đáng tiếc là, Thịnh Miêu hiển nhiên không phải loại người thức thời.

Trong ngày thường gã cũng đi lại xã giao không ít, hầu như những người gã gặp đều cực kì khách khí với gã, đã bao giờ hết lần này tới lần khác liên tục chịu thiệt như vậy cơ chứ?

Lúc này, sắc mặt của gã rốt cục có chút ý không tốt: "Cô Lâm này, ý tốt của là muốn gần gũi làm quen với cô, mong là cô không nên quá tuyệt đường người. Có một câu nói rất hay, quen biết nhiều có nhiều đường đi, tôi khuyên cô nên vì tương lai của mình mà suy tính một chút "






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch