“Loại đàn ông như Lục Dịch Tuyên ấy, cô thật có thể bảo đảm anh ta là thật tâm sao? cho tới bây giờ bên cạnh anh ta đều không thiếu phụ nữ, nếu như có một ngày anh ta chán ghét cô, mà khi đó cô lại chưa tìm thấy nhà mới, đến lúc đó, nói không chừng cô còn cần tôi giúp đỡ nữa đấy, không phải sao?"
Lâm Tĩnh Nhiễm đã sớm đoán được người này tới làm quen với mình là vì có mục đích, lúc này nhận được xác minh, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười lạnh: “Ngài Thịnh cũng đã nói đấy thôi, đàn ông như Lục Dịch Tuyên thường thường chỉ là nhất thời tò mò, hứng thú qua rồi thì thôi. Cho nên, anh bỏ ra nhiều tâm tư như vậy ở chỗ một cô gái lúc nào cũng có thể bị chán ghét tôi đây, có phải là có chút lãng phí thời gian quá rồi hay không?”
Thịnh Miêu cụp mắt nhìn cô: "Sao có thể chứ, chí ít bây giờ tâm tư của anh ta vẫn còn ở trên người cô Lâm, không phải sao? Chỉ cần cô chịu hợp tác với tôi, tôi xin cam đoan, sau khi chuyện thành cô nhất định sẽ nhận được không ít chỗ tốt.”
Thịnh Miêu cho là cô đã động tâm, trên mặt cũng lộ ra nụ cười nhạt: “Đương nhiên rồi, tôi tin cô Lâm là một người thông minh."
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn gã ta, đột nhiên ý cười càng tăng: “Thông minh hay không tôi không biết, thế nhưng rất xin lỗi, hôm nay tôi thật sự có hẹn."
Nói xong, cô không nhìn sắc mặt ngày càng xấu của Thịnh Miêu nữa, xoay người rời đi.
Chưa bước đi được hai bước đã có một luồng sức mạnh bắt được tay của cô, lôi cô một đường về một phía.
Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng kêu một tiếng, chỉ cảm thấy sống lưng đau xót, bị đẩy mạnh một cái đập vào tường, hai tay bị mạnh mẽ ấn xuống.
Dưới đáy mắt Thịnh Miêu lóe một chút uy hiếp dày đặc: "Tôi khuyên cô tốt nhất đừng rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt. Cô cho rằng sau khi chuyện cô và Ninh Hào kia tới tai Lục Dịch Tuyên thì anh ta sẽ đối xử với cô như thế nào?”
Vốn dĩ Lâm Tĩnh Nhiễm còn cảm thấy đau, lúc này nghe thấy lời gã nói xong lại bị chọc cười, cô cười nói: “Ngài Thịnh cảm thấy, anh ấy sẽ đối xử với tôi như thế nào?”
Thịnh Miêu cười lạnh: "Một
cái giày rách đi trêu hoa ghẹo nguyệt, chẳng lẽ cô còn hi vọng tiếp tục được Lục Dịch Tuyên nâng trong tay sao? Hợp tác với tôi, bằng không tôi có thể khiến cô trong một đêm không còn gì cả."
“Vậy sao, tôi thật sự rất sợ đó nha.” Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cục cũng không nhịn được, ánh mắt nhìn gã như nhìn một thằng ngốc: “Tôi cầu xin anh hãy ngay lập tức nói cho anh ấy biết đi, tốt nhất là nói luôn bây giờ cũng được.”
Lúc này cô mới thật sự cảm thấy mình không nhắc chuyện tên gã này có ý đồ với mình cho Lục Dịch Tuyên biết quả thực là quá tốt bụng rồi.
Vốn cô còn lo lắng sau khi Lục Dịch Tuyên biết chuyện sẽ dùng thủ đoạn quá mức cực đoan để giải quyết, gây nên nhiều thù hằn hơn cho mình, bây giờ nhìn lại, ứng cử viên con rể có thể được người phụ nữ như Lâm Tô Viện vừa ý, chỉ sợ cũng là một kẻ điên. Coi như cô không hung hăng giẫm bọn họ trên đất thì hẳn bọn họ cũng sẽ trăm phương ngàn kế mà giở trò sau lưng cô, đoán chừng như thế sẽ càng khó lòng phòng bị, chẳng bằng đem mấy con ruồi này tóm thành một nhóm, sau đó tát một cái đập chết cả lũ cho thanh tĩnh.
Hiển nhiên Thịnh Miêu đã bị thái độ không lo ngại gì như vậy của cô triệt để chọc giận: “Cô thật sự cho rằng tôi không dám sao? !"
Đúng thế, anh dám anh dám, vừa thấy khuôn mặt vặn vẹo kia của anh liền chắc chắn nhất định là anh thật sự dám.
Tay của Lâm Tĩnh Nhiễm bị gã nắm chặt, cô không khỏi đau tới hít vào một ngụm khí lạnh, dư quang nơi khóe mắt lướt qua nơi nào đó bên dưới người kia, lóe lên vẻ sắc bén.
Đang chuẩn bị thân thiết chào hỏi với người anh em của gã, kết quả, giày cao gót vừa mới nâng lên, còn chưa kịp nhắm vào đã nghe thấy Thịnh Miêu bỗng nhiên gào lên một tiếng đau đớn sắc bén, cả người bỗng nhiên bay ra ngoài, nặng nề ngã ở trên mặt đất.
Mặc dù trên hành lang khách sạn đều được trải thảm dày nhưng nhìn mắt thường cũng có thể thấy, rất đau.
Lâm Tĩnh Nhiễm hậu tri hậu giác phục hồi lại tinh thần, vừa vặn nhìn thấy mặt Hạ Tần không đổi sắc đang hồi vừa chân dài vừa đá ra kia, cụp mắt nhàn nhạt nhìn Thịnh Miêu đang vô cùng chật vật: “Tôi còn đang nghĩ sao lâu như vậy còn chưa xuống tới nơi, không biết em đã gặp phải chuyện gì, hóa ra em đang bị người quấy rầy. Xem ra, bảo vệ của khách sạn này thật sự không đủ tốt rồi.”
Thịnh Miêu bị một cước không chút lưu tình vừa nãy đá tới còn hơi lơ mơ, sau khi phục hồi lại tinh thần liền hung hăng cắn răng: “Mày lại là ai?!”
Hạ Tần đến gần gã hai bước, hơi hơi cúi người xuống, con ngươi sắc không gợn sóng nhìn gã, giật giật khóe môi: "Anh không quen biết tôi?"
Sau khi Thịnh Miêu nhìn rõ ràng gương mặt kia, toàn bộ lời nói đằng sau lập tức bị nghẹn lại nơi cổ họng.
Nếu như trước đó gã gặp Ninh Hào thật sự không nhận ra thì người đàn ông trước mắt này thân là nhân vật của công chúng, gã không thể quen thuộc hơn được nữa.
Gã theo bản năng nhìn về phía Lâm Tĩnh Nhiễm, hậu tri hậu giác phục hồi lại tinh thần, hình như đã hiểu ra chút gì đó, bỗng nhiên không khống chế được nở nụ cười: "Cô Lâm, xem ra tôi đã đánh giá thấp cô rồi.”
Có chuyện vừa nãy, chỉ cần vài phút Lâm Tĩnh Nhiễm liền có thể đoán được gã đàn ông này lại tưởng tượng ra chuyện gì rồi, rốt cuộc cô vẫn bày ra khinh thường đã áp chế rất lâu ra ngoài.
Nhưng thấy Thịnh Miêu cứ ở biên giới tìm đường chết ngang dọc nhiều lần như vậy, cô theo bản năng liếc nhìn Hạ Tần trước mặt, chỉ từ bóng lưng của anh cũng có thể thấy được ý lạnh nồng đậm, cô không khỏi có chút không chắc chắn trong lòng.
Hôm nay sẽ không thật sự ồn ào ầm ĩ tới chết người đó chứ?
Chẳng qua Thịnh Miêu vẫn là
dáng vẻ ngớ ngẩn như cũ, không có chút phát hiện nào với chuyện mình đang ở hiểm cảnh, gã cắn răng bò dậy, từ dưới đất, sau khi loạng choà loạng choạng đứng thẳng người lại cực kỳ hăng hái tìm đường chết mở miệng: “Không phải vị ảnh đế này sẽ cũng là Lam Nhan tri kỷ của cô Lâm Tĩnh Nhiễm đây đấy chứ? Anh hùng cứu mỹ nhân quả quả thật khiến người vô cùng thích thú, thế nhưng tôi cũng không thể không nhắc nhở anh một câu, thủ đoạn của cô Lâm đây vô cùng lão làng, khách khứa cũng không chỉ có một ngươi, nếu như anh muốn biết chuyện khác của cô ta, tôi thật ra có thể..."
( Lam Nhan* (là một loại tình cảm thứ tư ngoài tình thân, tình bạn, tình yêu, so với tình bạn thì gần hơn một chút, so với tình yêu thì xa hơn một chút, so với tình nhân thì trong sáng hơn một tí, nói theo kiểu hiện đại thì là bạn thân nhất là bạn nam) Lam nhan: Cũng như ‘hồng nhan’ chỉ một phụ nữ đẹp, ‘lam nhan’ là dùng cho nam, có thể hiểu là “trai rất rất đẹp”. *)
Giọng nói của gã im bặt.
Không phải là không muốn tiếp tục gây xích mích, mà là có có một bàn tay đã bóp chặt yết hầu của gã ta, nhấn gã lên trên tường.
Chỉ nghe thấy có một thanh âm thật mạnh vang lên, Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng nhắm tịt mắt lại.
Chậc chậc chậc, nghe thôi đã thấy đau.
Quả thực là giống y như ban nãy, chẳng qua vừa nãy thứ gã đàn ông kia nắm là cổ tay cô, mà thứ Hạ Tần nắm bây giờ lại là yết hầu của gã, cũng chỉ có thể nói là phong thủy luân chuyển.
Khuôn mặt của Thịnh Miêu chỉ trong chốc lát liền đổi màu sang tái nhợt, hình như gã rốt cục ý thức được người trước mặt này thật sự không chút để ý tới chuyện sẽ bóp chết mình, trong mắt lập tức lộ ra hoảng sợ.
Gã ta liều mạng giẫy giụa muốn tránh thoát khỏi bàn tay ấy, chính mà bất kể là gã có cố gắng như thế nào thì tư thế của Hạ Tần vẫn bất động như núi như cũ.
Khí lực của người đàn ông này lớn đến đáng sợ.
Khóe miệng Hạ Tần vẫn như cũ là ý cười như có như không, trước dáng vẻ kéo dài hơi tàn của Thịnh Miêu thậm chí còn không có chút thay đổi sắc mặt nào: “Tôi không hy vọng nghe thấy có chút tin tức bất lợi nào cho cô Lâm truyền ra bên ngoài, nếu có bất kỳ manh mối gì, mặc kệ phát ra từ chỗ nào, tôi cũng sẽ tính hết lên đầu anh, nghe rõ chưa?"
Thịnh Miêu dưới ý chí cầu sinh mạnh mẽ thúc đẩy, rõ ràng trước mắt đã mơ hồ biến thành màu đen, cũng không biết nhận được sức lực từ đâu tới mà điên cuồng gật đầu liên tiếp.
Hạ Tần hơi nheo mắt: "Nói chuyện."
Thịnh Miêu: "? ! ! !"
Gã ta thật ra cũng muốn nói chuyện đấy, nhưng cmn đều sắp bị bóp chết rồi làm sao nói? !
Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cuộc cũng phản ứng lại, sợ thật sự sẽ ầm ĩ đến chết người, cô cuống quít chạy tới kéo tay Hạ Tần lại: “Đừng bóp nữa, anh ta sắp bị bóp chết rồi!”