Trên cánh tay trong nháy mắt cảm nhận được ấm áp, sự chú ý của Hạ Tần cũng thu lại.
Anh cụp mắt nhìn thoáng qua sắc mặt nôn nóng của Lâm Tĩnh Nhiễm, đầu ngón tay khẽ run lên, rốt cục buông lỏng ra một chút.
Trong chớp mắt có không khí mới mẻ tràn vào, Thịnh Miêu cảm thấy toàn thân triệt để không còn chút sức lực gì, đến cả ngay cả thở cũng khó khăn, chậm rãi tuột xuống theo vách tường, triệt để vô lực ngã ngồi trên mặt đất.
Lâm Tĩnh Nhiễm thấy không sinh ra thảm án cũng thầm thở phào, cúi đầu nhìn dáng vẻ quá dộ chật vật của gã, suy nghĩ một chút, vẫn lên tiếng nhắc nhở: "Anh Thịnh này, tôi không thân thiết với anh cũng là vì muốn tốt cho anh thôi. Tôi khuyên anh vẫn nên nhanh về nhà đi, đừng lãng phí thời gian ở trên người tôi nữa, vô dụng thôi. Ngược lại, nếu như anh tiếc mệnh thì tốt nhất nên cách tôi càng xa càng tốt."
Câu nói sau cùng kia, hiển nhiên là ỷ vào Hạ Tần ở đây mới nói ra.
Dù sao ban nãy cũng đã xảy ra chuyện cửu tử nhất sinh rồi, cô quả thực không nên uy hiếp quá nhiều.
Nhìn qua Thịnh Miêu quả nhiên lòng vẫn còn sợ hãi, nghe vậy ngẩng đầu lên, nhìn cô một chút, lại nhìn Hạ Tần một chút, lập tức nhanh chân đứng lên bỏ chạy, thẳng đến lúc chạy ra khỏi hành lang còn không quên một lần nữa quay đầu lại nhìn, hung hăng cắn răng nói: “Đồ điên! Cả đám bọn mày đều là đồ điên!"
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn gã sau khi hô xong lại chạy nhanh như ma đuổi, chớp chớp mắt: "Anh đã nghe chưa, anh ta nói anh là đồ điên kìa.”
Tầm mắt Hạ Tần rơi vào mười ngón tay của mình hồi lâu, nghe vậy thì khóe miệng nhàn nhạt nhếch lên: “Anh ta nói không sai, tôi đúng là đồ điên.”
Lâm Tĩnh Nhiễm đánh giá vẻ mặt của anh, vừa định nói cảm ơn liền thấy Hạ Tần lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số: “Alo, Yến Bạch, giúp em một chuyện. Tới phòng quản lí khách sạn xử lý camera giám sát tầng 8 một chút."
"Camera giám sát? Sao lại phải xử lý camera giám sát? Em mau thành thật nói cho anh biết, có phải là em lại gây ra chuyện gì rồi hay không? !"
Cách một cái điện thoại cũng có thể cảm nhận được dáng vẻ nổi trận lôi đình của người đại diện vương bài trong ngày thường vẫn luôn lịch sự văn nhã kia.
Hạ Tần hơi nhíu mày, vô cùng tự nhiên tay cầm điện thoại một dời đi một chút, thẳng đến lúc âm thanh hùng hùng hổ hổ ở đầu bên kia điện thoại nhẹ nhàng hơn một chút mới một lần nữa để về bên tai: “Có chuyện gì anh cứ xem video liền biết thôi, nhớ nhất định phải xử lý sạch sẽ một chút đấy, làm phiền anh rồi.”
Sau khi cúp điện thoại lúc ngẩng đầu anh vừa khéo đối diện với đôi mắt sững sờ của Lâm Tĩnh Nhiễm, nở một nụ cười trấn an: "Yên tâm đi, không sao rồi."
Nếu không phải là Hạ Tần thì Lâm Tĩnh Nhiễm còn thật sự không nghĩ tới phải check lại camera.
trong tất cả hành lang của loại khách sạn lớn như thế nào đều được lắp không ít camera, nếu như hôm nay không có Hạ Tần ra tay, chỉ cần video trước đó cô và Thịnh Miêu lôi kéo nhau ở trên hành lang bị tung ra, vậy nhất định cô sẽ gặp phải không ít phiền toái.
Nghĩ tới đây, cô không khỏi đổ mồ hôi lạnh, há miệng thở dốc, từ đáy lòng nói: "Cảm ơn."
"Không cần khách khí." Hạ Tần ngẩng đầu lên nhìn vào camera: “Đừng đứng ở chỗ này nữa, trở về phòng lại nói."
Lấy dáng vẻ quần áo có chút hỗn độn của Lâm Tĩnh Nhiễm hiện tại, quả thật không thích hợp để đi ra ngoài ăn cơm, nghe vậy cô cũng thuận theo xoay người rời đi.
Đợi sau khi cô dẫn theo Hạ Tần về tới phòng khách sạn của mình xong mới đột nhiên hậu tri hậu giác phản ứng lại.
Cái phát triển này, sao mà cứ luôn cảm thấy hình như có có chỗ nào không đúng nhỉ?
Biểu hiện của Hạ Tần lại bình thường hơn rất nhiều, sau khi vào phòng chuyện đầu tiên anh làm chính là tỉ mỉ nhìn vào vết đỏ nơi cổ tay bị tóm ban nãy của cô, ấn đường hơi nheo lại: “Còn đau không?"
"Không đau không đau." Lâm Tĩnh Nhiễm bị anh nhìn chăm chú như thế, trên mặt không khỏi cảm thấy có chút nóng bỏng, nhanh chóng rút tay về: “Chờ một chút, tôi đi thay quần áo trước đã."
"Đi đi." Hạ Tần nhìn lướt qua bên tai ửng đỏ của cô, xoay người ngồi xuống ghế salông bên cạnh, tiện tay lật nhìn tạp chí.
Đợi đến lúc Lâm Tĩnh Nhiễm thay quần áo xong đi ra ngoài liền nhìn thấy hình ảnh như vậy, cô đột nhiên cảm thấy có chút không khỏe, liếc nhìn đồng hồ, hỏi: "Vậy, chúng ta có đi ăn cơm nữa không?”
"Không cần phiền phức như thế đâu.” Hạ Tần đặt quyển tạp chí sang bên cạnh, không đầu không đuôi hỏi: “Ăn mì ăn liền không?”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "A?"
Mười phút sau, hai người mỗi người bưng một bát mì ăn liền ngồi ở bên cạnh bàn trà.
Lâm Tĩnh Nhiễm vừa đút mì vào trong miệng mình vừa thỉnh thoảng dùng ánh mắt còn lại đánh giá người đàn ông đang ăn đến là say sưa ngon lành bên cạnh, trong lúc nhất thời, cô chỉ cảm thấy thế giới này tựa hồ hơi mộng ảo tới quá đáng.
Ai mà nghĩ ra được, sinh thời cô lại có thể vui vẻ thoải mái ăn mì với nhân vật phản diện độc ác tàn bạo số một trong tiểu thuyết như vậy cơ chứ?
Lúc này thoạt nhìn Hạ Tần càng nhiều một chút khói lửa hơn so với ngày thường, nếu như không phải cô đã từng nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng trang nghiêm kia của anh thì chỉ sợ là sẽ thật sự bị loại năm tháng tĩnh lặng giả tạo này mê hoặc.
Sau khi Hạ Tần ăn mì xong lại có vẻ rất thỏa mãn, bóng dáng tàn bạo trước đó cũng dần dần phai nhạt, khôi phục lại dáng vẻ dịu dàng thân sĩ trước đó: “Cảm ơn đã khoản đãi."
Lời nói này đến Lâm Tĩnh Nhiễm nghe cũng đều có chút ngượng ngùng.
Dù sao hiện tại thân phận ảnh đế của anh cũng còn tại đó, có ai đã kêu mời ăn cơm xong lại đi mời ăn mì chứ?
Vào lúc này, chuông cửa bỗng nhiên vang lên.
Lâm Tĩnh Nhiễm chạy tới mở cửa, chỉ thấy Quan Thiên đang đứng ở cửa ra vào: "Chị Nhiễm, chị về rồi ạ?! Thời gian thông cáo đã xác định vào tuần sau, chị xem thử một chút xem có vấn đề gì hay không, nếu như không có vấn đề gì thì sáng mai chúng ta đi tìm đạo diễn nói…chuyện…?
Âm thanh phía sau của cô nàng bỗng nhiên im bặt, lúc thấy Hạ Tần phía sau Lâm Tĩnh Nhiễm, cả hai mắt đều sắp muốn rơi ra tới nơi rồi: "Ngài Hạ?!"
Hạ Tần lễ phép nói lời tạm biệt với hai người: “Cơm tối hôm nay tôi ăn rất vui, vậy tôi đi về trước nhé.”
Sau khi nói xong, anh vô cùng bình tĩnh rời đi.
Quan Thiên đứng ở chỗ cửa ra vào rất lâu cũng không phục hồi lại tinh thần được, chờ đến khi hậu tri hậu giác ngửi được mùi mì tràn ngập trong phòng mới cảm thấy cả người đều có chút không xong: "Không phải hai người hẹn nhau đi ra ngoài đi ăn cơm sao? Hai người thế mà lại trốn ở trong phòng ăn mì?!”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Cô rất muốn giải thích ngọn nguồn, nhưng mà tình huống hiện thật hình như không cho phép cho lắm.
Sau khi trầm mặc một lúc lâu cô mới yếu ớt đề nghị: “Thiên Thiên nè, chuyện này em nhất định không được nói cho anh Dụ biết đâu đấy."
Cô sợ bị mắng.
Phải biết là một nữ nghệ sĩ chẳng chút danh tiếng nào như cô, nếu như bị bùng nổ tin đồn cô cùng ảnh đế đang "hot" trai đơn gái chiếc ngồi cùng nhau trong một căn phòng thì cô thật sự, chỉ sợ thật sự không cần lăn lộn trong giới này nữa…
Quan Thiên nghe vậy, ý vị thâm trường nhìn cô một cái, vỗ bộ ngực thật mạnh rồi gật gật đầu: "Chị Nhiễm, chị cứ yên tâm đi, em tuyệt đối trung thành, tuyệt đối, em hiểu mà!"
Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"
Cho nên chị gái nhỏ Quan Thiên nè, rốt cuộc thị chị đã hiểu cái gì vậy? Sao tui cứ có cảm giác như là có chỗ nào không đúng lắm thế không biết?
...
Vốn còn tưởng rằng sau khi add WeChat Hạ Tần tối ngày hôm ấy cô sẽ bị anh quấy rầy, kết quả cô lại bình tĩnh đến không ngờ.
Lâm Tĩnh Nhiễm thoải mái dễ chịu nằm ở trên giường lướt mạng, trong lúc vô tình liền nhìn thấy
có một tin tức rơi vào trong mắt —— Đạo diễn trứ danh Thẩm Thừa Viễn về nước, đoạt được giải thưởng cáo quý nhất liên hoan phim Cannes.
Toàn bộ bài viết đều là các từ ngữ ca ngợi tời tràn ra cả ngoài màn hình, nhưng dù sao cũng có thể hiểu được.
Từ sau khi bộ phim " Long tù " nhận được đề cử năm năm trước cho tới bây giờ, chưa có một bộ phim nội địa nào khác có tên trong liên hoan phim lớn có tầm ảnh hưởng lớn này nữa, lần này, vị đạo diễn mới này đã mang tác phẩm của mình ra ngoài quốc tế, trực tiếp giành được hàng loạt giải thưởng, hoàn toàn tiêu trừ cục diện xấu hổ lúng túng đã lâu trước đó, triệt để mở ra một thời kỳ lịch sử mới.
Cái tên Thẩm Thừa Viễn này, lại thêm bóng dáng quen thuộc trong hình, mặc dù chỉ là một bức ảnh chụp từ xa xa, lại đã đủ để Lâm Tĩnh Nhiễm liếc mắt một cái đã có thể nhận ra.
Nhị ca của cô, rốt cục đã về rồi.
________________ Lảm nhảm:
Hạ Tần: Có một số người không cần phải thăm dò giới hạn của tôi, chính là đang đùa với lửa đó nha ~: )
Nhị ca: Ừm, cuối cùng tôi cũng được có họ có tên rồi hở?