Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 68:

Chương 68:

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Bởi vì hai trương trình gameshow tiếp theo của cô đều cần ghi hình nên Lâm Tĩnh Nhiễm không thể không xin tạm nghỉ, rời khỏi đoàn làm phim mấy ngày.

Bên phía tổng đạo diễn bên kia Dụ Tinh Hà cũng sớm đã sớm nói chuyện qua, đã điều chỉnh xong lịch quay, sắp xếp dời lại cho cô vào mấy ngày sau, đoàn làm phim lại bắt đầu tiến vào mấy ngày cuối cùng quay chụp ở chỗ này.

Nội dung kịch bản của mấy ngày này xem như là phần nội dung ở gần cuối phim, cũng là phân đoạn quan trọng cho những chuyển biến tinh tế trong tâm lý của nhân vật nữ chính.

Bởi vì

chấp nhất với chuyện bắt tội phạm mà sự cố chấp trong nội tâm của cô ấy càng ngày càng sâu, thậm chí có đôi khi còn vì đẩy nhanh tiến độ mà không tiếc đi nhầm đường, làm cho nam chính phá án cùng với cô ấy cũng lâm vào rối rắm.

Khi việc truy lùng manh mối ngày càng trở nên rắc rối phức tạp, rốt cục, mặt tối ẩn sâu trong lòng cô cũng dần dần bắt đầu nuốt chửng công lý tận sâu trong trái tim cô, khiến tương lai cô hoàn toàn lao vào vô tận giãy dụa ở ngã ba đường.

Dù là bước ra ngoài hay triệt để hãm sâu vào trong đấy, tất cả chỉ trong một suy nghĩ.

lúc Hạ Tần và Yến Bạch tới tham ban, trường phim đang quay phân cảnh nữ chính đang phải giấu diếm và đấu tranh tâm ma.

Trong cảnh này chỉ có một mình vai nữ chính Lâm Tĩnh Nhiễm đóng, trong không gian tối tăm nhỏ hẹp, phảng phất như bị cảm giác ngột ngạt dày đặc bao phủ.

“Tội ác trên thế giới này vốn là vô cùng vô tận, chuyện tôi phải làm, chỉ triệt để khóa tất cả những tội ác àm mình nhìn thấy vào trong nhà giam."

"Lẽ nào chuyện này là sai sao? Bọn họ vốn đáng chết, tôi thật không rõ, rốt cuộc mình sai ở chỗ nào..."

"Anh ta nói không đúng... Không phải như vậy... Bọn họ đều là tội phạm, mặc kệ bọn họ có ngụy trang vô tội như thế nào thì cũng vẫn như cũ không thể thay đổi bản chất phạm tội của bọn họ!"



Trong bầu không khí u ám nồng đậm, trong quá trình quay chụp ngoại trừ Lâm Tĩnh Nhiễm đã triệt để rơi vào tâm lí nhân vật ra thì toàn trường đều lặng ngắt như tờ.

Thẳng đến lúc đạo diễn ở bên cạnh hô "Cắt", hồi lâu sau các nhân viên công tác mới phảng phất như phục hồi lại tinh thần sau bầu không khí vừa nãy, không khỏi đưa mắt nhìn nhau.

Mặc dù vẫn luôn có lời đồn nói Lâm Tĩnh Nhiễm nhận được vai nữ chính này có tỉ lệ rất lớn là dựa vào chuyện cô có quan hệ với tổng biên kịch, nhưng mà sau mấy ngày quay chụp này, mọi người quả thực không thể không thừa nhận, cô gái này đã đắp nặn được nhân vật vô cùng sinh động.

Chỉ một cảnh tượng nho nhỏ ban nãy thôi, khi nhìn vào ai nấy có một loại cảm giác phát lạnh cả người.

Nói thật, Yến Bạch cũng bị kỹ thuật diễn của Lâm Tĩnh Nhiễm làm cho giật mình rồi, nghe thấy những lời bàn luận khe khẽ của các nhân viên bên cạnh, không khỏi nhìn Hạ Tần một cái, hỏi: "Em cảm thấy thế nào?"

Tầm mắt Hạ Tần dừng lại trên người Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn hãm trong cảm xúc ở giữa sân, một lúc sau con ngươi mới hơi buông xuống mấy phần: "Biểu hiện rất tốt."

Anh không nói, hình ảnh ban nãy khiến anh phảng phất như thấy được bóng dáng bản thân mình ở trong bóng lưng mảnh khảnh này.

Yến Bạch để ý thấy vẻ mặt của Hạ Tần hình như có một tia khác thường, đang muốn mở miệng nói cái gì lại nghe thấy một thanh âm vang lên từ phía sau: "Thấy nhân vật dưới ngòi bút của tôi thế nào?”

Anh ta theo bản năng xoay người lại, nhìn thấy người đàn ông tựa như đã từng gặp qua ở đâu đó, hơi nhíu mày, một hồi lâu sau mới phản ứng được: "Chào ngài Ninh."

Ninh Hào không nhìn anh ta, anh chỉ nhìn Hạ Tần, cười đến nghiền ngẫm: "Tôi còn cho rằng, đối với nhân vật này mà nói, hẳn cậu mới là người có quyền lên tiếng lớn nhất chứ nhỉ. Hạ Tần, cậu nói xem, rốt cuộc là sẽ tự mình luân hãm sâu vào, hay là sẽ trở về với ánh sang nào? Quá trình thống khổ này có phải vô cùng khiến người chờ mong hay không, hả?"

Hạ Tần đối diện với tầm mắt của anh ấy, im lặng hồi lâu không nói gì.

Anh biết rõ nguyên hình của nhân vật này.

Cuối cùng, khóe miệng anh loáng thoáng gợi lên một độ cong nho nhỏ không có độ ấm nào: “Trước đây tôi đã nói rồi, nếu như không phải do lập trường chúng ta không giống nhau, thì hẳn có thể thành là tri kỷ."

Ninh Hào nở một nụ cười châm biếm: “Tôi cũng đã từng nói, cho tới bây giờ tôi đều không cần tri kỷ."

Một cái chớp mắt này phảng phất như có vô số điện lưu vô hình giằng co tóe ra xung quanh hai người.

Dần dần, càng lúc càng có nhiều người chú ý tới góc tối không dễ phát giác này.

Đợi đến lúc nhìn thấy Hạ Tần đột nhiên xuất hiện ở đây, tất cả các nhân viên đêu không khỏi dừng lại việc đang làm trên tay, trên mặt tràn ngập kích động lại kinh ngạc.

Sao vị ảnh đế này lại xuất hiện ở chỗ này? Anh tới tìm Ninh Hào sao?

Ninh Hào cảm nhận được tầm mắt xung quanh, trong nháy mắt biểu tình hờ hững hẳn: “Thực sự là chỉ nhìn thấy khuôn mặt này của cậu thôi cũng cực kỳ ảnh hưởng tới tâm trạng của tôi… Mặc dù tôi rất không muốn quản mấy cái chuyện vô bổ của cậu, nhưng nếu như cậu không muốn gây phiền toái ở đây thì nên nhân lúc tôi còn chưa thay đổi chủ ý, tốt nhất là đi theo tôi.”

...

Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn còn đang ngã ngồi thở gấp ở trong trường quay phim.

Chỉ một cảnh tượng vừa rồi thoi đã như thể vắt kiệt toàn bộ sức lực của cô, kể từ sau khi đạo diễn kêu ngừng cho tới bây giờ, cô vẫn như cũ cảm thấy có một loại cảm giác ngột ngạt mãnh liệt ở trong lồng ngực đang tùy ý lại ngông cuồng trào ra, càng muốn đè xuống nó lại càng phản kháng mạnh hơn.

Đây là cảm giác cô chưa từng có trước đây, là sự thẩm thấu cuộc đời thê thảm của vai nữ chính này.

Đến lúc này, cô càng hòa vào bên trong nhân vật lại càng lạc vào một cảnh giới kỳ lạ, cảm nhận được một loại lạnh lẽo tuyệt vọng cực kỳ rõ ràng.

Cũng may, đây chỉ là vì quay phim nên mới cần, chứ nếu như thật sự để bản thân cô sa vào trong tâm tình như vậy thời gian dài, sợ là sớm muộn gì cô cũng điên mất.

Cũng khó trách người đàn ông kia lại biến hoá thành như vậy...

Trong đầu không khỏi lóe lên ý nghĩ như vậy.

"Chị Nhiễm, ngài Hạ đến tham ban!"

Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn còn đang xuất thần, cô chỉ nghe thấy có một âm thanh vang lên bên tai, mất tận mấy giây sau mới phản ứng lại được, ngẩng đầu lên mới thấy Quan Thiên với vẻ mặt lo lắng đang đứng ở bên cạnh, hậu tri hậu giác chớp chớp mắt: "Hạ Tần?"

Lúc này Quan Thiên hiển nhiên cũng không có thời gian để cân nhắc thái độ kỳ quái của cô, vội vàng nói: "Em nghe thấy có nhân viên công tác nói ngài Ninh đã dắt bọn họ vào phòng nghỉ rồi, nghe nói nhìn bọn họ luôn cảm thấy như kiểu chỉ cần một lời không hợp sẽ oánh nhau luôn ấy.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"

Ninh Hào đơn độc ở chung với Hạ Tần?

Cmn, đây là muốn Vũ Trụ nổ tung à?!

Hầu như là phản xạ có điều kiện, trong nháy mắt cô nhảy lên khỏi mặt đất, lập tức sải bước chạy tới phòng nghỉ.

Chạy một hơi tới cửa, lược luôn công đoạn gõ cửa, cô không chút do dự trực tiếp đẩy cửa vọt vào: "Thật ngại quá, tôi tới muộn!"

Toàn bộ người trong phòng nghỉ gần như cùng một lúc quay sang nhìn cô.

Lâm Tĩnh Nhiễm thở hồng hộc, cấp tốc quan sát tình hình chiến trận một chút, lại chỉ phát hiện trên bàn đang được bày mấy ly nước vô cùng đoan chính, còn có hai người có vẻ cực kỳ hòa bình ngồi cùng nhau trên ghế sa lon uống trà.

Lâm Tĩnh Nhiễm: "... ?"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch