Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 70:

Chương 70:

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Hạ Tần thoạt nhìn cực kỳ vui vẻ, giọng điệu cũng hiếm khi có vẻ thật sự thoải mái: “Cô Lâm may mắn thật đấy, lần sau lại giúp tôi rút thêm mấy tấm nhé.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "... Người trưởng thành cần phải học cách dựa vào chính mình."

Cảm ơn đã coi trọng, tôi chỉ hận không thể hút một đống lớn thẻ R cho anh!

Hạ Tần lại như thể không nghe thấy, tiếp tục đặt sự chú ý của mình về điện thoại di động.

Trường quay phim cách sân bay một đoạn đường rất dài, dọc theo đường đi Lâm Tĩnh Nhiễm liên tục ngáp, rốt cuộc cô vẫn không chống đỡ được mà ngủ thiếp đi dưới nhịp độ nhịp nhàng phi nhanh của xe ô tô.

Ở trong mơ tràn đầy hình ảnh cô ngày đó ăn mì ăn liền ở trong phòng khách sạn.

Có một câu Hạ Tần không nói sai. hương vị mì kia quả thật không tệ.

Hạ Tần ngồi thấy hồi lâu người bên cạnh không có động tĩnh gì, lúc quay đầu lại liền nhìn thấy dáng vẻ người nào đó đã triệt để rơi vào ngủ say.

Nhìn khuôn mặt cô đang say ngủ, khóe miệng anh không tự chủ hơi nhếch lên mấy phần.

Đột nhiên xe hơi rung một cái, mắt thấy Lâm Tĩnh Nhiễm sắp theo hướng xe lay động mà nghiêng người qua một bên khác, anh nhanh nhẹn duỗi tay, khẽ kéo, nhỏ đầu cứ như vậy nhẹ nhàng ngã xuống dựa vào trên bả vai anh.

Cảm giác được dựa vào xuyên thấu qua lớp quần áo mỏng manh truyền tới toàn thân, gần trong gang tấc, hô hấp mỏng manh cũng phảng phất như phất qua cần cổ.

Hạ Tần không tiếp tục nghịch điện thoại di động nữa, anh cứ như vậy lẳng lặng ngồi thẳng người để cho cô dựa vào, đưa tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Yến Bạch ngồi ở hàng sau dĩ nhiên đã thu hết tất cả chuyện này vào trong mắt, vô cùng tự giác không lên tiếng.

Quan Thiên ngồi ở ghế cạnh tài xế, cô nàng cũng có chút mơ mơ màng màng, móc ra một chai nước quay đầu lại, đang muốn hỏi xem Lâm Tĩnh Nhiễm có khát nước hay không, lại bất thình lình gặp được tình cảnh như vậy, miệng lập tức mở lớn đến độ có thể nuốt vào một quả trứng gà.

Hạ Tần cảm nhận được ánh mắt của cô ấy, ngón tay đưa tới bên miệng, thần sắc bình tĩnh làm ra thủ thế im tĩnh.

Quan Thiên chất phác gật gật đầu, toàn thân cứng đờ quay người lại, trong đầu lập tức lóe lên vô số phân đoạn tình cảm kinh điển của các nam nữ chính trong toàn bộ mấy bộ phim mình đã từng xem, cuối cùng chỉ còn dư lại một thanh âm.

Lẽ nào, ngài Hạ và chị Nhiễm...

Thật sự như cô nghĩ sao? ! ! !

Chờ đến lúc tới sân bay Lâm Tĩnh Nhiễm mới được Quan Thiên đánh thức, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, liếc mắt một cái liền thấy được đôi con ngươi ẩn giấu chứa ý cười gần trong gang tấc kia: "! ! !"

Gần như là phản xạ có điều kiện, cô theo bản năng tránh về phía sau.

Còn chưa kịp đứng dậy đã suýt chút nữa va vào nóc xe, chẳng qua, có một bàn tay lớn đã nhấn đầu cô về lại chỗ cũ: “Vẫn còn đang ở trên xe, cẩn thận đầu vâng ạ lung tung.”

Lâm Tĩnh Nhiễm mím môi một cái, tâm tình hồn loạn phức tạp khiến cho cô cũng không biết bây giờ mình rốt cuộc nên làm ra biểu tình gì.

Hạ Tần hoạt động bả vai bị ép tới cứng ngắc một chút, cảm nhận được tầm mắt của cô, khẽ mỉm cười: “Thân là nghệ sĩ, lúc ngủ vẫn cần phải chú ý tới dáng vẻ một chút. Bây giờ ll ở trên xe riêng, nếu như là ở nơi công cộng, bị chụp trộm lại sẽ không tốt đâu."

Lâm Tĩnh Nhiễm đầy đầu đều là hồ dán: "Có ý gì?"

Hạ Tần đưa tay chỉ lên khóe miệng.

"? !" Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức hiểu ý của anh, theo bản năng duỗi tay muốn lau nước bọt, đã thấy Hạ Tần chỉ mỉm cười một chút, mở cửa xe liền xoay người đi xuống, sao cô còn không biết mình bị đùa giỡn nữa chứ, lập tức cắn răng: "Hạ Tần!"

Quan Thiên nhìn

dáng vẻ giận giữ này của cô thì vội vươn tay ra giữ chặt cô lại: “Chị Nhiễm ơi, thực ra anh Hạ đối với chị rất tốt đó, chị ngủ cũng hơn một giờ mà ảnh chẳng nhúc nhích chút nào luôn ấy.”

Lâm Tĩnh Nhiễm nghĩ lại dáng vẻ vừa nãy Hạ Tần hoạt động gân cốt, mím môi: "Đi thôi, lên máy bay!"

Mấy ngày sau cô cần tham gia chương trình "một mực thích người" cho nên chuyến bay của cô và Hạ Tần không cùng một đích đến, coi như là tha cho anh một lần vậy.



Loại chương trình chỉ cần đứng một chỗ ghi hình này dù sao cũng khá thoải mái, lần này lại liên tục quay luôn hai tập, trên cơ bản cũng đã bắt đầu đến lúc công chiếu và thêm nhiệt.

Quãng thời gian trước nhịp quay chặt chẽ khiến cô có chút không dứt ra được, lần này tranh thủ thời gian ghi hình chương trình cũng coi như cho mình nghỉ ngơi một hồi.

Đã khá quen thuộc với nhịp độ cường độ cao nên sau khi ghi hình cho chương trình xong xuôi, Lâm Tĩnh Nhiễm đi ra khỏi phòng ghi hình đi ra ngoài, tinh thần khá là thoải mái.

Bởi vì nơi ghi hình là ở bên trong tòa nhà đài truyền hình cho nên hai lần tới đây Lâm Tĩnh Nhiễm còn có thể thỉnh thoảng nhìn thấy không ít nghệ sĩ nổi tiếng.

Lâm Tĩnh Nhiễm từ từ cũng quen chuyện cứ hai ba bước lại gặp được một khuôn mặt quen quen, cô nhìn đồng hồ, đang định đợi Quan Thiên rồi cùng nhau trở về khách sạn đã đặt trước liền nhìn thấy trước mặt có một đám người mênh mông cuồn cuộn đi tới.

Thực ra hầu như các minh tinh ở đây đều âm thầm kín đáo, người bất kể là đi tới đâu cũng chỉ hận không thể khiến tất cả mọi người quan tâm tới mình như Phí Thải Văn tuyệt đối là số rất ít.

Nhưng mà cảnh tượng đồ sộ của người trước mặt còn khoa trương hơn tràng cảnh của cô tiểu hoa đán hạng hai kia nhiều, rất nhiều.

Trước trước sau sau có ít nhất chừng mười người, lại không có bất kỳ người nào hé răng, cứ như vậy cung cung kính kính đi theo ở phía sau, vẻ mặt người đi đầu kia lạnh nhạt, bộ dáng cả đám người phía sau ngược lại giống như không dám thở mạnh vậy.

Tầm mắt của Lâm Tĩnh Nhiễm từ khi rơi vào thân thể người ở trung tâm liễn không dời đi nữa.

Người đàn ông kia rất cao, dáng vẻ phải lên tới một mét tám lăm, điều này khiến cho dù anh có lẫn bên trong nhiều người như vậy vẫn như cũ nhìn như hạc đứng trong bầy gà.

Nhưng chủ yếu nhất là trên khuôn mặt vốn nên hết sức được phụ nữ thích kia lại không có bất kỳ biểu tình gì, cả người càng tản ra một loại khí tràng người sống chớ gần, chỉ cần nhìn một chút cũng đủ để sinh ra một loại cảm giác ngột ngạt mạnh mẽ.

Đây là sự lạnh lùng từ lúc sinh ra đã mang theo.

Nhưng chỉ có một mình cô biết được, người đàn ông này ngoại trừ diện mạo cao lãnh bên ngoài mà mọi người biết còn có một nhãn mác độc đáo khác chính là: Mặt đơ, kiệm lời, nghiêm cẩn, bệnh thích sạch sẽ, chứng ép buộc, cùng với, vô cùng thích hợp với cái nghề đạo diễn này, một người đi theo chủ nghĩa hoàn mỹ...

Dù sao thì, cô cũng quá quen rồi.

Quan Thiên thu dọn xong đồ đi ra từ phòng nghỉ, thấy cô đứng yên một chỗ không động đậy thì không khỏi hỏi: "Chị Nhiễm, sao thế chị? Chúng ta nên về rồi."

Sau khi hỏi xong cô nàng lại không nhận được hồi đáp, hơi nghi ngờ nhìn theo tầm mắt của Lâm Tĩnh Nhiễm, suýt chút nữa đã kêu lên sợ hãi: "Đây không phải là..."

Lúc này đám người kia cũng vừa vặn đi tới trước mặt bọn họ, nhưng mà người đàn ông đi đầu lại bỗng nhiên dừng bước, xoay người nhìn lại.

Quan Thiên bị tầm mắt lạnh lẽo như vậy đảo qua, theo bản năng run lên giật mình một cái: “Đạo diễn Thẩm, chào ngài, bọn tôi là …”

Lời đằng sau còn chưa kịp nói ra khỏi miệng đã thấy Thẩm Thừa Viễn yên lặng nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm, giọng điệu không rõ nói: "Tĩnh Nhiễm?"

Trên khuôn mặt vẫn như cũ không có biểu tình gì, giọng điệu cũng lạnh lẽo không gợn sóng trước sau như một, nhưng lại khác với bình thường, hiển nhiên đã thu liễm kha khá mũi nhọn bên trong, đã có điều một tòa núi băng cũng chẳng thể cấp ra quá nhiều dịu dàng.

Lâm Tĩnh Nhiễm bị nhìn như vậy, nhẹ nhàng gật gật đầu: "Là em."

Nếu như không phải ở phía sau còn đang có nhiều người nhìn như vậy, cô còn rất muốn kêu lên một tiếng "Nhị ca" .

Vấn đề là tầm mắt những người kia quăng tới quá mức nóng rực, nóng rực đến mức khiến cô hoài nghi mình chỉ cần vừa thốt lên hai chữ này liền có thể biến thành một hiện trường công diễn nhận thân cỡ lớn.

Trời móa, thời buổi này muốn diễn tiết mục tình cảm anh em sâu cũng thật khó quá mà!

________________ Lảm nhảm:

Núi băng cao lãnh mặt đơ băng, chính là Nhị ca.

Đến đây, người một nhà chỉnh chỉnh tề tề ~






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch