Sợ nhất không khí đột nhiên yên tĩnh, mà bây giờ hiển nhiên đã an tĩnh quá lâu.
Rốt cục, Thẩm Thừa Viễn phá vỡ sự yên tĩnh quỷ dị này: "Các anh về trước đi.”
Mấy người ở sau lưng không khỏi trao đổi với nhau một ánh mắt, cẩn thận nói: ”Thế nhưng mà, chuyện kịch bản mới..."
Thẩm Thừa Viễn: "Sáng mai."
Chỉ hai chữ ngắn ngủi đã chặn lại toàn bộ một đống lời nói mà bọn họ muốn phun ra.
Mặt tất cả mọi người không khỏi lộ vẻ khó xử, nhưng sau khi nhìn thoáng qua khuôn mặt không cảm xúc của Thẩm Thừa Viễn rốt cuộc vẫn thức thời không nói gì nữa, chỉ là lúc rời đi đều không nhịn được đánh giá Lâm Tĩnh Nhiễm nhiều vài cái, hiển nhiên đối với quan hệ của hai người này tràn ngập tò mò.
Chờ đến khi xung quanh yên tĩnh lại, Lâm Tĩnh Nhiễm vỗ vỗ bả vai Quan Thiên: "Thiên Thiên nè, em đi về trước đi."
Quan Thiên vẫn còn đang chìm đắm trong khiếp sợ, nhưng trước đó đã từng liên tiếp bị lịch sử kích thích nên cô nàng hiện tại cũng bình tĩnh hơn nhiều, lúc đi còn không quên dặn dò lại: "Chị Nhiễm, chị nhớ về sớm một chút nha."
Sau khi chỗ này chỉ còn lại hai người, Thẩm Thừa Viễn nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm một cái: "Phòng nghỉ."
Lâm Tĩnh Nhiễm đi theo đằng sau anh.
Muốn nói trong số các vị hoàng huỵn cô sợ ai nhất, vậy không thể nghi ngờ chính là vị Nhị ca này.
Trong phòng nghỉ ngơi không có ai, hai người cứ như vậy ngồi đối mặt nhau, yên lặng nhìn đối phương.
Đầu ngón tay Thẩm Thừa Viễn nhẹ nhàng gõ bàn một cái, hỏi: "Đang quay phim?"
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy anh hỏi, câu hỏi còn bỏ qua rất nhiều vấn đề râu ria liền hiểu, nhất định là Lục Dịch Tuyên đã sớm liên lạc với anh từ trước, cô nghe vậy thì gật gật đầu: "Vâng ạ, đóng phim của anh ba."
Thẩm Thừa Viễn lời ít nhiều bình luận: "Không tệ."
Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Kịch bản của Ninh Hào trong toàn giới này được xưng là vô cùng nổi tiếng, chỉ dùng hai chữ "Không tệ” để bình luận thì thực sự là quá mức hà khắc rồi.
Thẩm Thừa Viễn không tiếp tục truy hỏi vấn đề này, hai người cứ như vậy mắt lớn trừng mắt nhỏ ngồi rất lâu.
Đại khái là lúc này vô thanh thắng hữu thanh, dùng ý niệm thôi cũng coi như là đã hoàn tất nói chuyện, anh ta đứng lên từ trên ghế: "Điện thoại."
Lâm Tĩnh Nhiễm thuận theo mở màn hình di động ra, đưa tới.
đầu ngón tay thon dài của Thẩm Thừa Viễn nhẹ nhàng điểm mấy cái, nói nốt: “Rảnh rỗi liên lạc.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn số điện thoại mới xuất hiện trong danh bạ của mình, khóe miệng không khỏi kéo lên một chút, lúc ngẩng đầu lúc vặn đối diện với tầm mắt của đối phương.
Trên khuôn mặt vạn năm đơ như đá của Thẩm Thừa Viễn vẫn như cũ không có chút biểu tình gì, anh hơi nhúc nhích khóe miệng, giọng điệu bình tĩnh: "Rất nhớ em."
Giản dị, tự nhiên, phảng phất như nhỏ vào tâm hồ một giọt nước, trong nháy mắt nổi lên tầng tầng gợn sóng.
Lâm Tĩnh Nhiễm nở ra một nụ cười tươi rói với anh: “Nhị ca, em cũng nhớ anh.”
…
Buổi tối hôm đó Dụ Tinh Hà nhận được điện thoại của Quan Thiên.
Sau khi nghe xong nội dung bên trong, tư thế ngậm thuốc lá của anh ta không khỏi dừng một chút: "Em nói là, Lâm Tĩnh Nhiễm quen biết Thẩm Thừa Viễn?"
Trong giọng nói Quan Thiên cũng tràn đầy không thể tin tưởng: “Vâng ạ, em chính mắt nhìn thấy luôn á anh!”
Dụ Tinh Hà không khỏi nhớ tới tầng quan hệ của cô với Ninh Hào trước đó, đột nhiên phảng phất có chút coi nhẹ hiện thực: "Có thế, lại là một người anh trai nào đó nữa của em ấy đi.”
Quan Thiên có chút nghi ngờ cuộc đời: "Chị Nhiễm sao lại có nhiều anh trai thế chứ? Hơn nữa..."
Hơn nữa, một người so với một người càng đáng sợ hơn.
“Em hỏi anh thì anh biết hỏi ai.” Dụ Tinh Hà bỗng nhiên lộ ra một nụ cười đăm chiêu như có điều suy nghĩ: “Chẳng qua là, con nhóc này so với anh dự liệu còn thú vị hơn nhiều. Có nhiều tài nguyên đỉnh cấp ở bên cạnh như vậy, muốn không nổi tiếng cũng khó đấy.”
Quan Thiên nghe thấy phản ứng đầu tiên của Dụ Tinh Hà lại là như vậy thì trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì.
Nếu không sao người ta lại là người đại diện vương bài còn cô ấy lại chỉ có thể làm một trợ lý nhỏ thôi chứ.
Người đã từng trải qua sóng to gió lớn đúng là khác hẳn, chuyện vốn có tính xung kích như thế mà anh lại có thể thích ứng nhanh như vậy, còn nhẹ như mây gió chẳng coi ra gì, đúng là không khâm phục cũng không được.
Dụ Tinh Hà bỗng nhiên nhớ đến một chuyện: "Đúng rồi, sáng mai sau khi các em trở lại thì bảo Lâm Tĩnh Nhiễm tới công ty một chuyến."
Cụ thể là chuyện gì thì Dụ Tinh Hà không nói, Quan Thiên cũng chỉ có thể chờ sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm về khách sạn rồi chuyển đạt nguyên văn một chữ không lọt lại một lần với cô.
Lâm Tĩnh Nhiễm vừa được gặp mặt với Thẩm Thừa Viễn xong, lúc trở về tâm trạng rất tốt, nghe vậy không khỏi chột dạ, suy nghĩ một chút mới nói: “Hình như gần đây chị không làm ra chuyện gì khác người có đúng không?”
Quan Thiên cũng hỗ trợ nghĩ lại một lượt, lại cảm thấy không quá chắc chắn: "Hẳn là không có đâu?"
Lâm Tĩnh Nhiễm hơi hơi yên tâm, sau khi nghỉ ngơi một đêm trong khách sạn, sáng sớm hôm sau đã lên máy bay bay về, tới công ty tìm Dụ Tinh Hà.
Vốn dĩ còn thấp thỏm không biết về gặp người đại diện nhà mình có khi nào bị nắm đầu hỏi chuyện không, kết quả cô lại nhận được tin tức còn khiến người khiếp sợ hơn so với tất cả các suy đoán trước đó.
“Cái gì ạ, tiệc tối thời trang?” Nếu không phải người nói cho cô biết tin tức này là Dụ Tinh Hà, còn do đích thân anh nói thì có lẽ Lâm Tĩnh Nhiễm thật sự không thể nào tin được: “Nhưng mà, lấy danh tiếng bây giờ của em làm gì có tư cách tham gia chứ?”
Dựa theo miêu tả thì lần biểu diễn thời trang này là của thương hiệu GGY tổ chức, là bữa tiệc được tổ chức mỗi năm một lần, toàn bộ dàn khách mời đều là các nhân vật có tiếng tăm trong giới giải trí. Người được mời tham dự trên phương diện nào đó mà nói có thể được tính là đã nhận được một loại tán thành với thực lực của người đó.
Lại thêm lần tiệc rượu này có thể nói là trong ngày thường rất khó có cơ hội nhìn thấy các nhân vật có địa vị cao, cho nên phàm là người có chút dã tâm trong giới giải trí đều sẽ chen vỡ đầu muốn tham gia.
Lâm Tĩnh Nhiễm đã từng nghe qua về loại tiệc rượu này từ sớm, nhưng mà chí ít cho tới bây giờ, cô thật sự chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mình có thể tham gia.
Dụ Tinh Hà quăng tới cho cô một ánh mắt ghét bỏ: “Sao anh lại kí phải một nghệ sĩ không có tiền đồ như em thế chứ?"
Lâm Tĩnh Nhiễm bị anh nhìn đến chột dạ, yên lặng cúi đầu, nhỏ giọng ấm ức nói: “Em cũng chỉ ăn ngay nói thật thôi mà."
Dụ Tinh Hà: "Năm nay chuyện anh ký người mới vô cùng huyên náo,
tất cả mọi người đều đang trợn to hai mắt, muốn xem xem nghệ sĩ được anh đây nhìn trúng rốt cuộc là cái dáng vẻ thần tiên gì đấy. Bên GGY kia đã đề cập với anh không dưới ba lần muốn mời chúng ta tới tham gia, anh còn phải cố hết sức mới đồng ý rút thời gian ra đi xem đấy. Cho nên em nói xem, rốt cuộc là có tư cách hay không?"
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Cô xem như đã nghe hiểu rồi, trong giới lưu lượng mà nói, người đại diện vương bài Dụ Tinh Hà này chỉ sợ so với cô diễn viên trôi nổi như cô còn mạnh hơn không chỉ gấp mười lần, coi như bọn họ có thật sự mời cô tới tham dự thì cũng chỉ là được thơm lây mà thôi.
Về một phương diện nào đó mà nói thì thật đúng là đau lòng.
Dụ Tinh Hà để ý thấy trên mặt cô có chút biểu tình buồn bực, khóe miệng không khỏi hơi nhếch lên: “Mặc dù đến lúc đó em chỉ là đi theo anh tới thôi nhưng mà gần đây phim " Thâm cung" cũng đã bắt đầu phát sóng, cũng cần em tạo thế thêm nhiệt, nhớ tranh thủ lần tiệc tối này có đầy đủ giới truyền thông và độ quan tâm hỗ trợ tuyên truyền khéo léo đấy. Bộ phim này em quay lúc chúng ta chưa hợp tác nhưng anh cũng đã xem qua một đoạn rồi, rất tốt, nói không chừng có thể mượn nhiệt độ phim để đề cao độ nổi tiếng cho em nữa, trước cứ tích lũy một đám fan qua đường đã.”
Lâm Tĩnh Nhiễm kinh ngạc: "Anh có xem phim em đóng ạ?”