"Đó là đương nhiên." Dụ Tinh Hà nhìn cô một cái: “Nếu như không phải Hạ Tần mang đoạn phim của em tới cho anh xem thì em nghĩ sao anh lại có khả năng lưu ý đến một tiểu minh tinh muốn tiếng tăm không có tên tuổi muốn tài nguyên không có tài nguyên như em chứ? Trong cái giới giải trí này em cũng không tính là vô cùng xinh đẹp gì.”
Nói tới thật sự đau lòng, nhưng lời nói đằng sau Lâm Tĩnh Nhiễm một câu đều không nghe lọt tai, chỉ lúng ta lúng túng lập lại: "Anh Hạ tìm anh?”
Dụ Tinh Hà: "Móa nó, muốn cảm ơn cậu ta chẳng bằng em cảm ơn anh đây này. Chuyện có ký với em hay không cuối cùng còn phải dựa vào anh đây đấy.”
Mi mắt Lâm Tĩnh Nhiễm hơi rung lên một cái, cảm thấy có một loại tâm trạng vi diệu lan tràn trong cơ thể, trong lúc nhất thời có một loại cảm xúc không nói ra được thành lời.
Dụ Tinh Hà không cho cô có cơ hội
suy nghĩ lung tung: "Anh đã liên lạc với thầy Mike rồi, chiều nay sẽ mang em đi trang điểm.
Tiệc tối bắt đầu vào bảy giờ tối, dựa theo trình tự ra sân trên thảm đỏ, chúng ta chỉ cần tới đến trước bảy giờ rưỡi là được rồi. Anh cũng yêu cầu em phải diễm áp quần phương, nhưng mà chí ít em không được làm mất anh anh, có biết chưa?”
( Diễm áp quần phương: đẹp điên đảo, lấn át tất cả,vẻ đẹp áp đảo tất cả những người xung quanh )
Lâm Tĩnh Nhiễm ngẩng đầu nhìn khuôn mặt khiến nhân thần đều phẫn nộ của người đại diện ngồi đối diện mình, trong lúc nhất thời cảm thấy hoàn toàn không có chút tự tin nào nữa.
Dụ Tinh Hà thấy cô không lên tiếng, híp mắt lại hạ thấp giọng hỏi một lần nữa: “Nghe rõ chưa?"
Lâm Tĩnh Nhiễm bị uy hiếp mơ hồ kia kích động đến độ run lập cập, theo phản xạ có điều kiện nâng cao giọng: “Xin ngài cứ yên tâm, mất gì cũng được chứ tuyệt đối không thể mất mặt!"
Dụ Tinh Hà rốt cục cũng cảm thấy hài lòng, cười cười khoát tay một cái nói: “Đi nghỉ ngơi đi, đến lúc trang điểm nhớ đừng tới trễ."
Thầy Mike là thợ trang điểm hàng đầu trong nước, bình thường có rất nhiều nghệ sĩ muốn hẹn cũng không hẹn được, có thể hẹn được anh ta thì theo một phương diện nào đó mà nói, Dụ Tinh Hà cũng rất có thể hiện khi giao thiệp.
Bởi vì buổi tối hôm đó cũng phải đi thảm đỏ nên Dụ Tinh Hà đi cùng với Lâm Tĩnh Nhiễm.
Hai người vừa đến đã được kéo đi thay đổi tạo hình.
So với Dụ Tinh Hà thì tạo hình của Lâm Tĩnh Nhiễm hiển nhiên phức tạp hơn nhiều, anh làm xong tạo hình liền đi qua chỗ cô canh chừng, đến lúc nhìn thấy Lâm Tĩnh Nhiễm sau khi trang điểm, giữa lông mày không khỏi lóe lên một chút kinh diễm: "Khuôn mặt này của em đúng là ông trời thưởng cơm ăn, trước khi trang điểm và sau khi trang điểm quả thực là hai người khác nhau mà!”
Lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm đã thay xong váy dạ hội, tóc dài dày dặn buông xuống trên vai, ngũ quan được trang điểm đơn giản khiến cho khí chất cả người cực kỳ xuất trần.
Lúc cô nghe thấy lời Dụ Tinh Hà nói thì cảm thấy chắc anh ấy đang khen mình, thế nhưng tỉ mỉ cân nhắc lại thì lại mơ hồ cảm thấy hình như ảnh đang ghét bỏ khuôn mặt của mình lúc không trang điểm xấy xí hở?
Dụ Tinh Hà giống như xem hiểu biểu cảm của cô, nhẹ nhàng mỉm cười một tiếng: "Thực ra khuôn mặt của em lúc không trang điểm cũng rất thanh tú, chẳng qua giới giải trí lại chỉ thiếu mấy khuôn mặt có thể đánh mạnh vào thị giác thôi, tạo hình của em sau khi được trang điểm thật sự khiến người ta phải hai mắt tỏa sáng đấy."
Suy nghĩ một chút, anh lại bổ sung một câu: "Anh thu lại câu nói trước đó, đêm nay em nhất định có thể diễm áp quần phương."
Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy lời anh giải thích vẫn tính là có thể đón nhận được, cười tủm tỉm gật gật đầu: "Cảm ơn đã khen ạ.”
Trong lúc cô hóa trang thì Quan Thiên ôm điện thoại di động ở bên ngoài lướt Weibo, nghe thấy âm thanh nói chuyện của hai người thì ngẩng đầu lên nhìn, đợi đến lúc nhìn thấy hai người sóng vai đi ra, đôi mắt lập tức trợn tròn, hô lên: “Trời ạ, hai người các anh là thần tiên ở đâu hạ phàm xuống đây zậy?!”
Dụ Tinh Hà nghe thấy cô tâng bốc như vậy thì vỗ mạnh một cái lên vai cô: “Có thời gian ở đây nịnh hót còn không bằng đi chuẩn bị xe đi, đã chuẩn bị xong chưa?”
Quan Thiên le lưỡi, lập tức nhanh chân chạy ra ngoài.
Lâm Tĩnh Nhiễm quay đầu lại nhìn thoáng qua Dụ Tinh Hà, nói: "Thực ra cũng không tính là nịnh nọt."
Chỉ có thể nói vị người đại diện vương bài này thực sự quá mức đẹp trai lai láng rồi.
Lúc bình thường anh đều mặc mấy bộ quần áo tùy ý lộn xộn, dáng vẻ cà lơ phất phơ, lúc nào cũng tản ra hormone menly nồng đậm.
Bây giờ sau khi được trang điểm tỉ mỉ lại càng chói mắt hơn mấy lần.
Tóc dài qua tai được cột lại cẩn thận ra sau đầu, mặc một thân âu phục thẳng tắp, bên trong lộ ra áo sơ mi trắng khiến cho dáng người của anh có vẻ càng thêm thon dài.
Một đôi mắt hẹp dài càng như chứa làn thu thuỷ, cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể khiến cho đám phụ nữ thét chói tai không ngừng, trong lúc phất tay càng tỏa ra một tia mê hoặc trí mạng.
Sau khi nghe thấy cô nói, Dụ Tinh Hà quay đầu nhìn lại, điếu thuốc bên khóe miệng theo đôi môi anh đóng mở mà khẽ đung đưa: “Không nên mê mẩn anh, anh có phẩm đức nghề nghiệp của mình đó nhé, tuyệt đối không hẹn hò với nghệ sĩ.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Cô thu hồi hết mấy lời ca tụng trước đó vừa nghĩ ra, người này chính là một tên tự luyến ngông cuồng điển hình mà thôi.
Mắt thấy thời gian không sai biệt lắm, xe ở bên ngoài đã chuẩn bị kỹ càng, hai người lên xe, cùng nhau xuất phát tiến về phía hội trường.
Bởi vì thảm đỏ bắt đầu từ bảy giờ tối, chờ tới khi bọn họ tới gần nơi tổ chức đã có không ít minh tinh lục tục ra trận.
Thứ tự xuất hiện trên thảm đỏ trên cơ bản đều đã sớm an bài xong, Quan Thiên vẫn luôn duy trì liên lạc với nhân viên công tác của bên chịu trách nhiệm tổ chức, lúc này cô nàng cũng nhận được tin tức, chuyển đạt lại chỉ lệnh với hai người: “Anh ơi, sắp tới chúng ta rồi.”
Dụ Tinh Hà gật gật đầu: "Vậy lái đi đi."
Lúc bước xuống khỏi xe, Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thấy trên thảm đỏ có một bóng lưng cao gầy đang đi xa dần, bởi vì quá ư là quen thuộc nên cô chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra được là ai.
Dụ Tinh Hà để ý tới tầm mắt của cô, giải thích: "Hạ Tần và Thần Tâm là nam nữ chính của phim " Thâm cung" nên được xắp xếp đi cùng nhau trên thảm đỏ."
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe vậy gật gật đầu, cẩn thận từng li từng tí vuốt vuốt lại chiếc váy tinh tế trên người mình, lúc ngẩng đầu thấy Dụ Tinh Hà lại đang bình tĩnh đứng tại chỗ nhìn mình, cô không khỏi hỏi: "Sao thế ạ?"
Dụ Tinh Hà không nói gì, giơ cánh tay ra tới trước mặt cô, cho cô một ánh mắt.
Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cục cũng hiểu, bước tới chỗ anh.
Bọn họ được xắp xếp đi thảm đỏ cùng nhau, lấy quan hệ là người đại diện và nghệ sĩ, lúc đối diện với bao nhiêu truyền thông như vậy bọn họ đương nhiên không thể mỗi người đi một đường rồi.
Vì thế cô càng thêm cẩn thận từng li từng tí duỗi tay đặt lên tay anh.
Dụ Tinh Hà kéo cô lại gần mình hơn một chút, lại tăng thêm chút lực, vững vàng đỡ lấy cô: “Thảm đỏ này không dễ đi lắm, em cũng không qen mặc váy dạ hội, lúc đi nhất định phải bám vào anh, cẩn thận kẻo ngã đấy.”
Lâm Tĩnh Nhiễm khẽ mỉm cười: "Vâng ạ."
Đừng nhìn Dụ Tinh Hà trong ngày thường đều là vẻ ngoài bất cần không quan tâm ai, nhưng đến thời khắc mấu chốt anh vẫn luôn cho người ta một loại cảm giác an toàn tới không thể tin được, vẫn rất tri kỷ.
Dụ Tinh Hà xa xa trừng mắt nhìn nhóm người trước mặt, nhắc nhở: "Đi thôi."
Lâm Tĩnh Nhiễm thuận theo, theo sát bước chân của anh bước đi.
Vừa rồi có Hạ Tần xuất hiện nên không thể nghi ngờ anh đã hấp dẫn toàn bộ tầm mắt của các ký giả xung quanh, cho nên lúc hai người đi lên thảm đỏ ở phía sau lại chẳng có bao nhiêu người lưu ý.
Đợi đến lúc phục hồi lại tinh thần, mấy ký giả vừa quay đầu lại liền lập tức bị hai người có giá trị nhan sắc nghịch thiên đến có chút quá đáng làm cho triệt để giật mình rồi.