Lâm Tĩnh Nhiễm: "Em tới chào hỏi ngài Hạ một chút.”
Nghe thấy cô nói như vậy, Dụ Tinh Hà không khỏi tò mò nhìn lại: "Quan hệ của em với Hạ Tần tốt như thế từ bao giờ vậy?”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhấp miệng một cái, không nói gì, cô nhấc lên làn váy, vô cùng lo lắng đi qua.
Vây quanh Hạ Tần đều là các đại lão trong giới giải trí, trong hoàn cảnh “chúng tinh phủng nguyệt" như thế này,
tất cả cử chỉ của anh có vẻ càng thêm lịch sự tao nhã, khóe miệng còn mang theo một nụ cười có hơi lễ phép lại không quá xa lánh, khiến cho ánh mắt của mấy người phụ nữ quanh anh càng thêm không thể khống chế toát ra mấy phần ái mộ.
Toàn giới giải trí đều đã từng đưa ra giả thiết người sau này đứng bên cạnh anh sẽ có dáng vẻ gì, chợt lại hoàn toàn không thể tưởng tượng ra được.
Lâm Tĩnh Nhiễm đã như thế anh từ xa.
Anh cũng mặc âu phục giống Dụ Tinh Hà nhưng lại không có cái cảm giác bất cần đời như anh ta, dáng người thẳng tắp của Hạ Tần khiến cho tự thân anh toát ra một loại khí chất quý tộc, mỗi một cái nhấc chân giơ tay đều hấp dẫn tầm mắt mọi người.
Mặc dù bình thường thoạt nhìn anh cũng rất ra dáng, nhưng cũng không thể không thừa nhận, dáng vẻ mặc âu phục của anh quả thực quá bùng nổ.
Thị giác bị tấn công dữ dội khiến cho tim Lâm Tĩnh Nhiễm đột nhiên đập hụt mất một nhịp, có trong chớp mắt dừng lại một cái, thế nhưng, dưới tình cảnh sắp sửa phải đối mặt với hiện thực tàn khốc, cô rất nhanh tìm về lý trí, sau khi hít sâu một liền nhấc chân lên bước qua.
Hạ Tần đang hàn huyên cùng người bên cạnh.
Thực ra giới giải trí có đôi khi rất giống trên thương trường, trong trường hợp xã giao này vô cùng thích hợp để xây dựng các mối quan hệ.
Xung quanh anh có khá nhiều người, Lâm Tĩnh Nhiễm thử mấy lần cũng không thể đi vào, cô chỉ có thể nhỏ giọng lễ phép nói: "Thật ngại quá, phiền cô cho tôi đi qua một chút, tôi cần tìm ngài Hạ có chuyện quan trọng.”
Đám nghệ sĩ nữ nghe vậy liền quay đầu lại nhìn cô, thấy là một khuôn mặt không có gì ấn tượng thì ấn đường không khỏi vặn lại: “Ở đây ai cũng tìm ngài Hạ có việc hết, cô có hiểu quy tắc tới trước tới sau không đây?”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Đây là lần đầu cô được biết, muốn nói chuyện với một người còn cần xếp hàng nữa đó, cô không nhịn được quăng một ánh mắt như đao phay về phía Hạ Tần.
Móa nó nữa, mặc kệ là trước kia hay là hiện tại, người đàn ông này đúng là một kẻ chuyên trêu hoa ghẹo nguyệt.
Nhưng cô cũng chẳng còn cách nào nữa, cô không chen vào được, cũng chẳng thểm chen ngang, chỉ có thể mạnh mẽ nhẫn nại tính tình xuống đứng đợi trong đội ngũ này, chờ tới lượt mình.
Mấy nữ nghệ sĩ ở đằng trước đề để í tới cô, sau khi thấy cô thật sự đứng chờ thì không khỏi trao đổi với nhau một ánh mắt buồn cười.
Mặc dù đây là một trường hợp cao cấp, nhưng thực số người nghĩ trăm phương ngàn kế muốn trộn vào cũng không phải số ít, có rất nhiều người không tự nhìn thân phận của mình một chút xem, còn muốn mượn cơ hội này không cần mặt mũi mà đi làm quen khắp nơi.
Rất hiển nhiên, mấy cô gái này đều coi Lâm Tĩnh Nhiễm thành loại người như vậy.
Lúc này chợt nghe xa xa có chút động tĩnh.
Mấy người trong hội trường tò mò ném tầm mắt lại, liền nhìn thấy ảnh hậu Tô An từ bên ngoài đi vào.
Đây là lần thứ hai Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn thấy Tô An, lại nhớ lại thái độ trước đó của cô ta với mình thì lòng không khỏi vẫn có chút sợ hãi, cô lại không để ý thấy đám người vây xung quanh Hạ Tần cũng loáng thoáng có chút xao động.
Nữ nghệ sĩ đứng phía trước cô không cẩn thận bị người bên cạnh đụng vào, cô ta không đứng vững, hơi lảo đảo, ly rượu trên tay lập tức hơi lung lay một chút, kinh ngạc thốt lên: "A, cẩn thận!"
Đáng tiếc chính là, bây giờ cô ta có kêu lên thì đã không còn kịp nữa rồi.
Đến lúc Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn hồn đã thấy nửa ly rượu vang đỏ cứ như vậy toàn bộ đổ hết lên trên làn váy trắng tinh của mình, dưới ánh đèn sáng lấp lánh còn nhìn vô cùng rõ ràng.
“Thật ngại qua.” Nữ nghệ sĩ hiển nhiên cũng không nghĩ tới lại để xảy ra chuyện như vậy, mặc dù cô ta không biết thân phận của Lâm Tĩnh Nhiễm nhưng giữa lông mày cũng có chút áy náy: “Hay là, để tôi tìm người đại diện tới đi cùng cô vào toilet lau dọn đi nhé?”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn vào dáng vẻ chật vật của bản thân, chỉ cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc.
Cái này làm sao mà lau sạch được chứ, nước trong phòng rửa tay cũng không phải thuốc tẩy trắng siêu cường.
Cô theo bản năng chột dạ nhìn thoáng qua Dụ Tinh Hà bên kia, vô cùng nghi ngờ nếu như anh biết được chuyện xảy ra bên này sẽ ngay tại chỗ vặn cổ của cô xuống mất.
Mà lúc này chỉ còn cách lúc tiệc tối chính thức bắt đầu nửa giờ mà thôi.
Trong khi cô còn đứng như trời trồng không biết phải làm gì, bỗng nhiên có một thanh âm vang lên trên đỉnh đầu mình: “Còn sững sờ như thế làm gì, đi theo tôi.”
Lâm Tĩnh Nhiễm còn chưa kịp hoàn hồn cổ tay cô đà bị một bàn tay to lớn nắm chặt, kéo cô đi ra bên ngoài hội trường.
Đợi đến lúc ngẩng đầu lên nhìn lại, cô chỉ nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của một người đàn ông, không khỏi càng thêm ngây người.
Vừa nãy Lâm Tĩnh Nhiễm không chú tới nhưng những người khác lại thấy rất rõ ràng.
Lúc đó, sau khi động tĩnh nhỏ phía sau kia khiến cho mọi người chú ý tới, lúc Hạ Tần tầm đảo mắt qua bóng người tinh tế kia, trong nháy mắt đã không chút do dự đi qua.
Tất cả mọi người đều không khỏi có chút kinh ngạc, người có thể khiến cho Hạ Tần đối xử như thế rốt cuộc là ai?
Đợi đến lúc Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn hồn đã bị Hạ Tần kéo vào trong một căn phòng nghỉ.
Yến Bạch đang ngồi ở bên trong loay hoay nghịch điện thoại di động, vừa nghe thấy có tiếng động liền quay đầu lại xem, sau đó anh ta lập tức kinh ngạc đứng lên: "Cô Lâm à? Sao thế, có chuyện gì vậy, sao cô lại thành ra bộ dạng này?”
Hạ Tần: "Trước tiên anh mang bộ lễ phục kia ra đây cho cô ấy thay đã, mau đem ra đi.”
Yến Bạch trợn to hai mắt: "Đừng có đùa chứ, bộ lễ phục kia chính là…”
Hạ Tần: "Bảo anh lấy thì cứ lấy đi, tiệc tối sắp sửa bắt đầu rồi."
Yến Bạch há miệng thở dốc, vốn anh ta còn định nói cái gì, cuối cùng thấy thái độ Hạ Tần với kiên định thì chỉ có thể đau đầu thở dài, cất bước đi ra ngoài.
Sau khi anh ta đi, trong phòng nghỉ chỉ còn sót lại hai người.
Trong lúc nhất thời, cả hai người chỉ ngồi yên trên ghế sa lon mắt lớn trừng mắt nhỏ với nhau.
Dưới tình cảnh này, Hạ Tần nhẹ nhàng nhếch khóe miệng: "Mặc dù tôi biết tôi rất có mị lực, nhưng em còn định ngắm tôi thêm bao lâu nữa?”
Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức thu hồi tầm mắt lại, đổi thành chăm chú nhìn ngón tay của mình: "Phì.” một tiếng: "Tự luyến ngông cuồng."
Cơ thể Hạ Tần khẽ ngửa ra dựa vào sô pha, tầm mắt trước sau vẫn đặt lên người cô: "Ban nãy em tới tìm tôi à?”
“Đúng thế!” Lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm mới nhớ tới ý đồ mình đến đây, cô ngẩng đầu lên: “Anh có biết là trong tiệc tối nay có ..."
“Có phải là em muốn nói, mấy người anh trai kia của em hôm nay sẽ tới tham gia có đúng không?” Không chờ cô nói hết, Hạ Tần đã hiểu cô muốn nói gì, anh khẽ mỉm cười: “Tôi biết."
Lâm Tĩnh Nhiễm triệt để nghẹn họng: "Anh, anh biết sao?”
“Em nghĩ sao?” Hạ Tần buồn cười nhìn cô một cái: “
Mấy loại tiệc tối kiểu này danh sách đều được định sẵn ra từ trước, trời vừa sáng đã có rồi, không chỉ công bố với các bên truyền thông mà trên tay mỗi người đại diện đều sẽ sớm nhận được một bản. Ai cũng có phần, người nào sẽ đến đương nhiên tôi biết rõ.”
Nói xong, anh ngắm cô một cái: "Cho nên, Dụ Tinh Hà không nói trước cho em, là em tới đây sau đó mới biết sao?”
Lâm Tĩnh Nhiễm cúi đầu nhấp môi một cái, có chút tủi thân chớp chớp mắt mắt, cô còn mạnh miệng: "Đúng vậy, tôi mới biết đấy, không được sao!"
"Tôi không nói là không được." Hạ Tần nhìn dáng vẻ của cô, giữa lông mày bỗng nhiên xuất hiện một chút dịu dàng nho nhỏ: “Cho nên, em đặc biệt đến tìm tôi để nói cho tôi những chuyện này, là bởi vì, lo lắng cho tôi sao?"
"Ai nói là tôi lo lắng cho anh chứ?!” Lâm Tĩnh Nhiễm nhảy dựng trong lòng, vốn cô còn định trừng anh một cái, không ngờ vừa khéo chạm vào khuôn mặt dịu dàng của anh, cô theo bản năng quay đầu đi, âm thanh lúng ta lúng túng nói: “Loại người như anh mới không cần ai tới lo lắng ấy.”
Hạ Tần: "Ai nói chứ, em lo lắng, tôi vô cùng cần."