Cmn, anh có thể đừng có nói ra mấy cái lời quyến rũ này đàng hoàng trịnh trọng tới như thế hay không.
Hạ Tần nhìn đình đầu chì còn thiếu chút nữa là trực tiếp vùi vào mặt đất kia của cô, rốt cục cũng không tiếp tục ghẹo cô nữa, hắng giọng một cái, động viên nói: "Yên tâm đi, không gây ra án mạng đâu.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "... Đây là tiếng con người an ủi sao?"
Hạ Tần cười khẽ: "Vậy để tôi đổi cách nói khác nhé, yên tâm đi, không có chuyện gì đâu?”
Lâm Tĩnh Nhiễm mím môi: "Anh thề đi.”
Hạ Tần: "Tôi lấy nhân cách của mình cam đoan với em.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn anh một cái, vẫn như cũ không hài lòng: "Anh làm gì có nhân cách.”
Hạ Tần: "..."
Hạ Tần: "Nếu như có chuyện không may gì xảy ra, cả đời này tôi sẽ không chiếm được trái tim của em nữa, Nhiễm Nhiễm, như vậy đã được rồi chứ.”
Lâm Tĩnh Nhiễm bị chẹn họng một chút, trừng anh nói: “Anh vốn đâu có chiếm được! Ai lại đi lấy chuyện chắc chắn sẽ không xảy ra như thế để lập lời thề chứ?!”
Hạ Tần khẽ mỉm cười: "Chuyện sau này ai mà biết được, lỡ như có thể thành hiện thực thì sao?”
Lâm Tĩnh Nhiễm bị anh nhìn chăm chú đến không chịu nổi, chỉ có thể nghiêng đầu sang một bên tránh đi, cô đỡ lấy khuôn mặt đã nóng rực, tiếp tục mạnh miệng: “Không có lỡ như gì hết! Nói chung là, đêm nay anh tự chú ý một chút đi, đừng để nòng súng hướng về phía mình.”
Trước nay Hạ Tần chưa từng dễ nói chuyện như vậy: "Em nói gì thì là cái đó.”
Lúc Yến Bạch đi vào vừa lúc nhìn thấy một hình ảnh êm ả như vậy, dưới bầu không khí chán ngấy này, không khỏi chần chờ một chút: "Nếu không thì, anh đi ra ngoài trước nhé?"
Hai người gần như đồng thời lên tiếng.
Hạ Tần: "Không cần đâu."
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Anh ở lại đi!”
Yến Bạch: "A..."
Không gian trong phòng nghỉ rất lớn, cũng có phòng vệ sinh độc lập, Lâm Tĩnh Nhiễm cầm váy vào trong thay, một lát sau liền đi ra.
Trong mắt Yến Bạch loé ra một tia kinh diễm: "Đẹp quá! Kích cỡ cũng vừa vặn nữa chứ.”
Lâm Tĩnh Nhiễm cẩn thận từng li từng tí di chuyển mình, cô nhìn lễ phục trên người mình, tò mò hỏi: “Sao các anh lại có sẵn váy thế?”
Yến Bạch nói: "Đây là thiết kế cao cấp mới nhất được đặt làm riêng của SIR, vốn định mang cho Tô An mặc. Cũng may chiều cao của em cũng không khác mấy cô Tô, vừa khéo mặc rất vừa.”
“Trang phục cao cấp được đặt làm riêng của SIR ấy ạ?” Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy tên thương hiệu, phản ứng đầu tiên của cô chính là suýt chút nữa quỳ xuống luôn rồi, trong lúc nhất thời cô cảm thấy bộ váy trên người mình này nóng bỏng tới muốn đốt mình thành tro luôn, vội vã nói: “Nếu đã là đồ mang tới cho cô Tô thì em tự ý mặc vào hẳn sẽ không phù hợp lắm đâu! Hay là cứ để em đổi lại thành chiếc váy ban nãy cũng được.”
Ngay lúc cô vừa xoay người tính quay lại vào trong nhà vệ sinh thì Hạ Tần lại mở miệng gọi cô lại: “Em cứ mặc đi, chuyện này tôi sẽ xử lý cho, Tô An cũng không thích loại phong cách này, vốn là nhờ tôi lúc xuất ngoại tiện thể mang theo thôi. Lát nữa tôi qua nói với cô ta một tiếng là được, cứ coi như tôi mua lại đi, cô ta sẽ không để ý đâu.”
Thấy mặt Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn như cũ có chút do dự, ý vị thâm trường cười một tiếng: "Nếu như em thật sự muốn thay lại thì cũng được thôi, nhưng phía Dụ Tinh Hà bên kia em đã nghĩ kỹ sẽ giải thích như thế nào chưa?”
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy tên của Dụ Tinh Hà thì cả người hơi run một cái, ý chí cầu sinh mạnh mẽ khiến cô nhanh chóng đưa ra quyết định: "Tiền này sau này tôi sẽ trả lại cho anh!”
Đương nhiên Hạ Tần không hề muốn cô trả lại tiền cho mình, nhưng thấy dáng vẻ kiên định kia của cô, mấy lời muốn nói xoay hai vòng bên mép rồi cuối cùng cũng chỉ cười nhẹ phun ra một chữ: “Ừm.”
Mắt thấy thời gian không sai biệt lắm sắp vào tiệc, hai người rời khỏi phòng nghỉ đi về hội trường.
Lúc này tất cả các khách mời đều đã đi xong thảm đỏ, sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm đi vào đại sảnh, cô quét nhìn xung quanh một vòng, quả nhiên đúng y như Dụ Tinh Hà đã nói, cô ngay lập tức nhìn thấy mấy khuôn mặt mình cực kì quen thuộc.
Cũng không biết là cố ý hay vô tình, bốn người mỗi người lại đứng ở riêng một góc, hơn nữa xung quanh còn bu đầy người, phảng phất như thể cách nhau một tấm bình phong vô hình, lại mơ hồ có một loại khí tức giương cung bạt kiếm nguy hiểm.
Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại tâm thái sau đó nhanh chóng tiến vào trạng thái phòng bị cấp một.
Vừa nãy Dụ Tinh Hà đi khắp nơi không tìm được cô, vừa thấy cô hiện thân liền lập tức sải bước đi tới, anh nhìn một cái từ trên xuống dưới đánh giá chiếc váy mà cô đang mặc, hỏi: "Đã có chuyện gì thế, sao em lại thay váy rồi?”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhỏ giọng kể lại đơn giản chuyện ban nãy một lần.
Dụ Tinh Hà không ngoài dự liệu trừng mắt nhìn cô một cái: "Em nói xem, anh nên làm gì với em mới được đây, chỉ đi qua chào hỏi thôi mà cũng có thể gây ra nhiều chuyện như vậy. Phải nói là ở một phương diện nào đó em thật sự là một nhân tài đó Lâm Tĩnh Nhiễm."
Lâm Tĩnh Nhiễm cúi đầu, thái độ dịu ngoan khiêm tốn nghe anh dạy dỗ: “Anh quá khen rồi quá khen rồi, em cũng tạm thôi mà.”
Cô có thể cảm thấy phảng phất như có một tầm mắt đang đặt ở trên lưng mình, cô hơi nghi ngờ quay đầu nhìn lại liền vừa khéo đụng mắt với Tô An ở cách đó không xa, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Hạ Tần đang đứng ở bên cạnh cô ta, hẳn là anh đang giải thích chuyện lễ phục.
Cô khẽ nở một nụ cười lễ phép, lại thấy Tô An mặt không thay đổi dời tầm mắt đi.
...
Tám giờ rưỡi, tiệc tối thời trang đúng giờ bắt đầu.
Mọi người lục tục được các nhân viên công tác dắt đi về chỗ của mình, đi tới nơi chuyên để nhận quà lưu niệm cũng tiện thể nhận phỏng vấn của các ký giả.
Trong trường hợp này Dụ Tinh Hà là một người đại diện sẽ không tham gia, mặc dù tiếng tăm của Lâm Tĩnh Nhiễm không lớn, nhưng thân là nữ phụ của phim " Thâm cung", lúc Hạ Tần được phỏng vấn cô cũng tiện thể bị gọi tới.
Đây vẫn là lần đầu tiên Lâm Tĩnh Nhiễm đứng trước nhiều ánh đèn flash như vậy, suốt toàn bộ quá trình phỏng vấn cô vẫn cảm thấy có chút choáng váng.
Cũng may trên cơ bản sự chú ý của tất cả mọi người đều rơi hết vào người Hạ Tần, cô chỉ cần luôn duy trì nụ cười mỉm trên mặt là được, thỉnh thoảng bị hỏi hai câu cũng có thể gian nan vượt qua.
Sau khi từ khu vực phỏng vấn trở về, Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi âm thầm lau một vệt mồ hôi lạnh, cô cảm thấy có chút đói bụng, muốn tìm một chỗ nào đó khuất người để nhâm nhi miếng bánh ngọt.
Ngay lúc cô vừa cắn xuống miếng đầu tiên, cô lại phát hiện Hạ Tần không biết từ lúc nào đã đi qua chỗ mình, cô không khỏi liếc mắt nhìn anh, hỏi: “Ngài Hạ nèm anh tới đây làm gì thế? Góc nhỏ không ai tới này thật sự không thích hợp với anh chút nào đâu.”
Trên tay Hạ Tần còn cầm một ly rượu, anh nói khẽ: “Bên kia ồn quá, chỗ này vừa khéo yên tĩnh hơn một chút."
Lâm Tĩnh Nhiễm liếc mắt nhìn anh, thấy giữa hai lông mày anh lộ ra một chút mệt mỏi, biết anh nhất định đã rút thời gian trong lịch trình bận rộn của mình ra để tới đây tgia, cô rốt cuộc vẫn không thể mở miệng đuổi người đi được.
Cô vừa đưa đồ ăn vào trong miệng vừa nhìn về phía hội trường tấp nập.
Chỉ thấy ở trong đó, chỉ cần là người có chút danh tiếng thì xung quanh đều sẽ bị vây chặt đến độ nước chảy không lọt, mấy ông anh của cô cũng không may mắn thoát được tình cảnh này.
Lại nhớ về dáng vẻ tiền hô hậu ủng trước đó của Hạ Tần, đột nhiên cô lại có thể hiểu được vì sao sau khi kết thúc phỏng vấn người này lại muốn đi kiếm một nơi hẻo lánh yên tĩnh để điều tiết lại tâm tình như vậy.
Quả thật thật khiến cho người ta đau đầu mà.
Đợi đến lúc nhìn một vòng xung quanh xong, giữa lông mày Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi lóe lên một chút kinh ngạc.
Lục Dịch Tuyên, Thẩm Thừa Viễn và Ninh Hào đều đã có mặt rồi, nhưng mà không phải đã nói Trúc Mẫn Hi cũng sẽ tới sao, sao cô nhìn hoài mà không thấy anh ấy vậy?
Đang nghĩ ngợi, Lâm Tĩnh Nhiễm đột nhiên lại nghe thấy ở phía sau có một âm thanh vang to rõ ràng xuất hiện: “Nhiễm muội, ngạc nhiên chưa!”