Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 76:

Chương 76:

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Lâm Tĩnh Nhiễm bị dọa đến giật mình, bay run một cái, suýt chút đã làm đổ cả ly nước trái cây ra ngoài.

Vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Trúc Mẫn Hi đang mặc một bộ âu phục đi tới, bên trên là một mái tóc vàng vô cùng chói mắt không hòa hợp với bộ đồ anh mặc chút nào nhưng lại mang tới một phong vị độc đáo duy nhất.

Trước đó cô đã có lịch sử làm bẩn một bộ lễ phục rồi, lúc này trong lòng vẫn còn sợ hãi, cô không khỏi tức giận trợn mắt nhìn sang: “Ở đây nhiều người như vậy anh có thể nghiêm túc một chút cho em được không hở!”

Trúc Mẫn Hi bỗng dưng bị cô hung dữ thì tỏ ra hơi oan ức nói: “Anh chỉ muốn cho em một sự ngạc nhiên thôi mà.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Chẳng thấy ngạc nhiên vui vẻ gì cả, chỉ có mỗi sợ hãi kinh ngạc thôi.”

Trúc Mẫn Hi càng thêm uất ức: "Nhiễm muội, lẽ nào đến cả em cũng không cần anh nữa sao, bọn mình đã bao lâu không gặp nhau rồi, em biết hông, ngày nào anh cũng nhớ em hết đó.”

Dưới ánh nhìn chăm chú kia của anh, Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ cảm thấy mình thật sự không thể chống đỡ được, cô lập tức tước vũ khí đầu hàng: "Có nhớ anh có nhớ anh, tất nhiên là em nhớ anh rồi, sao em có thể không nhớ anh tư được chứ!”

Nụ cười trên mặt Trúc Mẫn Hi rốt cục xán lạn hẳn lên, nhưng đợi đến lúc tầm mắt đảo qua người đang đứng bên cạnh cô thì giữa lông mày lập tức xuất hiện vẻ cảnh giác: “Sao cậu lại ở đây?”

Vừa nãy trong mắt anh chỉ có mỗi mình Lâm Tĩnh Nhiễm nên tới tận bây giờ mới nhìn thấy Hạ Tần đang cầm theo ly cocktail ở bên cạnh xem cuộc vui.

Hạ Tần nghe thấy câu hỏi thì chỉ nhẹ nhàng nhếch khóe miệng lên, không nhanh không chậm nói ra bốn chữ: “Tôi tới trước mà.”

Trúc Mẫn Hi lập tức kéo cánh tay của Lâm Tĩnh Nhiễm lại, ngẩng đầu lên nói: “Cậu có đẻ sớm hơn mười năm cũng vô dụng thôi, đừng có mà tơ tưởng tới Nhiễm muội nhà bọn này thêm nữa!”

vốn

Hạ Tần còn muốn nói cái gì, lại cảm thấy ánh mắt Lâm Tĩnh Nhiễm quăng tới, cuối cùng anh chỉ nhíu mày từ chối cho ý kiến, tiếp tục uống rượu của mình.

Trúc Mẫn Hi còn muốn kêu gào thêm mấy câu, Lục Dịch Tuyên cách đó không xa đã lưu ý đến động tĩnh bên này, anh đi tới, giọng điệu trầm thấp: “Lão tứ, thả tay ra đi, chuyện scandal lần trước còn ngại chưa đủ à?"

Trúc Mẫn Hi cũng không sợ cái vị anh cả này của mình, chẳng qua anh vừa nghĩ tới chuyện người nào đó ròng rã nói nguyên một buổi tối một chữ cũng không lặp lại giáo huấn mình, anh chỉ cảm thấy cả đầu vang lên mấy tiếng ong ong, gần như theo phản xạ có điều kiện lập tức rút tay ra.

Lâm Tĩnh Nhiễm cười gọi: “Anh cả."

Lục Dịch Tuyên nhìn thoáng qua Hạ Tần bên cạnh, không nói gì, làm như không thấy mà nói với Lâm Tĩnh Nhiễm: “Hôm nay thời tiết hơi lạnh, đừng uống nhiều đá.”

Hạ Tần giống như đã sớm đoán được tình huống sẽ như vậy, vẫn như cũ mắt nhìn mũi mũi nhìn tim làm tròn chức trách một cái phông nền.

Lâm Tĩnh Nhiễm lúng ta lúng túng dạ vâng, lúc này đây cô bỗng nhiên có chút hiểu được vì sao Hạ Tần lại chẳng có chút lo ngại gì như thế.

Tất cả mọi người đều là những nhân vật người người chú mục, ở trong trường hợp như vậy đương nhiên sẽ chẳng có ai tự nhiên không đầu không đuôi tới gây sự với anh làm gì. Ngược lại, vì để tránh những rắc rối không đáng có, mọi người thậm chí còn có chút kiềm chế.

Trước đó đúng là cô đã lo lắng quá nhiều rồi.

Nghĩ tới đây, cô không khỏi thầm thở phào một hơi.

Mà lúc này đây, lại có hai bóng người dẫn theo tầm mắt muôn người chú ý đi tới chỗ bọn họ.

Hai người kia tới gần, song song dừng lại.

Ninh Hào cười đến ý tứ sâu xa: "Quả là đông đủ.”

Thẩm Thừa Viễn: "Đúng vậy.”

Hai người bọn họ vừa tới, trong nháy mắt, góc tối vốn hoàn toàn không đáng chú ý này bỗng nhiên phảng phất như tự mang theo điện năng mười vạn Volt hấp dẫn ánh mắt toàn trường.

Trong một đám lão đại cấp bậc thần tiên này, Lâm Tĩnh Nhiễm vốn là một nữ nghệ sĩ không biết tên bừa bãi vô danh nhất ngược lại còn trở thành sự tồn tại gây chú ý nhất.

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Cô vẫn cảm thấy mình có thể giãy giụa thêm chút nữa, đề nghị: "Hay là, chúng ta đi tìm một căn phòng nghỉ nào đó rồi ngồi xuống trò chuyện tiếp nhé?"

Những người khác hiển nhiên đã bị người vây xem thành thói quen, chẳng có chút dị nghị gì với chuyện này: “Được thôi.”

Lâm Tĩnh Nhiễm lập tức thầm thở phào.

Đợi sau khi đi vào trong phòng nghỉ rồi cô vô cùng tích cực muốn châm trà rót nước cho các vị anh trai, lại bị Hạ Tần theo sau kéo lại: "Em mặc như thế này không tiện, để tôi đi.”

Nói xong, cứ như hoàn toàn không cảm nhận được chuyện bầu không khí trong phòng sau câu nói của anh trở nên vô cùng vi diệu, mặt anh không đổi sắc đi tới, đặt ở trước mặt mỗi người một cốc sắc không thay đổi cho trước mặt tất cả mọi người nhất nhất đặt một nước chè xanh, chiếc cốc cuối cùng còn đưa tận tay Lâm Tĩnh Nhiễm.

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Cô có thể cảm nhận được có mấy tầm mắt cực kỳ nặng nề phảng phất như ngưng tụ trên tay mình, thật sự, không hạ miệng được mà.

Vẫn là Ninh Hào cười như không cười nhíu mày lên tiếng trước, trong giọng nói còn lộ ra trêu chọc: "Cũng nhờ phúc của Nhiễm Nhiễm nên hôm nay tôi mới có thể được thủ phụ đại nhân đích thân châm trà đấy nhỉ."

Lục Dịch Tuyên lại càng thêm thẳng thắn: “Cho nên, Hạ Tần, cậu tới đây làm gì?”

Hạ Tần vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi: “Là tới châm trà đó."

Thẩm Thừa Viễn hơi nhíu mày: "Không cần, không uống.

Vẻ mặt Trúc Mẫn Hi cũng vô cùng kiên định: "Đừng tưởng chỉ một chén trà này đã có thể thu mua bọn tôi, nghĩ hay lắm."

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn dáng vẻ nhất trí đối ngoại này của bọn họ thì đột nhiên cảm thấy có chút cảm động.

Nếu như bọn họ có thể vẫn luôn duy trì sự hài hòa này thì, hình như cũng rất không tệ?

"Được rồi, tôi cũng không quấy rầy anh em mọi người ở đây hâm nóng tình cảm nữa.” Rốt cuộc da mặt Hạ Tần vẫn không dày đến độ có thể ở đây thêm nữa, chẳng qua, lúc gần đi anh còn không quên vỗ nhẹ xuống đầu Lâm Tĩnh Nhiễm một cái: “Lát nữa tôi sẽ tới xem em.”

Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng sờ sờ những sợi tóc vẫn còn lưu lại hơi ấm tới từ lòng bàn tay kia, vẻ mặt mờ mịt: "? ? ?"

Cô hỏi: “Chỗ này có gì cần tới xem nữa chứ?”

Hạ Tần: "Tránh việc lỡ như có án mạng xảy ra, tôi có thể ngay lập tức tới nhặt xác."

Nói xong, anh cười cười xoay người đóng cửa lại.

"..." Lâm Tĩnh Nhiễm có thể cảm thấy trong nháy mắt cánh cửa kia đóng lại, bầu không khí cả căn phòng rộng lớn đột ngột thay đổi, suýt chút nữa cô đã không nhịn được hung hăng đạp lên một cước.

Cmn, không xúi giục thì anh chết à!

Cô cố gắng trấn định quay người lại, vẽ lên một nụ cười tươi tắn: “Vậy, chúng ta tiếp tục nhé?"

Lục Dịch Tuyên không tiếng động dời cốc nước do Hạ Tần rót sang chỗ khác, anh nhìn mấy người xung quanh một cái, nói: “Đã bao lâu chúng ta không ngồi lại cùng một chỗ như vậy rồi nhỉ?"

Thẩm Thừa Viễn: "Rất lâu."

Khóe miệng Ninh Hào nhẹ cười: "Chẳng qua, cũng chẳng có gì đáng để hoài niệm."

Lục Dịch Tuyên: "Nói thật, anh cũng chẳng muốn có quan hệ gì với mấy đứa.”

Trúc Mẫn Hi nhỏ giọng thầm thì nói: "Ai mà không muốn thế chứ.”

Không khí lập tức tẻ ngắt.

Lâm Tĩnh Nhiễm ngoan ngoãn ngồi ở một bên, dỏng tai lắng nghe, hoàn toàn không dám nhiều lời chen vào một câu.

Kết quả là sau một khoảng thời gian dài yên tĩnh, Lục Dịch Tuyên thân là anh cả rốt cuộc vẫn mở miệng trước: “Nhiễm Nhiễm, em add tất cả mọi người vào một nhóm WeChat đi."

Nội dung cuộc trò chuyện xoay chuyển quá nhanh, Lâm Tĩnh Nhiễm còn hoài nghi có phải là mình đã căng thẳng quá độ mà bị nghe nhầm rồi hay không: "A?"

Lục Dịch Tuyên nhìn cô một cái: "Bây giờ em ở trong giới giải trí, muốn phát triển tất nhiên cần rất nhiều tài nguyên. Mặc dù anh không cảm thấy bọn họ có thể cho em được bao nhiêu trợ giúp nhưng khi có chuyện, ít nhất cũng có thể có chút tác dụng."

Vốn Ninh Hào còn đang nghiêng người đang nhắm mắt dưỡng thần, vừa nghe vậy liền nở một nụ cười đầy ý nhị: “Anh chắc chắn là sẽ có tác dụng chứ không phải là cản trở chứ?"

Thẩm Thừa Viễn: "Khó mà nói."

Lục Dịch Tuyên cười lạnh: "Cũng có thể thuận tiện xử trí mấy chuyện râu ria."

Mặc dù trong ngày thường Trúc Mẫn Hi luôn bộp chộp không cẩn thận, nhưng lúc này sao anh có thể không hiểu được mấy người kia đang chỉ cây dâu mắng cây hòe cơ chứ, anh lập tức giơ chân: “Chuyện đã qua rồi mấy người có thể đừng suốt ngày nhắc đi nhắc lại như thế được không hở? Lần trước chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi mà! Chỉ là ngoài ý muốn thôi có được không hở!”

Ninh Hào cười khẽ: “Quả là đúng là chuyện ngoài ý muốn không tồi."

Lục Dịch Tuyên liếc mắt nhìn anh: “Trước giờ trí nhớ của em lúc nào cũng ngắn cả.”

Trúc Mẫn Hi xù lông: "Các anh nói lại lần nữa coi? !”

Thẩm Thừa Viễn nghe bọn họ nói chuyện một lúc thì hơi nhíu mày: “Yên tĩnh một chút đi."

Trúc Mẫn Hi hừ một tiếng: "Dù sao em đây cũng là người gặp người thích hoa gặp hoa nở, các anh chẳng qua là vì không được yêu thích như em nên mới ước ao ghen tị thôi chứ gì, em hiểu mà. Cũng khó trách Nhiễm muội thích em nhất, ngày nào cũng nhớ tới em, các anh có ghen ghét hơn nữa cũng chẳng được đâu.”

Ninh Hào hơi nheo mắt, giọng điệu hơi trầm xuống: "Em chắc chắn em ấy thích em nhất sao? Ảo tưởng sức mạnh là bệnh, cần chữa.”

Thẩm Thừa Viễn: "Nhớ anh nhất.”

“Tranh giành chuyện này có gì thú vị sao?" Lục Dịch Tuyên quay đầu lại nhìn bọn họ, tà mị nở nụ cười: “Nhiễm Nhiễm, em nói đi.”

Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn luôn cố hết sức hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, lúc này có thể cảm giác được đột nhiên toàn bộ tầm mắt của các ông anh trai đều đang đặt lên người mình, cô kéo kéo khóe miệng, cẩn thận từng li từng tí thăm dò: “Ai em cũng nhớ hết, không được sao?"

Các anh trai: “Nhớ ai nhất?”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Xin đừng làm phiền! QAQ."

Đây móa nó là một đề bài đòi mạng đó!

________________ Lảm nhảm :

Lâm Tĩnh Nhiễm: Mị đã chết, có việc cần tìm xin hãy hoá vàng mã...






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch