Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 77:

Chương 77:

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Từ biểu tình của Trúc Mẫn Hi đến xem, hiển nhiên anh đối với câu trả lời này không hài lòng chút nào, nhưng cuối cùng anh cũng chỉ bĩu môi, biểu thị mình thỏa hiệp: "Được rồi, chỉ cần trong lòng Nhiễm muội có anh là được rồi."

Nhìn dáng vẻ lòng không cam tâm không nguyện của anh, Lâm Tĩnh Nhiễm tức giận âm thầm đạp anh một cước.

Đúng thật là, mấy người anh trai này một người so với một người đều không có ai dễ trêu hết cả, cô phải dỗ đám người này như thế nào bây giờ??!

Thẩm Thừa Viễn không để ý tới màn đùa giỡn của bọn họ, liếc nhìn đồng hồ đeo trên tay, anh nói: “Nên ra ngoài rồi.”

Nói cho cùng dù sao hôm nay bọn họ tới đây cũng là để tham gia tiệc tối thời trang, cũng không phải là mở cuộc tụ hội gia tộc gì đó, nếu như cùng một lúc có tới mấy lão đại trong giới mất tích một thời gian dài thì nhất định bên ngoài sẽ muốn lật trời.

Lâm Tĩnh Nhiễm còn cố ý chờ các ông anh nhà mình ra ngoài một lúc rồi mới lề mà lề mề đi ra ngoài.

Sau khi quay trở lại tiệc rượu, mắt thấy mấy người kia lại bắt đầu bị tầng tầng lớp lớp người bu lại xung quanh, bầu không khí thoạt nhìn vô cùng bình thường, cô cũng rối rắm thầm thở phào một hơi.

Cô vô cùng cẩn thận cất bước đi tới bên cạnh Dụ Tinh Hà.

Cũng không biết có phải là cô xuất hiện ảo giác hay không mà suốt cả dọc đường đi này cô cứ luôn cảm thấy như có một tầm mắt như có như không rơi vào trên lưng mình, đến lúc tới bên Dụ Tinh Hà, anh ta lười biếng liếc cô một cái: "Người nổi tiếng này, rốt cục em cũng đã về rồi.”

Lâm Tĩnh Nhiễm bị anh ta hỏi câu này thì đầy đầu đều là anh da đen với dấu chấm hỏi: “Cái gì mà người nổi tiếng chứ?”

Dụ Tinh Hà nói: "

Ban nãy em với mấy người kia đi ra đi vào lộ liễu như vậy đã sớm truyền khắp chỗ này rồi. Em cũng thật là lợi hại quá nhỉ, bây giờ tôi mới biết hóa ra người dưới tay tôi lại là một nghệ sĩ thần thông quảng đại số một như thế đấy, còn tự mang theo hiệu quả marketing luôn chứ.”

Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ cảm thấy trên trán mơ hồ có gân xanh thình thịch nổi lên.

Cho nên, ban nãy để tránh mấy người kia xúc động quá đà làm chuyện gì ngay tại chỗ khiến mọi người chú ý nên cô kéo bọn họ vào trong phòng nghỉ, kết quả làm nửa ngày lại chẳng hề có tác dụng gì đúng không?

Dụ Tinh Hà nhìn dáng vẻ sống không còn gì luyến tiếc này của cô thì khẽ nhấp một ngụm cocktail, cười híp mắt an ủi: “Em cũng không cần phải bi quan như vậy đâu, chí ít em cũng đã giúp anh tiết kiệm được một khoản phí tuyên truyền mà, không phải sao?"

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Thôi đi, anh còn thiếu chút tiền này à?"

Dụ Tinh Hà chậm rãi nói: " Em đúng là con nhóc không quản lý việc nhà nên không biết dầu gạo cháo muối giá trị như thế nào, ‘chút tiền’ mà em nói kia tùy tiện trích ra một khoản cũng có thể nuôi sống em được mấy năm đấy, em có biết không?"

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn dáng vẻ keo kiệt này của anh ta thì im lặng không lên tiếng dời đi tầm mắt, trong lòng lại không ngừng ưu sầu.

Cũng không biết một màn này qua đi rốt cuộc nên tính là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Tiệc tối tiến hành tới thời điểm này cũng đã sắp đến hồi kết thúc, cuối cùng cũng đã tới phân đoạn vũ hội.

Lúc âm nhạc vang lên bên tai, trong miệng Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn còn đang nhóp nhép nhai bánh kem, chẳng có chút phản ứng nào với sự thay đổi xung quanh.

Dù sao thì, bây giờ bảo cô múa cổ điển có khi còn ổn chứ bảo cô nhảy mấy điệu quốc tế ấy hả, cô đã quên sạch bách chẳng còn lại gì rồi, tiệc tối hôm nay tập hợp không ít những nhân vật có máu mặt, nếu như cô không cẩn thận đạp trúng chân bạn nhảy thì đừng nói làm quen, cô không bị khinh bỉ đã là rất không tệ rồi, cho nên, cô vẫn nên thức thời tiếp tục làm một nhóc ngốc nghếch ham ăn trong suốt đi.

Đương nhiên Dụ Tinh Hà không biết nguyên nhân cô làm vậy, anh thấy Lâm Tĩnh Nhiễm thế mà vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích thì khóe miệng không khỏi mím chặt mấy phần, suýt chút nữa đã đạp một cước cho cô phi ra ngoài rồi: “Ăn ăn ăn, em vẫn còn ăn à?! Mau đi ra nhảy cho anh!”

Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn như cũ thờ ơ không động lòng chút nào, liếm liếm vết bơ dính trên khóe miệng nói: “Không phải anh vừa nói em đã giúp anh tiết kiệm được một số tiền quảng cáo lớn sao? Nếu bây giờ em đã đủ nổi tiếng trong giới rồi thì còn cần gì ra kia nhảy nữa chứ.”

Điểm logic tối đa, trong lúc nhất thời ấy vậy mà Dụ Tinh Hà lại không tìm được lý do phản bác, mất cả nửa ngày mới chỉ tiếc mài sắt không nên kim nói: "Lâm Tĩnh Nhiễm, sao em không lên trời luôn đi!”

"Chức năng này thì em thật sự không có." Lâm Tĩnh Nhiễm nói xong lại vừa khéo nhìn thấy ở trên bàn bên cạnh có đặt mấy món đồ ăn nhẹ được thiết kế kiểu dáng rất khác biệt, hai mắt lập tức sáng lên, rất là vui vẻ mà chạy tới: “Cái này nhìn có vẻ ăn rất ngon nè.”

Dụ Tinh Hà nhìn bóng lưng tham ăn của cô thì nâng cốc trong tay lên uống một hơi cạn sạch, thâm trầm cười nói: “Em thích ăn đúng không? Đợi lát nữa sau khi về anh sẽ bảo Quan Thiên lập ra cho em một kế hoạch ăn uống điều độ hoàn chỉnh, để cho em ăn thật thận thoải!"

Lâm Tĩnh Nhiễm không thể tin được, chớp mắt một cái đột nhiên mơ hồ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng tốt xấu gì cô cũng mượn cơ hội này mà thoát được Dụ Tinh Hà, đang vui vẻ ăn, bỗng nhiên có một người đàn ông tới đứng lại trước mặt cô: “Chào cô Lâm Tĩnh Nhiễm, tôi có thể có vinh hạnh mời cô nhảy một điệu với tôi hay không?”

Ngẩng đầu nhìn lên, là diễn viên có đẹp trai gần đây rất nổi tiếng Phổ Bác Dịch.

Không chờ cô mở miệng đã có một người khác đi tới, vô cùng thẳng thắn, đi thẳng vào vấn đề ra lời mời cô nhảy.

Chỉ qua mấy phút ngắn ngủi mà trong nháy mắt xung quanh Lâm Tĩnh Nhiễm đã vây quanh năm, sáu người đàn ông, mỗi người đều mặc Âu phục giày da vô cùng lịch thiệp, thái độ từ bên ngoài nhìn vào có thể cảm thấy không quá khách khí nhưng lại mơ hồ cảm nhận được tất cả bọn họ lại giấu diếm mũi nhọn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch