Mấy khuôn mặt này trước đó Lâm Tĩnh Nhiễm thường xuyên có thể nhìn thấy ở trên ti vi, bây giờ bọn họ lại đột nhiên xuất hiện ở ngay trước mặt cô khiến cô trong lúc nhất thời không khỏi hơi lơ mơ, cũng không biết nên đáp lại như thế nào.
Dù sao thì cô cũng chẳng quen biết gì mấy nam diễn viên này, chỉ cần cô nhận lời bất kì một ai trong số bọn họ thì thật sự không khác nào làm không nể mặt mũi mấy người còn lại, bất kể cô có chọn ai thì cũng đã xác định sẽ đắc tội mấy người còn lại rồi.
Lúc này, rốt cục cũng đã tin vào lời Dụ Tinh Hà nói mình đã ‘nổi tiếng trong giới này’, đúng thật là anh không hề cố ý khoa trương.
Đừng nhìn những người đàn ông này bây giờ đều đang vây xung quanh cô, Lâm Tĩnh Nhiễm dù có ngốc cũng có thể nhìn ra được tất cả bọn họ đều mang theo tâm tư muốn thông qua cô mà làm thân với mấy vị anh trai đứng hàng lão đại phía sau.
Mà lúc này cô càng im lặng thì mấy người bên cạnh lại càng ân cần, rất hiển nhiên, tất cả bọn họ đều không muốn cô có cơ hội nói "Không".
Ngay khi Lâm Tĩnh Nhiễm đang lâm vào tình thế khó xử lại có một âm thanh lạnh như băng vang lên từ nơi không xa: "Làm phiền tránh ra."
Giọng điệu không chút khách khí nào khiến cho mấy người kia có chút không vui quay đầu nhìn lại, nhưng vừa nhìn thấy rõ bộ dáng người tới cái, dáng vẻ ấn đường nhăn chặt của tất cả mọi người đều xôn xao chuyển thành khuôn mặt tươi cười, khuôn mặt ân cần chào hỏi: "Đạo diễn Thẩm."
Vốn Thẩm Thừa Viễn đang đứng ở cách đó không xa bị mấy cô nàng vây chung quanh ầm ĩ đến đau cả đầu, vừa ngẩng đầu lên lại nhìn thấy có tới mấy tên người đàn ông đang đứng quây Lâm Tĩnh Nhiễm lại, anh ngay lập tức bỏ lại tất cả mấy người kia lại chỗ đó, không nói hai lời bước nhanh tới.
Động tĩnh ở chỗ này đương nhiên dẫn tới sự quan tâm của không ít người, mặc dù mấy người chung quanh vẫn như cũ túm năm tụm ba tụ nhưng có thể rõ ràng cảm nhận được thỉnh thoảng lại có những tầm mắt tò mò quăng tới bên này, lúc nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm biểu tình càng thêm muôn màu muôn vẻ.
Lâm Tĩnh Nhiễm biết Thẩm Thừa Viễn tới là để giải vây cho mình nên cũng theo sau khéo léo hô lên một tiếng: “Anh h… Đạo diễn Thẩm."
Thẩm Thừa Viễn không nói gì, chỉ đơn giản giơ bàn tay ra trước mặt cô.
Khóe miệng Lâm Tĩnh Nhiễm hơi giương lên, vô cùng tự nhiên đặt tay lên.
Thân phận của Thẩm Thừa Viễn sờ sờ ra đó, nếu anh đã đích thân tới đây mời thì tất nhiên mấy nam diễn viên kia đều không tiện tỏ thái độ gì thêm nữa, hơn nữa bọn họ còn vô cùng thức thời tránh ra một lối đi.
Thẳng đến lúc nhìn bóng lưng hai người đi vào trong sàn nhảy, bọn họ cứ như tự mang theo hiệu quả một chiếc đèn sáng 500 vol, tầm mắt toàn trường trong nháy mắt phảng phất như đều tụ họp trên người hai người.
Mấng người phụ nữ vừa bị Thẩm Thừa Viễn từ chối đều bày ra sắc mặt vô cùng khó coi, hiển nhiên bọn họ không thể nghĩ ra rốt cuộc mình có chỗ nào không tốt, ấy vậy mà lại không sánh được với một tiểu minh tinh còn chưa tới tuyến N tiếng tăm không có kia.
Đương nhiên, cũng có rất nhiều người xuất phát từ kinh ngạc.
Phải biết là, chuyện Thẩm Thừa Viễn không thích xã giao đã là một chuyện hiển nhiên toàn bộ người trong nghề ai ai cũng biết, đến ngay cả chuyện hôm nay anh tới tham dự bữa tiệc thời trang này cũng có thể nói là nể mặt mà tới, chuyện anh sẽ tham dự vào phân đoạn nhảy đôi như này là chuyện trước nay chẳng ai dám nghĩ tới.
Trong số tất cả những người đang đứng ở đây, dĩ nhiên tâm trạng của Dụ Tinh Hà là tốt nhất rồi, anh ta vô cùng vui vẻ uống một hớp rượu trong ly.
Biểu hiện của cô gái nhỏ không tệ, xem ra không tốn công tuyên truyền, hậu kỳ hẳn sẽ càng dư dả.
Mà Lâm Tĩnh Nhiễm đang vô cùng tập trung vào chuyện khiêu vũ kia lại hoàn toàn không còn chút tâm tư dư thừa nào để quan tâm tới động tĩnh của những người khác.
Y như những gì trước đó cô đã lo lắng, với mấy điệu nhảy giao hữu nước ngoài này cô đã quên gần hết rồi, mới qua có mấy chục giây thôi mà cô đã lục tục đạp vào chân Thẩm Thừa Viễn hai lần rồi, mặc dù đối phương không hé răng nhưng cách một khoảng không cô cũng có thể cảm nhận được sự thống khổ khi bị giày cao gót giẫm phải.
Cô không khỏi nhấp miệng, thử thăm dò đưa ra đề nghị: "Anh hai, hay là, bọn mình đừng nhảy nữa nhé?”
Thẩm Thừa Viễn: "Tiếp tục."
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Nhưng mà… Em thật sự không biết nhảy mà… Chân anh không đau sao?"
Thẩm Thừa Viễn: "Không sao, em bước theo anh.”
Lời ít ý nhiều, không cho phản bác.
Không còn cách nào, Lâm Tĩnh Nhiễm chỉ có thể nhắm mắt tiếp tục.
Suốt cả quá trình sự chú ý của cô đều đặt hết lên đôi chân của mình, chỉ sợ mình không cẩn thận lặp lại thảm án.
Mặc dù Thẩm Thừa Viễn không nói nhưng từ chút biểu tình căng thẳng của anh cô không khó nhìn ra, lần khiêu vũ này anh quả thật phải ẩn nhẫn rất nhiều.
Dưới sự chờ đợi dài lâu, rốt cục điệu nhảy cũng chính thức kết thúc.
Mặc dù trong sàn nhảy có điều hòa nhưng sau khi rời khỏi nơi đó Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn lờ mờ có thể cảm thấy sống lưng Thẩm Thừa Viễn thấm ướt một lớp mồ hôi lạnh, thậm chỉ còn có một hơi thở dài như trút được gánh nặng.
Ài, khiêu vũ cũng khó quá mà.
Sau khi chào Thẩm Thừa Viễn xong Lâm Tĩnh Nhiễm vốn muốn thừa cơ không có ai chú ý tới chuồn đi tới chỗ nào đó khuất người, ai ngờ lại có người bỗng nhiên nhảy tới trước mặt cô, giọng điệu còn vô cùng ấm ức: “Nhiễm muội, em như thế là không được đâu nhé, sao em có thể chỉ nhảy với anh ta chứ, dù có như thế nào thì em cũng phải đổi xử bình đẳng chứ!”
Lâm Tĩnh Nhiễm sống không còn gì luyến tiếc
ngẩng đầu lên nhìn lại, chỉ thấy vẻ mặt Trúc Mẫn Hi bất mãn phồng má lên, mà cách đó không xa ở sau lưng anh còn có Ninh Hào đang đứng nhẹ nhàng đẩy kính mắt trên mũi một cái, khóe miệng hơi nhếch lên: "Anh cũng nghĩ vậy.”
“Anh là anh cả, xếp hàng phải có thứ tự." Lục Dịch Tuyên nói xong cũng không đợi người khác tỏ thái độ, trực tiếp kéo tay Lâm Tĩnh Nhiễm đi, một lần nữa đi vào trong sàn nhảy.
Lâm Tĩnh Nhiễm bị dắt đi hai bước, lúc ngẩng đầu lên còn thấy vẻ mặt người bên cạnh mơ hồ không vui, trong lúc nhất thời không biết là nên khóc hay nên cười.
Các anh đã bao lớn rồi chứ, loại giấm này mà cũng ăn nữa à?!
Từ sau khi được Thẩm Thừa Viễn mời nhảy Lâm Tĩnh Nhiễm đã trở thành tiêu điểm của toàn trường, kết quả, ai cũng không nghĩ tới, cô vừa mời rời đi lại quay lại, hơn nữa bạn nhảy lần này còn được thăng cấp.
Mắt thấy cô cứ như vậy bị Lục Dịch Tuyên thô bạo lôi đi, lại nhìn Trúc Mẫn Hi và Ninh Hào còn ở phía sau nghển cổ nhìn theo, quả thực chỉ cần vài phút bọn họ đã có thể não bổ ra một vở kịch lớn tranh giành tình nhân luôn rồi.
Phải biết thân phận của mấy người đàn ông này đều là sự tồn tại có thể làm rung động cả giới thượng lưu đó?! Thế mà bây giờ dưới tình huống này, thoạt nhìn bọn họ lại có thể cam tâm tình nguyện xoay xung quanh một người, cái tiết mục bốn người đàn ông tranh đoạt một cô gái này thật sự, thật sự quá mức bạo kích rồi!
Toàn trường từ trên xuống dưới đều muốn hô to, lượng tin tức quá lớn, bọn này thật sự hoàn toàn không kịp tiêu hóa!